Phốc phốc phốc phốc phốc!
Trong nháy mắt đã bắn trống băng đạn, Luke đánh cho bốn năm bóng đen trong lối đi phía trước rú thảm lui trở lại, miệng hô: "Tập trung bắn về phía trước lối đi."
Đồng thời, tay trái của hắn giơ trường mâu trang trí lên, đón đỡ một bóng đen đang từ trên đỉnh đầu đập xuống.
Bành! Trường mâu quất cho bóng đen kia bay ngược trở về, nện lên trên vách tường.
Đó là một loại quái vật màu đen, giống như là loại kết hợp giữa thằn lằn và khủng long.
Luke không nhìn bóng đen này thêm một lần, không ngừng bước, nhanh chân vọt tới phía trước, súng lục trên tay phải nở rộ ra ngọn lửa.
Ba ba ba ba ba!
Phía trước nhất của lối đi, đám bóng đen mới một lần nữa ngoi đầu lên lại bị đánh cho liên tục gào thét, trốn về phía sau vách đá.
Đồng thời, hắn đã nhấn xuống nút nhả băng đạn, băng đạn rỗng trượt xuống, ngón út lại nhẹ nhàng vẩy một cái ở bên trên túi chứa băng đạn, một băng đạn mới lập tức bay ra.
Giờ phút này, hắn bỗng nhiên thu hồi súng lục trên tay phải, ổ đạn trống vừa vặn chống lên băng đạn đang xoay tròn, đè ở trên ngực, băng đạn lập tức cắm vào, vỏ súng thuận thế trượt qua túi chứa băng đạn ở trước ngực một cái, hoàn thành công đoạn lên đạn, họng súng lập tức xoay ra sau lưng.
Ba ba!
Quái vật màu đen mới bị quất bay lúc nãy vừa mới giãy dụa đứng dậy, hai viên đạn đã theo cái miệng đang mở lớn của nó xuyên vào.
Nó kêu gào một tiếng, thân thể mới vừa bò dậy lại gục xuống, vặn vẹo lăn lộn ở trên mặt đất, nhưng động tác lại dần dần ngừng lại.
Ba ba ba ba ba!
Luke cũng vọt tới phía trước, liên tục nổ súng về phía hai con quái vật màu đen đang dây dưa với đám đội viên.
Thân thể của hai con quái vật màu đen đang bổ nhào cắn đội viên của đội thám hiểm hơi rung động, trên người tuôn ra mấy vòi tương dịch, nhưng vẫn không chịu từ bỏ con mồi, tiếp tục kéo đội viên kia vào trong lối đi tối tăm.
Ba ba ba!
Một con quái vật màu đen bị bắn đến mức đau đớn gào rống, thân thể giãy loạn, từng vòi tương dịch bay tung tóe ra khắp nơi.
Sắc mặt của Luke hờ hững, hơi hơi xoay người, trường mâu bên tay trái xoay tròn, đập tới, trong nháy mắt đã đập nó trở về lối đi.
Thế đi của trường mâu trong tay hắn còn chưa dứt, sau khi chuyển động nửa vòng lập tức rời khỏi tay, phốc một tiếng xuyên qua cái đầu như con thoi của một con quái vật màu đen khác, kéo thân thể của nó bay lên theo, cắm lên trên vách đá bên cạnh, thi thể hơi hơi co quắp.
Làm xong tất cả những việc này, Luke cắm súng lục trở về, lại nắm lấy súng trường Stafford HK416 bên cạnh, lại ném súng tiểu liên và băng đạn của mình cho Stafford: "Tổ chức bọn họ lui về phía sau."
Trong lúc nói chuyện, tay của hắn không quên móc đi một hộp đạn súng trường từ trước ngực Stafford, đột nhiên xoay người, họng súng chĩa xéo lên trần của lối đi sau lưng, bóp cò.
Phanh phanh phanh! Phanh phanh phanh!
Phù phù! Phù phù!
Hai con quái vật màu đen mới từ trong khe vách đá bò ra đã trực tiếp bị ba phát đạn liên tiếp bắn nổ đầu.
Uy lực của HK416 lại không phải là súng lục và súng tiểu liên có thể so sánh.
Khoảng cách không tới 20m, Luke nhấp ba viên một lần cực kỳ chính xác bắn vào trong cái miệng mở lớn của bọn nó, đạn súng trường với uy lực vượt xa đạn súng lục trong nháy mắt đã phá hủy đầu của bọn nó.
Giết trong chớp mắt!
Lúc Luke bóp cò, thân thể vẫn tiếp tục chuyển hướng, rất nhanh đã quay lại hướng chính diện.
Phanh phanh phanh! Phanh phanh phanh!
Lại thêm hai con quái vật màu đen từ trên trần lối đi rơi xuống, trong miệng gào thét, bay nhảy vài cái lại rụt trở về.
Luke nhắm hai mắt lại, trong miệng la lớn: "Lớp xác bên ngoài đầu của bọn nó quá cứng, trực tiếp bắn vào thân thể."
Bởi vì góc độ, vừa rồi hắn liên tiếp hai lần nhấp ba viên, không thể trực tiếp xuyên đầu quái vật màu đen, chỉ là đánh nổ miệng, để cho bọn nó vẫn có thể còn sống nhảy nhót chạy trốn.
Sức sống và mức độ kháng đòn quả thực là đáng sợ!
Lúc này Luke cũng đã thay đổi tư thế, tay phải cầm súng, không ngừng nổ súng.
Phanh phanh phanh phanh phanh!
Hai con quái vật màu đen mới vừa từ lối đi ngoi đầu lên, lại lập tức ôm đầu hốt hoảng trốn trở về.
Không có cách, viên đạn bắn trúng đầu quá đau!
Theo tình hình mà Luke cảm giác được, trong lối đi có một đám đông quái vật, khoảng hơn hai mươi con quái vật màu đen đang chuyển động loạn ở hai bên lối đi, đang tìm kiếm cơ hội để xông tới.
"Phân đoạn nổ súng, phong tỏa ngăn cản lối đi." Hắn hô một tiếng, tay trái rút dao quân dụng trên đùi ra, một nhát cắt dây lưng chiến thuật của áo chống đạn trên người, giật nó xuống vứt đi.
Sau đó dao quân dụng trong tay hắn hơi chuyển hướng, một dao lướt ngang, lướt qua cánh tay phải, mang đi một khối da thịt lớn ở trên cánh tay.
Khối da thịt này hiện ra màu cháy đen, trong nháy mắt từ trên không rơi xuống đất đã hòa tan thành một bãi chất lỏng sền sệt.
Luke nhẫn nhịn sự đau nhức kịch liệt, phát động năng lực tự lành sơ cấp, đồng thời điểm tích lũy trong hệ thống đã giảm bớt đi 20 ngàn, năng lực thân thể tái sinh sơ cấp mới vừa lấy được cũng được học tập.
Trong nháy mắt máu tươi vốn đang trào ra từ trên cánh tay phải đã ngừng lại, cảm giác tê ngứa kịch liệt truyền tới.
Hắn không tiếp tục chú ý tới vết thương nữa, nói với bọn Stafford: "Tương dịch trên người chúng có tính ăn mòn rất mạnh, tuyệt đối không nên để bị dính vào."
Vừa nói, khẩu HK416 trong tay hắn vừa liên tục nhả đạn, đánh nổ hai con quái vật thừa dịp hắn nói chuyện, lại một lần nữa vọt vào trong lối đi.
Sắc mặt của Stafford vô cùng khó coi.
Trên thực tế, không cần Luke nhắc nhở, ông ta cũng đã chú ý thấy.
Vừa rồi lúc Luke bắn chết hai con quái vật màu đen vọt vào bên trong đội thám hiểm để bắt người, trước khi bọn nó chết đã vẩy ra không ít tương dịch.
Kể cả những đội viên bị bọn nó bắt, 4 người đều kêu thảm mà chết.
Dùng mắt thường cũng có thể thấy, loại tương dịch này có thể ăn mòn xuyên thấu qua thân thể của những đội viên kia, hiệu quả cực kỳ khủng bố.
Lúc Luke bắn chết hai con quái vật màu đen ở sau lưng, bị mấy giọt tương dịch bắn trúng, thời gian tiếp xúc cũng chỉ trong vài giây đồng hồ.
May mắn là hắn phản ứng nhanh chóng, đại đa số tương dịch của con quái vật kia đều bị hắn né tránh, chỉ dính mấy giọt.
Thể chất của hắn vốn vượt qua người thường, tăng thêm năng lực tự lành sơ cấp, cũng trợ giúp chống cự tương dịch ăn mòn, mới không bị ăn mòn xuyên thủng thân thể giống như mấy đội viên của đội thám hiểm kia.
Cũng là vì như vậy, hắn mới không chút do dự cắt đi phần da thịt bị dính tương dịch ở trên cánh tay phải của mình.
Chỉ là không biết, những con quái vật màu đen này có quan hệ như thế nào với ba sinh vật mặt nạ vừa rồi kia.
Trong lòng của hắn thay đổi thật nhanh, súng trường trong tay không ngừng nhả đạn, liên tục bắn ngã bốn con quái vật màu đen mới từ trong lối đi ngoi đầu ra.
Nhưng những con quái vật này đều không lập tức tử vong, có hai con vẫn còn giãy dụa lùi trở về.
Lần này cũng không phải là kỹ thuật bắn của hắn xảy ra sai lầm, mà là hiệu quả chống đạn của đầu của loại quái vật này thật đúng là rất mạnh, ngay cả đạn súng trường đều không có cách nào bắn thủng.
"Băng đạn." Miệng hắn chỉ đơn giản hô một câu.
Stafford ở bên cạnh lập tức thức thời đưa toàn bộ băng đạn của mình tới.
Ông ta đã phát hiện ra, kỹ thuật bắn của Luke vô cùng tinh chuẩn.
Uy hiếp của bốn vị bảo an còn sót lại tạo thành đối với quái vật màu đen, còn không bằng một mình Luke cộng với một khẩu súng.
Trong lúc đưa băng đạn tới, ông ta cũng đồng thời chỉ huy đội viên không có sức chiến đấu lùi lại, đồng thời để bảo an khống chế tần suất bắn, nhắm chuẩn mới bắn.
Bọn họ cũng không mang theo nhiều đạn dược xuống dưới, dù sao thì đây vốn chỉ là một nhiệm vụ thám hiểm.
Stafford cũng không phải là đồ đần.
Một khi không có đạn dược, Luke và bọn họ sẽ phải trực tiếp tới gần chiến đấu với đám quái vật màu đen.
Nhưng đội viên bị quái vật giết chết, và đội viên bị tương dịch của quái vật ăn mòn thành hai đoạn đều nói rõ, loại tình huống này tốt nhất là đừng xuất hiện.
Rốt cuộc tất cả thành viên của đội thám hiểm đều đã lui trở về lối đi sau lưng, áp lực của Luke cũng giảm đi nhiều.
Lúc này đám quái vật màu đen chỉ có thể lượn quanh ở một chỗ khác trong lối đi để phát động tấn công, nếu muốn từ lối đi phía trước vọt tới, sẽ lập tức bị hắn đánh ngã.