Ông lão Aoki ngạc nhiên, nhíu mày suy nghĩ trong vài giây, lập tức lắc đầu: "Thám tử Luke, chuyện này tuyệt đối là không có khả năng liên quan tới ngài Weyland. Ông ta..."
Nhìn về phía Luke, nghĩ đến việc vừa rồi người trẻ tuổi này mới nói ra một đống lớn tin tức quan trọng, giọng ông ta ép xuống thấp hơn: "Trong lịch sử của gia tộc của ngài Weyland, có bao nhiêu người đảm nhiệm chức nghị viên, một mực là thành viên trung kiên của Đảng Voi Lớn."
Luke giật mình.
Tay to đi ra từ loại gia tộc này, nếu như nói là khủng bố thì cũng không có ai tin.
Bọn họ cũng không giống như những thanh niên bình dân kia, đầu nóng lên là dễ bị người dụ dỗ cho sa ngã.
Từ nhỏ bọn họ đã bị giáo dục, phải trở thành giai tầng quyền lực trung kiên của nước Mỹ, nếu như nói là dụ dỗ phần tử khủng bố quay về chính đạo thì còn có khả năng hơn.
Trong đầu Luke suy nghĩ thật nhanh, khẽ gật đầu: "Vậy để cho ông ta ra đây nhanh một chút, tôi đưa các ông ra ngoài."
Aoki lại nở một nụ cười khổ: "Chuyện này... có chút vấn đề."
Luke: "Vấn đề gì? Vị Weyland kia rất khó thuyết phục à?"
Aoki vẫn đè giọng nói xuông cực thấp: "Vừa rồi, ngài Weyland ở trong phòng vệ sinh, sau đó hình như là bồn cầu trong phòng vệ sinh phát nổ, phun ra rất nhiều "nước bẩn". Bây giờ ông ta đang làm cá nhân vệ sinh, trong thời gian ngắn sợ là..."
Luke không tự chủ được nhìn về hướng vừa rồi mình đi vào.
Vừa rồi hắn mới ném hai cái bọc thuốc nổ lớn, sau đó đi vào theo cửa sau, bởi vì toàn bộ nắp cống thoát nước ở khu vực phía sau cao ốc đều bị nổ bay, mùi thúi cũng bốc lên nồng nặc.
Vị chủ tịch Weyland kia gặp phải tình cảnh "mưa nước tiểu từ trên trời rơi xuống " + "phân xối đầy đầu", chẳng lẽ là có liên quan tới mình?
Trong lòng nghĩ như vậy, ánh mắt của hắn lập tức trở nên nghiêm túc, vội vàng gật đầu: "Vậy thì tốt, tôi đi sắp xếp trước một chút, chút nữa sẽ điện thoại liên lạc, sau đó sẽ đến đưa các ông ra ngoài."
Nói xong, hắn lập tức chạy.
Nhớ lại loại mùi ngửi được ở phía sau cao ốc vừa rồi một chút, hắn cũng không dám nghĩ nhiều tới hiện trạng của vị chủ tịch Weyland kia nữa.
Bởi vì như vậy sẽ chỉ có một loại cảm giác —— buồn nôn, muốn ói.
Hắn đi về đằng trước, tìm được Selina, nói chuyện về Aoki và Weyland.
Selina cũng không quan tâm tới ông lão Aoki, dù rằng biệt thự đang ở là ông lão này tặng, cô càng hiếu kỳ với một vấn đề khác: "Vị chủ tịch Weyland kia, sẽ không tìm cậu gây phiền phức chứ?"
Mặt Luke lộ ra vẻ đau khổ: "Hẳn là... Không đâu?"
Lời này, hắn nói có chút không chắc chắn.
Dù sao, nếu gặp phải tình huống "nước tiểu từ trên trời rơi xuống " + "phân xối đầy đầu" này, người bình thường đều muốn nổi điên a!
Selina cũng không có biện pháp gì tốt, chỉ có thể yên lặng vỗ vỗ lên bờ vai của hắn: "Cầu nguyện đi. Tôi đi liên lạc với nhân viên cảnh sát ở cửa ra của ga-ra tầng ngầm giúp cậu, chút nữa để bọn họ cho cậu đi qua."
Lúc hai người đang nói chuyện, một đoàn người từ trong thang máy đi ra.
Nhìn thấy hai người bọn Luke đang thấp giọng trò chuyện ở cách đó không xa, vị đang được mọi người vây ở giữa kia khẽ ồ lên một tiếng, dừng chân nói vài câu với vị bảo an béo bên cạnh.
Vị bảo an béo kia lập tức đi tới: "Hai vị thám tử, ngài Stark muốn hỏi hai vị một chút việc."
Luke nở nụ cười: "Quản lý Happy, lại gặp mặt rồi."
Da mặt của Happy khẽ động, ngoài cười nhưng trong không cười đáp lại, dùng tay ra hiệu "mời" hai người nhanh lên.
Luke và Selina đi tới, dùng thái độ vô cùng công thức hoá lên tiếng chào người kia: "Mr. Stark, anh tốt chứ."
Người này đương nhiên chính là Tony Stark.
Nhìn hai người, anh ta phất tay ra hiệu với đám vệ sĩ ở phía trước, nhóm vệ sĩ lập tức hơi tản ra, ngăn cản ánh mắt từ nơi khác quăng tới.
Lúc này anh ta mới mở miệng nói: "Cám ơn tất cả mọi chuyện mà hai người đã làm hôm nay."
Luke và Selina đều không quá mức để ý, thuận miệng đáp: "Không có gì."
Tony Stark lại khoát tay, ra hiệu cho bọn họ không vội nói chuyện: "Dù rằng vừa rồi có người mới nổ bay toàn bộ hệ thống thoát nước thải của cao ốc lên trời, làm cho nửa số nhà vệ sinh trong tòa nhà đều phải đóng chặt cửa, nhưng tôi vẫn phải cảm ơn hai người."
Luke, Selina: ...
Tony Stark lại trực tiếp nói: "Tất cả mọi chuyện về sau, tôi sẽ phái người đi xử lý, hai người sẽ không có bất cứ phiền phức gì, cứ như vậy đi."
Nói xong, anh ta cất bước tiến lên, nhóm vệ sĩ xung quanh lại một lần nữa bảo vệ anh ta vào giữa.
Stark đi thêm hai bước, lại một lần nữa dừng lại, không quay đầu lại mà hỏi: "Cần tôi thưởng cho cậu thứ gì không? Ví dụ như... 500.000 đô?"
Luke cười khẽ: "Không cần. Tôi nhận nhiệm vụ tới đây làm công tác bảo an, Đồn cảnh sát cũng không phát thiếu đi một đô la tiền lương nào cả."
Tony Stark không nhịn được quay đầu lại, cẩn thận nhìn hắn một lát, khẽ gật đầu: "Xem ra, lần kia tôi cũng không tốn uổng tiền."
Nói xong, anh ta quay đầu rời đi.
Luke và Selina liếc nhau, đều cười khẽ.
Vị đại thiếu gia miệng thúi này có thể nói ra câu nói có tính chất khen ngợi này, thật đúng là hiếm thấy.
Không phải là Tony Stark đổi tính, mà là chuyện hôm nay nếu không có Luke và Selina ra tay, làm không cẩn thận sẽ thực sự xảy ra vấn đề lớn.
Ngay mới vừa rồi, Tony đã sử dụng chương trình trí năng riêng của mình, đại khái tính ra uy lực của hai bọc thuốc nổ kia.
Nếu như bên trong đám kẻ địch có người tinh thông về bộc phá, sau khi phân tán ra đặt ở các vị trí thích hợp ở tầng dưới cao ốc sau đó kích nổ, vô cùng có khả năng sẽ làm cho một bộ phận cao ốc bị đổ sụp.
Chuyện này còn phải kể tới việc những kiến trúc của Tập đoàn Stark chưa từng ăn bớt ăn xén vật liệu.
Đổi thành cao ốc phổ thông, hai bọc chất nổ kia có thể trực tiếp phá hủy cả căn.
Tony Stark đang ở trên mái, nếu như cao ốc sụp đổ, bảo an cũng không cứu được mạng của anh ta.
Thêm nữa, vừa rồi tổng số người ở trong cao ốc vượt qua hai ngàn người, nếu như bị sập, ít nhất phải gần một nửa số người này sẽ không sống nổi.
Giống như là trong phòng tiếp khách ở lầu một, đã có ông lão Aoki và chủ tịch của Tập đoàn Weyland, những tầng khác cũng có không ít khách mời tương đối quan trọng.
Dù rằng những vị khách này chỉ chết gần một nửa, Tập đoàn Stark cũng không chịu nổi trách nhiệm.
Cũng là nguyên nhân này, Tony Stark mới có thể dừng lại, chủ động nói chuyện với Luke và Selina.
Cũng là nguyên nhân này, anh ta mới thuận miệng nói đùa là lúc trước bỏ ra một số tiền lớn cũng rất đáng giá.
Hai người bọn Luke đưa mắt nhìn vị đại thiếu gia này rời khỏi cao ốc, thấy một chiếc Rolls-Royce Phantom đã sớm dừng ở ngoài cửa, sau đó riêng phần mình rời đi làm việc.
Đại thiếu gia khen ngợi? Chuyện này cũng không thể ăn như cơm được, cũng không thể giúp bọn họ duy trì trật tự.
Hơn hai mươi phút sau, Luke đeo khẩu trang ngồi trên xe của ông lão Aoki, trên xe còn có một ông lão da trắng nữa.
Nhìn thấy Luke đeo khẩu trang, mũi của ông lão da trắng này không nhịn được hơi giật giật, luôn có cảm giác trên người mình vẫn còn tồn tại một loại mùi nào đó.
Sắc mặt của ông ta vốn đã không dễ nhìn, lúc này hơi phát xanh: "Vị này là?"
Ông lão Aoki hạ giọng: "Thám tử Luke - Coulson, chính là vị mà vừa rồi tôi mới nhắc tới với ngài."
Luke cởi khẩu trang ra, cười nói với ông lão da trắng: "Mr. Weyland, ngài tốt chứ. Bởi vì một ít nguyên nhân, bây giờ tôi cần che mặt mình lại, xin ngài đừng quá để ý."
Weyland chỉ gật gật đầu, không lên tiếng, nhưng trong lòng hoài nghi: Cậu chỉ là một thám tử nhỏ nhoi, che mặt làm gì?
Giờ phút này xe đã đến lối ra, đã có mấy cảnh sát đang đứng ở nơi đó, Luke quay kính xe xuống, đưa chứng nhận cảnh sát tới, cũng lại một lần nữa lộ khuôn mặt ra.
Cảnh sát chỉ nhìn thoáng qua, lại tùy ý nhìn về phía Aoki và Weyland trong xe một chút, sau đó lập tức gật đầu nói: "Được rồi."