Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 589: CHƯƠNG 589: TÚM GÁY QUÁI VẬT, LÒ HỎA TÁNG SIÊU CẤP

Bởi vì một lời suy đoán, lại bắt Weyland từ bỏ loại vật phẩm thần bí này, hiển nhiên là rất không có khả năng.

Nhưng đợi đến giây phút quyết định, nếu như Weyland không muốn từ bỏ vật này, Luke sẽ phải lựa chọn giữa hai việc hoặc là ném vật này đi, hoặc là ném Weyland đi.

Hắn vốn cũng không muốn trộn lẫn vào vòng tròn của các bảo an, nên từ bỏ thù lao, thuận tiện từ bỏ Weyland cũng không phải là chuyện gì to tát.

10 phút rất nhanh đã trôi qua, di tích lại lần nữa biến động, một cánh cửa đá mở ra.

Mọi người đã làm tốt chuẩn bị lại một lần nữa xuất phát.

Khác so với lần trước đó là, 4 bảo an còn lại và Stafford đều lấy súng ngắn ra.

Số lượng băng đạn súng trường còn lại rất ít, mỗi người đều chỉ có hai băng đạn, chỉ có thể sử dụng vào lúc khẩn cấp.

Trên thực tế, đạn súng lục cũng không còn nhiều, bình quân mỗi người không tới hai băng.

Chuyện này khiến cho tâm trạng của các đội viên bảo an rất nặng nề.

Đối mặt với đám quái vật còn không rõ số lượng, thế mà còn phải tiết kiệm đạn, độ khó của hành động này quả thực chính là cấp Địa Ngục.

Bọn họ không biết, Luke giờ phút này trong lòng lại đang có một ý nghĩ khác.

Di tích này chính là một chỗ mê cung trò chơi.

Từ lúc nó bắt đầu biến động, người ở bên trong muốn đi ra ngoài sẽ là chuyện vô cùng khó khăn.

Nếu như Luke chỉ có lẻ loi một mình, hắn có thể bảo chứng mình có thể tìm được đường ra chỉ sau mấy lần biến động.

Bởi vì hắn có đầy đủ tốc độ, có thể ở trong khoảng thời gian 10 phút giãn cách, vọt ra cửa di tích.

Nhưng phải đèo bòng theo hơn mười người, vốn đã đi được nửa quãng đường tới lối đi, di tích biến đổi, đường sống lại biến thành đường cụt.

Quan trọng hơn nữa chính là, bên trong di tích này còn có hai nhóm quái vật.

Sinh vật mặt nạ bên kia còn dễ nói, dù sao thì cũng chỉ có ba con, hơn nữa Luke đều có phương pháp ứng đối với năng lực và trang bị của bọn nó.

Nhưng loại quái vật màu đen kia lại quá mức phiền phức.

Hành động nhanh chóng, chuyên tập kích bất ngờ thì đều chỉ là việc nhỏ, mấu chốt là số lượng của loại sinh vật này quá nhiều, dịch thể trên người còn mang theo tính ăn mòn cực mạnh.

Ngay cả Luke đều không chịu được loại dịch thể này dính vào người, những người khác bị dính vào, không chết cũng tàn phế.

Bởi vậy, vừa rồi sau khi tự hỏi, Luke đã quyết định: Thanh lý hết đám quái vật màu đen ở nơi này.

Chỉ cần giết sạch những con quái vật màu đen kia, chỉ dư lại sinh vật mặt nạ thì cũng không đáng để lo, hắn sẽ có lượng lớn thời gian dẫn đội viên của đội thám hiểm tìm được đường ra.

Vấn đề đạn dược mà thành viên của đội thám hiểm lo lắng, lại không hề tồn tại đối với Luke.

Bên trong không gian trữ vật của hắn có đầy đủ đạn dược, hơn nữa súng HK416 vốn có thể dùng chung băng đạn với súng M4A1.

Chỉ cần thoát khỏi đội thám hiểm, đến cùng là hắn bắn bao nhiêu phát, ai có thể biết rõ.

Chỉ cần hắn xử lý xong cả hai phe quái vật, vậy thì đội viên của đội thám hiểm có đạn dược hay không đều không có vấn đề gì.

Bây giờ, hắn cần tìm một nơi thích hợp, để thành viên của đội thám hiểm cố thủ.

Mấy phút sau, mọi người đi tới một hành lang rộng rãi.

Luke dừng bước, từ trên người móc ra một bọc đồ vật, vẩy đều ở trên mặt đất.

Sau đó hắn lại móc mấy cái camera ra, lắp đặt ở trên mấy vị trí trong lối đi, đồng thời đưa một cái tablet nhỏ cho Stafford, nói với hắn vài câu.

Làm xong tất cả những chuyện này, Luke một mình xuất phát.

Sau khi đi ra ngoài tầm mắt của mọi người, tốc độ di chuyển của hắn lập tức tăng vọt.

Không có người khác ở bên cạnh, hắn không cần tiếp tục che giấu thực lực nưaax.

Lực lượng mạnh mẽ dưới chân bộc phát, để hắn biến thành một bóng đen mơ hồ, ở trong đường hầm nhanh chóng tiến lên, chạy trở về đường hầm lớn nơi chiến đấu xảy ra sớm nhất.

Nhìn thi thể mặt mèo nằm trên một vũng chất lỏng màu lục ở nơi hẻo lánh, trong lòng của hắn cười khẽ.

Trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một cái hộp màu đen, bước vào trong lối đi này, cực nhanh gỡ toàn bộ trang bị áo giáp trên người mặt mèo xuống, nhét vào trong hộp đen, sau đó lại bỏ nó vào trong không gian trữ vật.

Chuyện này chỉ tốn thời gian không tới một phút, vơ vét xong Luke lại lần nữa xuất phát, rất nhanh đã đi tới một chỗ cửa hang.

Nhìn tình hình quái dị ở bên trong cửa hang, trong lòng của hắn xác định: Hẳn là nơi này.

Vách đá trong hang có từng tầng từng tầng đồ vật giống như là thảm vi khuẩn, đạp lên cảm giác có chút mềm, còn có rất nhiều chất nhầy màu bạc nhạt, không khác nhiều so với chất nhầy trên người những con quái vật màu đen kia.

Luke đi thêm hơn 10m nữa, đi vào một hang động rộng lớn, nhìn tình hình bên trong, hắn thở dài: "Quả nhiên là vô cùng phiền phức."

Trên vách tường, có lít nha lít nhít thân thể bị vật thể màu đen trói buộc, có tới hơn năm mươi người.

Trừ những đội viên đi cùng với hắn ra, trên cơ bản thì những đội viên khác đều ở nơi này.

Hầu như là những người này đều đã chết, trên ngực bụng đều có một lỗ thủng lớn.

Trên mặt của bọn họ còn bị một loại côn trùng đuôi dài có nhìn tương tự như bàn tay người bọc lại.

Mùi của loại trùng quái đản này, Luke cũng từng ngửi qua, nó trải rộng khắp các nơi âm u nơi hẻo lánh ở trong di tích.

Chỉ có hai người còn sống.

Luke không đi tới, chỉ đứng ở cửa hang, đánh giá mặt đất.

Lít nha lít nhít ở trên mặt đất trong hang, đều là từng vật thể dạng trứng, trên phần chóp củ một phần nhỏ trong đó có một lỗ hổng mở ra, đại bộ phận đều còn hoàn chỉnh.

Hắn còn chú ý tới, những quả trứng mở miệng đều ở gần các thân thể ở trên vách tường.

Đột nhiên, trong miệng hai người còn sống phát ra một tiếng rên đau đớn, sau đó biến thành tiếng kêu thảm trầm thấp.

Luke nhíu mày, nhìn lên ngực của bọn họ, nơi đó dường như là có thứ gì đó đang rung rung.

Vài giây về sau, tiếng kêu gào của hai người dừng lại, ngực đột nhiên nổ tung, hai cái bóng màu trắng xám chui ra, bay nhào về phía Luke ngoài cửa hang.

Luke bĩu môi, hai tay nhấc lên, lập tức chộp lấy hai cái bóng màu xám trắng này vào trong lòng bàn tay.

Hắn nhìn thấy rõ ràng, đây là hai con quái có hình thể nhỏ bé, nhưng bộ dáng lại không khác loại quái vật màu đen kia một chút nào.

Hắn mơ hồ hiểu ra, làm thế nào mà nơi này lại có loại quái vật màu đen kia.

Hai con quái vật nhỏ trong tay giãy dụa gào thét, lắc đầu vẫy đuôi, muốn vặn cổ lại để cắn xé tay của Luke, lại bị tay của hắn nắm chặt phần gáy, không có cách nào hoàn thành động tác này.

Luke nghiên cứu loại quái vật nhỏ này trong chốc lát, khóe miệng vểnh lên, ngón cái và ngón trỏ hơi dùng lực.

Răng rắc hai tiếng, đầu của hai con quái vật nhỏ lập tức rũ xuống.

Dùng ngón tay cái gảy gảy đầu của bọn nó hai cái, đầu của hai con quái vật nhỏ vung qua vung lại giống như cái trống, đầu Luke cũng lay động trái phải theo, trong miệng im ắng cười lên, tiện tay ném chúng ra.

Hắn cũng vứt bỏ đôi găng tay mới từ trong không gian trữ vật phóng ra lúc trước ở trên mặt đất, một lần nữa lấy ra một đôi găng tay khác đeo lên.

Đôi găng tay đã chạm lên hai con quái vật nhỏ kia, hắn cũng không muốn tiếp tục đeo.

Ánh mắt của Luke lại một lần nữa trở về hai người tử vong sau cùng kia, ở dưới nách trên thi thể của người này, một cái ba lô hơi hé ra một chút, mơ hồ để lộ ra một vật phẩm nhìn hơi hơi quen mắt.

Trong lòng hơi động, hắn đi lên mấy bước, vung dao quân dụng trong tay ra, cắt loại vật chất sền sệt kia ra, khều ba lô ra ngoài.

Dùng dao quân dụng đẩy ba lô ra, nhìn hai vật phẩm bên trong, Luke ngạc nhiên: Vật này thế mà lại ở đây?

Hắn lập tức cách không thu chúng nó vào bên trong không gian trữ vật, lại thuận tay lấy một vật ra.

Sau hành trình tới Mexico lần trước, Luke đã cảm giác sâu sắc được chính mình thiếu khuyết loại vũ khí có thể phá hủy một vùng diện tích lớn, ví dụ như khu vực trồng cần kia.

Bởi vậy, hắn chuyên môn chế tạo ra nhóm vũ khí chuyên dụng này, đặt tên là —— Lò Hỏa Táng Siêu Cấp (tên khác Born To Die).

Bề ngoài của Lò Hỏa Táng Siêu Cấp, giống như một cái va-li màu đen hơi lớn, bên trên mặt trước của va li còn có một khối màn hình tinh thể lỏng.

Ngón tay của Luke nhẹ nhàng chạm một cái, màn hình tinh thể lỏng lập tức sáng lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!