Không gian thu hẹp có bất lợi với đội viên của đội thám hiểm, nhưng lại có lợi đối với kỹ thuật bắn của Luke.
Dành thời gian quan sát một chút, hắn mới nói: "Tất cả mọi người, cố gắng tới gần tôi, di tích sắp thay đổi nữa rồi."
Mọi người lập tức làm theo.
Trước đó có rất nhiều đội viên bị thất lạc, chính là bị ngăn cách vì loại biến động ở bên trong di tích này, đoán chừng là đã lành ít dữ nhiều rồi.
Không có người nào muốn đơn độc đối mặt với đám quái vật màu đen kia, đó chính là chịu chết.
Mọi người mới xích lại gần, di tích đã lại một lần nữa chấn động, bên trong tiếng ầm ầm, vị trí lối đi chỗ đám quái vật màu đen tụ tập bắt đầu trồi lên cao, lối đi ở chỗ đoàn thám hiểm bên này lại bắt đầu chìm xuống, tách hai bên ra.
Hơn mười giây sau, di tích dừng biến động, vị trí chỗ mọi người đứng đã biến thành một không gian nhỏ, cách đó không xa có một lối đi hình tam giác xuất hiện.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Luke.
Mí mắt của hắn lại đang buông xuống, dường như là đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Một lát sau, hắn mới mở miệng: "Stafford, ông sắp xếp đội hình một chút đi, tốc độ di chuyển không nên quá nhanh."
Mặc dù Stafford vẫn hơi không hiểu, nhưng cũng không nhiều lời.
Lúc này, tất cả mọi người đều đã nhìn ra.
Nếu như nghe người trẻ tuổi này, thì tỷ lệ còn sống để đi ra khỏi nơi này sẽ lớn hơn.
Luke ra hiệu với Weyland, ông lão tinh minh này lập tức hiểu ý, cùng với Stafford đi ở phía sau cùng của đội ngũ, hơn nữa tốc độ cũng không nhanh.
Ông ta có bệnh trong người, cũng không có ai trong số các thành viên của đội thám hiểm cảm thấy kỳ quái.
Luke đợi đến lúc Weyland cũng đi vào trong lối đi tam giác một đoạn, mới đi đến phía trước mấy con quái vật màu đen bị hắn đánh giết trước đó.
Loại sinh vật kỳ quái này có một cái đầu to hình thoi, răng nanh dày mọc kín miệng, trong miệng còn có một cái lưỡi quái dị nhìn giống như cấu tạo băng xương.
Thân thể của nó giống như khủng long, hai chân là loại chân khớp điển hình, chi trên lại nhỏ hơn nhiều lắm, nhưng đều có móng vuốt bén nhọn.
Từ tình hình nhìn thấy trước đó, lực bộc phát của chân sau của loại quái vật này tương đối mạnh.
Nhưng thứ đáng sợ hơn lại cái đuôi xương dài kia của nó, cái đuôi này vô cùng linh hoạt còn không nói, chót duôi còn sắc nhọn giống như đầu thương.
Luke tiện tay nhặt linh kiện súng trường vỡ vụn ở trên mặt đất lên, dùng sức đập về phía chót đuôi sắc bén kia, trong nháy mắt cấu kiện kim loại của súng trường đã bị cái chót đuôi này đâm sâu vào 2cm.
Ném linh kiện súng trường đi, hắn đánh giá cái chót đuôi này, phát hiện phía trên không có một chút tổn thương nào.
Điều này nói rõ trình độ bền bỉ của chót đuôi này vượt xa cấu kiện inox của súng HK416.
Luke suy nghĩ một lát, bắt đầu lu bù bận rộn.
Mấy phút sau, ba bộ thi thể quái vật ở trong không gian nhỏ này đã biến mất không còn tăm tích, Luke nhanh chóng đuổi kịp đội thám hiểm cũng chưa đi được bao xa.
Thấy Luke trở lại, người già thành tinh Weyland cũng không hỏi thăm, Stafford cũng chỉ tới gần thấp giọng nói: "Bây giờ đi theo phía nào đây?"
Trước mặt đội thám hiểm bây giờ là hai lối đi.
Luke đối với vấn đề này, trầm ngâm mấy giây mới nói: "Đi về phía bên trái, tốt nhất là hành động nhanh lên." Nói xong, hắn cõng Weyland lên.
Tốc độ di chuyển của đội ngũ trong nháy mắt đã tăng lên.
Lần này, Luke dẫn đầu, chạy chậm tiến lên.
Mấy phút sau, đội viên của đội thám hiểm ở sau lưng hắn vừa thở, trong lòng vừa tắc lưỡi không thôi.
Luke phải cõng ông lão Weyland theo mà tốc độ vẫn rất nhanh, bọn họ đều chỉ có thể miễn cưỡng đuổi theo.
Một đoàn người nhanh như điện chớp, chạy tới một không gian tương đối rộng rãi.
Sau đó, di tích lại một lần nữa xảy ra chấn động.
Bên trong tiếng vách đá di chuyển âm ầm, con đường vừa mới đi tới đã bị đóng kín, nơi này lập tức biến thành một không gian đơn độc.
Luke nhíu mày, để Weyland xuống.
Dựa theo lệ cũ, 10 phút sau khi di tích biến động, nơi này mới có thể xuất hiện lối ra mới.
"Mọi người nghỉ ngơi một chút, nơi này tạm thời an toàn." Hắn nói.
Tất cả mọi người như trút được gánh nặng, lập tức ngã ngồi xuống đất.
Sau khi gặp phải quái vật, tinh thần của mọi người vẫn luôn trong tình trạng khẩn trương cao độ, không phải chạy nhanh thì chính là chiến đấu, thể lực xác thực là bị tiêu hao cực nhanh.
Trên thực tế, người hơi yếu một chút đều đã không còn tồn tại ở trong đội ngũ này nữa, bọn họ không phải là bị cô lập do phản ứng chậm, thì chính là bị quái vật tập kích rồi mất tích.
Trong đám người này, chỉ có một phụ nữ, người khác đều là đàn ông cường tráng.
Người phụ nữ này tên là Lex - Woods, là một người gốc Phi, năng khiếu chính là vận động cực hạn ở vùng băng tuyết—— ví dụ như leo lên núi tuyết và sông băng.
Cô ta là chỉ đạo an toàn của lần hành động này, mà với thể năng mạnh mẽ như thế nên cô ta cũng là người có giới tính nữ duy nhất có thể đuổi kịp đội ngũ.
Trong lúc những người đàn ông khác đều đang thở hồng hộc, Lex lại đi tới, thấp giọng nói: "Cậu tên là Luke, đúng không?"
Luke ừ một tiếng, sắc mặt bình tĩnh gật đầu.
Trong đầu hắn đang suy nghĩ kế hoạch hành động tiếp theo, không quá mức để ý tới cô gái này.
Nếu như tất cả mọi người đều không ra ngoài được, như vậy phụ nữ cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì cả.
Nếu như có thể đi ra ngoài, vậy cô nàng này cũng không thể một mình chạy mất, cho nên cô ta vẫn không có chút ý nghĩa nào đối với hắn cả.
Lex trực tiếp mở miệng hỏi: "Những quái vật kia là chuyện gì thế?"
Rốt cuộc Luke nghiêng đầu sang nhìn cô ta một cái: "Tôi không biết."
Lex: "Thế nhưng mà, dường như là cậu hiểu bọn nó rất rõ."
Luke im lặng, quay sang phía Stafford vẫy tay: "Đội trưởng Stafford, ông giải thích cho vị tiểu thư này về tình huống của tôi một chút, tôi cần phải tập trung suy nghĩ một số việc."
Stafford lập tức nửa kéo nửa túm Lex đi ra chỗ khác.
Kết quả là cô nàng này còn ảo não nói: "Đến cùng là mấy người đang giấu giếm chuyện gì thế? Mấy người lừa gạt tất cả mọi người đi vào để chịu chết à..."
Sắc mặt của Luke không đổi, nhưng trong lòng lại cho cô gái này một lời đánh: Bệnh tâm thần!
Lúc này nếu như không động viên mọi người, thì ít nhất cũng có thể giữ yên lặng, ngồi xuống nghỉ ngơi cho thật tốt, để bảo tồn thể lực cho con đường trốn chếp tiếp theo.
Ngay cả ông lão Weyland đều đi xuống di tích dưới mặt đất này, nếu là lừa gạt mọi người đi vào chịu chết, vậy chính Weyland vào làm gì? Tự sát à!
Chỗ thông minh duy nhất của Lex, là không ầm ĩ, đè giọng nói xuống tương đối thấp.
Bởi vì một khi đội viên của đội thám hiểm sinh ra hoài nghi đối với Luke, chết nhanh nhất chính là bọn họ.
Ngược lại nếu như Luke không dính vào những vướng víu này, sẽ có thể thoát khỏi di tích dưới mặt đất thoải mái hơn rất nhiều.
Mặt của cô gái này đen, nhưng đầu lại cực kỳ trắng!
Cô ta cho rằng mình là ai? Hoa sen trắng sao!
Khóe miệng của Luke nhếch lên, không quan tâm tới cô gái này nữa.
Nếu như cô ta không muốn đi ra, chút nữa còn hoài nghi Luke thêm, chần chờ thêm mấy lần, tự nhiên là sẽ chết rất nhanh.
Luke suy nghĩ mấy phút, sau đó đi tới bên cạnh Weyland, nhỏ giọng hỏi thăm về tình huống của đội thám hiểm.
Stafford cũng đã giải quyết xong Lex, đi trở về, thay thế Weyland, nói rõ tình huống của đội thám hiểm.
Sau cùng, Weyland gỡ ba lô ở sau lưng mình xuống, từ bên trong lấy ra một vật.
Giọng của ông ta đè xuống cực thấp: "Đây chính là thứ mà đội thám hiểm tìm được từ trong quan tài đã ở trong phòng hiến tế. Tất cả có ba món, kiểu dáng trên cơ bản là giống nhau, nhưng hai món khác ở trong ba lô của những đội viên đã mất tích."
Luke nhận lấy nó, quan sát tỉ mỉ trong chốc lát, lại đưa cho Weyland: "Rất có thể thứ này là đồ của loại sinh vật hình người đeo mặt nạ kia, cầm nó rất có thể sẽ dẫn tới phiền phức. Mr. Weyland, chính ông phải suy nghĩ cho kỹ."
Weyland im lặng một lát, gật đầu: "Nếu như bọn họ lại đuổi theo, tôi sẽ ném vật này lại cho bọn họ."
Luke gật đầu, có thể có lời cam đoan này đã đầy đủ rồi.