Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 574: CHƯƠNG 574: HOLYSHXT VÀ CƠN MƯA MÀU VÀNG

"Mặt khác, các anh thông báo ra bên ngoài, nếu như còn có loại đội ngũ mấy chục người như thế này đi vào, trực tiếp ngăn lại, tuyệt đối không thể để cho đi vào." Nửa câu sau cùng này của Selina, chính là nói với các đồng sự ở Đồn cảnh sát khu vực phía đông.

Không ai có ý kiến.

Ngay mới vừa rồi, vị nữ thám tử đội mũ lưỡi trai đeo kính râm che nửa gương mặt này, đối mặt với mấy chục tên địch vẫn không hề tỏ ra yếu thế, tìm được cơ hội thì ngay lập tức nổ súng đánh trả, làm cho đối phương không thể vây quét nhóm bảo an và nhân viên cảnh sát bên này.

Sau cùng, cô ta còn liên tục bắn chết nhiều tên địch, có thể xưng là dũng mãnh hung hãn.

Cô mới mở miệng, Bảo an của Tập đoàn Stark cũng đều ngoan ngoãn nghe lời.

Không có cách, người quản lý nhóm bảo an đã nằm xuống ngay lúc đám tội phạm mới phát động công kích, bây giờ đã đang đưa tới bệnh viện, nếu may mắn thì còn có thể cấp cứu một chút.

Hai vị tiểu đội trưởng đội bảo an cũng tuần tự trúng đạn, dù không tính là trí mạng, nhưng cũng cần được đưa tới bệnh viện.

Đám Bảo an của Tập đoàn Stark tạm thời như rắn mất đầu, cũng chỉ có thể nghe theo sự chỉ huy của vị nữ thám tử dũng mãnh Selina này.

Nếu như so sánh, mấy vị nhân viên cảnh sát lão làng của Đồn cảnh sát khu vực phía đông còn thông minh hơn nhiều, tiếng súng vừa vang lên, bọn họ đã theo bản năng tìm kiếm công sự che chắn để trốn tránh, hơn nữa còn tuyệt đối là không tuỳ tiện ngoi đầu lên.

Thỉnh thoảng bọn họ còn nhô họng súng ra, hướng về phía vị trí kẻ địch, bắn mấy phát "hú họa", đưa đến tác dụng thực sự còn lớn hơn đám bảo an của Tập đoàn Stark.

Bởi vậy ở điểm kiểm tra an ninh này, ngay cả một nhân viên cảnh sát của khu đông bị thương cũng không có.

Bên này Selina đã chiếm quyền chỉ huy, bên kia Luke lại đang chạy như điên.

Khống chế tốc độ ở mức độ người bình thường chạy nhanh ở cự ly trăm mét, hắn vững vàng cầm hai cái bọc lớn, một phát súng bắn tan một tấm kính, từ trong cửa sổ xông ra ngoài cao ốc.

Nơi này là ở phía sau cao ốc, người tương đối ít hơn một chút.

Nhưng nhìn bốn phía vẫn có không ít du khách, Luke thở dài.

Trong lòng âm thầm đếm ngược đã sắp kết thúc, hắn cũng không có thời gian để do dự nữa.

Luke tiếp tục tăng tốc, vọt tới một trước một cống thoát nước, một chân đạp xuống, nắp cống thoát nước nặng nề bay xéo ra ngoài, dùng phi tiêu dây đặc chế cuốn lấy hai cái bọc lớn trong tay mình, nhanh chóng mà bình ổn ném xuống dưới cống.

Hắn khẽ đưa tay, đầu phi tiêu dây mượt mà trượt về, nhanh chóng được thu lại.

Cực nhanh di chuyển ra một đoạn xa, Luke mới dùng mic gắn trong tai nhắc nhở: "Selina, để các đồng nghiệp chuẩn bị kỹ càng, chút nữa có thể sẽ có một vụ nổ, bọn họ phải mau chóng duy trì được trật tự, không nên để xảy ra rối loạn lớn hơn."

Selina chỉ nói trả lời "đã rõ", lập tức ở bên kia rống lên: "Nhanh lên, nhanh, chút nữa sẽ có một vụ nổ..."

Luke cười một tiếng.

Selina đã rất lâu rồi không lớn giọng hét người như thế, thật sự là khiến cho người ta hoài niệm.

Nhìn cống thoát nước rộng mở ở đằng xa, trong lòng hắn lại không nhịn được thầm nói: "Tập đoàn Stark... Hẳn là sẽ không hẹp hòi đến mức bắt mình bồi thường tiền đấy chứ?"

Lúc đang nghĩ như vậy, tiếng nổ mạnh ầm ầm vang lên ở bên trong đường cống ngầm thoát nước bên dưới.

Trong nháy mắt, rất nhiều nắp cống thoát nước xung quanh đó đều bay lên.

Còn may là người ở đây cũng không có nhiều lắm, cũng không có người nào đứng ở gần nắp cống, mặc dù mọi người đều bị giật mình, có người còn trực tiếp ngã ngồi ở trên mặt đất, nhưng không có ai bị thương cả.

Hắn nhẹ nhàng thở ra: "Xem ra vấn đề cũng không lớn."

Hắn chợt nhăn mũi lại: "Đây là... muif cống? Móa nó thực sự là thối!" Nói xong, vội vàng giảm mức độ khứu giác nhạy cảm xuống.

Mà khoảnh khắc ngay trước đó, trong một nhà vệ sinh trong phòng tiếp khách ở lầu một, một ông lão da trắng sắc mặt có chút tái nhợt đang đứng ở trước bồn cầu.

Tiếng nước chảy tí tách tí tách một hồi lâu mới kết thúc, ông ta thở dài: "Vì sao mà ngay cả đi tiểu, đều không để cho mình dễ chịu một chút chứ."

Sắc mặt của ông ta u ám, hiện ra biểu lộ vô cùng buồn bã, nhất thời còn quên cả chuyện kết thúc công việc.

Đúng lúc này, bên ngoài nhà truyền đến một tiếng nổ mạnh, ông lão da trắng này giật nảy mình.

Không đợi ông ta kịp phản ứng, bồn cầu trước mặt đột nhiên ầm vang một tiếng thẳng tắp bay lên, nện lên trên trần nhà.

Cùng với bồn cầu thăng thiên, một cột nước khổng lồ màu vàng nâu cũng mạnh mẽ phun lên, sau đó... Biến thành một cơn "mưa vàng" rơi xuống ở trong phòng vệ sinh.

Ông lão từ người da trắng biến thành người "Vàng", đứng ngây ra như phỗng, một hồi lâu sau mới mắng to: "ho~ly~sh~XT! ! !"

Ngoài cửa, có tiếng một ông lão khác vang lên: "Ngài Weyland, ngài không sao chứ?"

Ông lão da trắng này đã bắt đầu nôn ói, mở cửa phòng vệ sinh ra: "Ngài Aoki, gọi giúp tôi... Ọe!"

Ông ta vừa nói, đã có cảm giác loại "mưa vàng" trên mặt nhỏ vào trong miệng, lập tức liên tục nôn ói.

Trong phòng khách, ông lão Aoki mới từ bên cạnh cửa sổ đi vài bước về phía phòng vệ sinh.

Nhưng sau khi cửa phòng vệ sinh mở ra, một loại mùi đáng sợ bay ra, sau đó là một bóng người toàn thân đều phân vàng xuất hiện.

Aoki dùng ý chí sắt thép mà mình rèn luyện nhiều năm mới có được nhẫn nại đứng lại, nghe bóng người phân vàng nói xong, chân cũng không kịp chờ đợi lập tức đi ra phía cửa, miệng còn đang cố gắng duy trì giọng nói nghiêm túc: "Được rồi, ngài Weyland chờ thêm một lát, để tôi đi gọi phụ tá của ông."

Ngay khi nói xong lời này, ông ta đẩy cửa đi ra ngoài.

Sau khi gọi mấy vị vệ sĩ và trợ lý vào trong phòng, ông ta mới ọe một tiếng, nhỏ giọng thì thào: "Baka, vì sao lại thúi như vậy! Đây là bị rơi vào trong hầm phân à?"

Lúc đang buồn nôn, ông ta đột nhiên thấy có người mới đi qua lối đi.

Ông lão Aoki ngẩn người, nhìn bóng người kia theo bản năng kêu lên: "Thám tử Luke?"

Bóng người vừa đi qua lối đi kia đột nhiên dừng lại, lui lại hai bước, nghiêng đầu nhìn vào.

Thấy là ông lão Aoki, người này gỡ kính râm xuống, giật khăn trùm đầu ra, lại móc mũ lưỡi trai ra đội lên: "Ngài Aoki, làm sao ông cũng tới đây thế?"

Ông lão Aoki nhìn động tác của Luke, luôn cảm thấy sự việc có gì đó không thích hợp: "Ta tới cùng với một đối tác. Thật xin lỗi, có thể hỏi thăm ở bên ngoài đã xảy ra chuyện gì không?"

Luke không hề do dự, giản lược tóm tắt vụ nổ, cùng với việc khủng bố hư hư thực thực tập kích vừa rồi ở nơi này cho Aoki nghe.

Vì sao ông lão Aoki lại đối xử tốt với hắn như vậy? Vì sao mà ngày lễ ngày tết, người không tới nhưng quà lại nhất định có mặt? Không phải chính là vì những tình huống như giờ phút này hay sao.

Chỉ mấy câu đã nói rõ tình huống, hắn hạ giọng: "Ngài Aoki, đối tác gì đó đều không quan trọng bằng an toàn của mình. Tôi cũng không xác định được là những người kia còn có đồng bọn hay không. Nếu như có thể, xin mau sớm gọi vệ sĩ hộ tống, đi xuống bãi đậu xe ngầm rồi lái xe rời đi... Được rồi, để tôi đưa ngài ra ngoài đi, bằng không thì rất có thể bọn ngài sẽ bị nhân viên cảnh sát chặn lại hỏi han kiểm tra rất lâu."

Sắc mặt của Ông lão Aoki nghiêm nghị, cúi đầu gửi tới lời cảm ơn: "Cám ơn cậu đã nhắc nhở, thám tử Luke. Tôi phải thông báo cho ngài Weyland, để cho ông ta cùng rời đi."

Luke ngẩn người: "Ngài Weyland? Sẽ không phải là người của Công ty thông tin và người máy Weyland kia đấy chứ?"

Ông lão Aoki: "Đúng vậy, ông ta chính là chủ tịch của Công ty Weyland, ngài Charles - Weyland, cũng là đối tác cùng đi với tôi hôm nay."

Luke liếc mắt ra hiệu cho ông lão Aoki, loại người cáo già như ông lão Aoki lập tức hiểu ra, lập tức xích lại gần một chút.

Ông ta chỉ nghe thấy Luke dùng giọng nói rất nhỏ nói ra: "Đám khủng bố phát động tập kích vừa rồi, chính là ngồi xe buýt của Công ty Weyland mà đến, còn dùng danh nghĩa nhân viên của phòng thông tin của Công ty Weyland, đi vào trong cao ốc. Ngài Aoki, ông khẳng định là muốn chờ vị chủ tịch này chứ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!