Trong tầm mắt của Luke thoáng qua một vệt màu đỏ, hắn lập tức nghiêng đầu nhìn lại: "Chậm một chút, vừa rồi cô ta mới đi vào con đường nhỏ bên trái kia."
Lần này Selina đã bình thường hơn rất nhiều, dùng tốc độ bình thường quay đầu, một lần nữa quẹo vào con đường nhỏ mới vừa lái qua kia.
Nhưng bên trong con đường kia lại rỗng tuếch.
Dưới ánh mặt trời chói chang, trong con đường nhỏ kia rất yên tĩnh, không có bất kỳ một bóng người nào, chỉ có cảnh sắc tạp nhạp rơi vào trong đáy mắt của hai người.
Luke suy nghĩ, nhanh chóng móc súng ra kiểm tra lại, sau đó lại nhét trở lại bao súng: "Xuống xe, chúng ta đi xem một chút."
Mặc dù vụ án này đã bị chuyển giao, nhưng. . . Người chết phục sinh?
Loại sự việc thần kỳ thế này, sao Luke có thể bỏ qua được.
Hắn để cho Selina đi theo sau lưng, tự mình dẫn đầu.
Selina: "Ở đâu?"
Luke hướng ánh mắt về một cánh cửa sắt nhỏ cũ kỹ: "Vừa rồi cô ta đi vào nơi này."
Selina: "Chúng ta cũng đi vào?"
Luke hơi có chút do dự.
Bọn họ không có lệnh khám nhà, nếu tùy ý tiến vào bên trong nhà, sẽ rất dễ dàng bị người khiếu nại, hơn nữa sau khi tiến vào trong nhà, tính nguy hiểm sẽ kịch liệt gia tăng.
Vì sự tò mò của hắn mà dẫn Selina đi mạo hiểm, đương nhiên là việc hắn phải cân nhắc một cách thận trọng.
Đúng lúc này, với thính lực nhạy cảm, hắn nghe thấy bên trong cửa sắt có động tĩnh truyền ra.
"Ẩn nấp." Hắn nhỏ giọng hô.
Selina lập tức trốn vào phía sau xe, Luke lại bước nhanh tiến lên, đi đến bên cạnh cánh cửa sắt nhỏ kia.
Vài giây sau, cánh cửa sắt nhỏ bành một tiếng vang lên, bị người trực tiếp đá văng ra.
Một khẩu AK từ trong cửa xông ra trước, sau đó nửa bóng người cũng xông ra theo.
Luke không có một chút do dự nào, duỗi hai tay ra, một tay giữ chặt lấy thân khẩu AK, một tay khác giữ chặt cánh tay đang đặt trên thân súng kia, nhanh chóng nghiêng người dùng sức quật một cái.
Bóng người tay cầm AK mới xuất hiện này lập tức bị hắn ném qua vai đập xuống đất.
Chỗ tốt của nhu thuật Brazil là chỗ này, có thể dùng để khống chế đối thủ, cũng có thể dùng để đánh trọng thương.
Một người cầm theo AK ở trong loại thành thị lớn như Houston này, hiển nhiên không có khả năng là người tốt được.
Cực nhanh quét mắt nhìn bóng người mới bị quật ngã tới ngất đi kia, trong lòng Luke đã sáng tỏ.
Là một người Mỹ Latinh, hình xăm trên người và tướng mạo dữ tợn kia đều cho thấy người này cũng không quá giống như là một người tốt.
Hắn vừa định ngồi xổm xuống kiểm tra tình huống của người này, trong hành lanh bên trong cánh cửa sắt nhỏ kia lại một lần nữa vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Luke nhướng mày.
Người mới vừa bị hắn quật ngã ngất đi này, mặt mũi lúc lao ra tràn đầy vẻ bối rối còn chưa nói, bước chân cũng vô cùng lộn xộn.
Tiếng bước chân truyền đến lần này vừa nhẹ nhàng lại còn đều đặn, nói rõ người tới này đã được huấn luyện nghiêm chỉnh, cho dù là đang chạy trốn, cũng vẫn khống chế được tiết tấu của bước chân.
Một tay Luke tóm lấy người nằm trên đất kia, che ở trước người mình, nghe tiếng bước chân đang đến gần.
Sau đó đột nhiên tiếng bước chân biến mất, trong lòng Luke hơi động, trong lòng thầm đếm hai tiếng, nhanh chóng đẩy người trước mặt này tới phía trước.
Vừa vặn cũng có một bóng người bỗng nhiên nhảy ra ngoài, va chạm mạnh với người mới bị ném qua này, hai người lập tức lăn thành một đoàn.
Luke giơ AK trong tay lên: "HPD! Không nên động đậy." (*HPD: Houston Police Department: Cục cảnh sát Houston)
Giờ phút này người lao ra sau kia đang nghiêng người ngã trên mặt đất, nghe thấy tiếng hô này, lập tức sững sờ, ngay sau đó nhìn thấy AK trong tay Luke, mặt mũi tràn đầy vẻ không tin: Mày chớ lừa gạt tao! Trên toàn bộ nước Mỹ đều không có cảnh sát chấp pháp nào dùng súng AK cả.
Nhưng mà, ở trong khoảng cách này, gã ta thật sự là không dám động đậy.
Đối diện chính là súng AK nha, ở trong khoảng cách gần như thế, một băng đạn bay tới, trên cơ bản thì gã ta sẽ chết chắc.
Gã ta vội vàng mở miệng nói: "Không nên nổ súng."
Luke nghiêng tai lắng nghe, phát hiện bên trong cửa không còn có tiếng bước chân truyền đến nữa, nhưng lại mơ hồ nghe thấy bên trong có mấy tiếng súng truyền ra.
Hắn mở miệng nói: "Selina, cho anh ta xem chứng nhận cảnh sát."
Người đang nằm trên mặt đất kia hơi sững sờ: Thật sự là cảnh sát?
Một lát sau, anh ta cảm giác được sau lưng có một người đi tới, quay lại nhìn, phát hiện ra là một cô gái rất xinh đẹp, vũ khí trong tay cô ta chính quy hơn nhiều, là một khẩu Glock 23.
Mà trong tay cô ta đã xuất hiện một cái ví da, có thể thấy được rất rõ ràng huy hiệu cảnh sát và giấy chứng nhận phía trên.
Người này hơi nhẹ nhàng thở ra: "Là người một nhà, FBI."
Luke cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ có Selina hơi có chút giật mình.
Nhưng Luke lại tiếp tục nói: "Ném súng xuống, ngay lập tức."
Người này bất đắc dĩ thả súng trong tay ra.
"Thu tay về đi." Luke tiếp tục ra lệnh.
Người này làm theo.
Lúc này Luke mới tiến lên, đá khẩu súng bay ra xa mấy mét: "Mặt hướng lên, nằm rạp xuống mặt đất."
Người này đau khổ nói: "Không thể để cho tôi lấy giấy chứng nhận ra cho hai người nhìn được sao?"
Luke: "Không thể. Nằm xuống."
Người này im lặng, chỉ có thể trung thực nằm xuống.
Luke đột nhiên tiến lên, một chân đè người này lại, hai tay dùng sức, trong nháy mắt đã vặn hai tay gã ta ra sau lưng, móc còng tay ra còng gã ta lại.
Người này bị bẻ cho cánh tay đau đớn, miệng chỉ có thể nói: "Tôi có giấy chứng nhận, ngay ở trong túi trước ngực."
Luke đưa tay tới, rất nhanh móc ra một tấm giấy chứng nhận.
Nhìn xuống, quả nhiên là giấy chứng nhận chính thức của FBI, cũng không quá giống như là đồ giả.
"Selina, gọi điện thoại, để người trong cục tra một chút." Luke nói.
Selina đi tới, cầm lấy tờ giấy chứng nhận kia, lấy điện thoại cầm tay từ trong túi Luke ra, đi sang bên cạnh gọi điện thoại.
Một lát sau, cô cúp điện thoại: "Đang tra, phải chờ mấy phút nữa."
Người này lập tức có chút vội vàng: "Tôi đang thi hành nhiệm vụ, có thể nhanh lên một chút được không? Đồng nghiệp của tôi đang bắn nhau với kẻ cướp ở bên trong."
Lỗ tai Luke vẫn một mực lưu ý tới động tĩnh ở bên trong cửa nhỏ, thỉnh thoảng vẫn nghe thấy có tiếng súng vang lên.
Kỳ thật, bây giờ hắn đã biết người này là ai rồi.
Luke đứng ở đó, nhìn người đang nằm sấp này, trong lòng nổi lên một trận sóng gợn.
Không nghĩ tới, lần này lại gặp được một trong những chính chủ của thời đại này a.
Hệ thống: Túc chủ đã đánh bại Cheney - Spike, có thể học tập năng lực của đối phương.
Danh sách năng lực của Cheney - Spike: Súng ống cơ sở, thuật cách đấu cơ sở, phân tích tình báo cơ sở. . . .
Những thứ này đều không quan trọng.
Chuyện quan trọng chính là, Luke chỉ cần rảnh rỗi không có việc gì sẽ đi quấy rối hệ thống, thăm dò các loại quy tắc của hệ thống.
Mặc dù tiến độ vẫn luôn chậm chạp, nhưng cũng bị hắn thăm dò ra một ít chi tiết ẩn giấu.
Ví dụ như sau khi lấy được năng lực thì thật ra còn có thể có thuyết minh rõ phía sau, chỉ là phải cần chính Luke đưa ra yêu cầu.
Giống như phía sau năng lực súng ống cơ sở của Robert còn có một đoạn mô tả ngắn gọn nói rõ (Xuất xứ từ quân đội Mỹ), mà phía sau năng lực tác chiến đặc chủng cơ sở của Salazar lại là (Xuất xứ từ bộ đội đặc công Mexico).
Giờ phút này, danh sách năng lực của người áo đen kia biểu hiện thế này: Súng ống cơ sở (Xuất xứ từ S.H.I.E.L.D), thuật cách đấu cơ sở (Xuất xứ từ S.H.I.E.L.D), phân tích tình báo cơ sở (Xuất xứ từ S.H.I.E.L.D).
S.H.I.E.L.D!
Rốt cục sau khoảng thời gian chờ đợi dài dằng dặc, lần đầu tiên Luke gặp được thành viên của tổ chức này.
Đương nhiên, có lẽ là lúc trước hắn cũng đã từng gặp, chỉ là mờ mịt không biết mà thôi.
Ánh mắt của Luke lấp lóe, cũng không lên tiếng.
Cheney cuống lên: "Không thể nhanh hơn được sao? Hai người thuộc phân cục nào ở Houston?"
Luke: "Phân cục khu vực phía tây."
Cheney mừng húm: "Buổi sáng hôm nay tôi mới gặp qua Phó cục trưởng của hai người, là vị tên Thomas kia, hai người có thể trực tiếp thẩm tra thân phận của tôi thông qua ông ta."
Luke đã mơ hồ nhớ ra, có bốn người áo đen hắn gặp được ở trước cửa đồn cảnh sát lúc giữa trưa.
Người dịch: thichthanhtu