Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 594: CHƯƠNG 594: NHÌN CÁI QUÁI GÌ NỮA, CHẠY MAU!

Mọi người của đội thám hiểm chỉ chần chờ một lát, đã lập tức nhớ lại, trước đó dù Luke phải cõng Weyland đều chạy nhanh hơn bọn họ.

Mọi người lập tức không do dự nữa, vừa ném đồ vừa hướng về phía lối ra di tích chạy như điên, chỉ có Weyland và Stafford lưu lại.

Không ai dám khinh thường lời nhắc nhở của Luke.

Bọn họ đều biết dũng khí và sự gan dạ của người trẻ tuổi kia vượt xa người thường, vội vàng hô to như vậy khẳng định là có nguyên nhân.

Một đám người dùng vô cùng hướng về phía lối ra chạy như điên.

Không có sự vướng víu là ông chủ lớn Weyland này tồn tại, các đội viên với thân thể cường tráng đã rất nhanh xông qua những bậc thang còn lại, trở lại cửa vào di tích.

Một đám người không hề dừng lại lập tức khởi động vận thăng, cực nhanh trở lại mặt băng bên trên.

Luke lại một lần nữa nhìn đồng hồ, còn khoảng tám phút nữa, thời gian cũng coi như dư dả.

Hắn giữu tốc độ của mình trong phạm vi cực hạn của người bình thường, lúc này đến bên cạnh Weyland và Stafford, cõng ông lão này lên lập tức chạy, miệng nói: "Phía dưới có chất nổ, có thể sẽ phá hủy di tích này, chúng ta chạy nhanh lên."

Weyland và Stafford đều không lên tiếng.

Đặc biệt là Stafford, quả thực là đã dốc hết toàn bộ sức mạnh, nào còn có thời gian để nói chuyện.

Trong lòng Luke cũng không quá mức kinh hoảng, chỉ thỉnh thoảng móc điện thoại nhãn hiệu giả ra liếc nhìn.

Vừa rồi sau khi di tích có biến động lớn, sự quấy nhiễu đối với tín hiệu vô tuyến đã biến mất.

Hắn cài camera ở chỗ tấm phẳng màu đen vừa rồi kia, thông qua điện thoại nhãn hiệu giả để thời khắc giám sát.

Điểm đỏ ở trên món đồ chơi kia chỉ còn một nửa, cũng có nghĩa là năm phút sau nó sẽ nổ, tình huống này hoàn toàn ăn khớp với lời của Predator.

Hắn hơi hơi khống chế tốc độ, để Stafford có thể đuổi theo.

Hai người cùng lùng vọt ra bên ngoài cửa vào di tích, lập tức nhìn thấy vận thăng ở động băng kia đang làm việc.

Lúc ba người chạy tới cửa hang, sàn vận thăng đã lại một lần nữa hạ xuống dưới đáy.

Sau khi leo lên sàn vận thăng, Stafford lập tức điền mật mã vào, vận thăng nhanh chóng đi lên trên.

Vận thăng nhanh chóng trượt lên cao, Luke lại liếc nhìn đồng hồ một cái, còn lại ba phút.

Nhưng bên trên cửa hang lại có một đống đầu đang chụm vào nhìn xuống phía dưới, hắn lập tức giận mà không có chỗ phát tiết, rống to: "Nhìn cái gì thế, móa nó chứ chạy mau lên. Tầng băng sắp sụp đổ, mấy người muốn bị chôn ở đây hả?"

Do tiếng vọng, tiếng hô của hắn vô cùng lớn, trong nháy mắt đám đầu người đang chụm ở cửa hang đã biến mất.

Ba phút sau, lúc vận thăng còn cách cửa hang hơn 10m nữa, trong lòng đất đột nhiên có một tiếng nổ ầm vang trầm trầm truyền tới.

Luke nhìn đồng hồ, cười khổ: "Nói 10 phút thì chính là 10 phút, một giây cũng không thiếu a."

Cùng với tiếng nổ trầm đục này, lòng đất cũng rung động dữ dội.

Mấy giây sau, một luồng sóng khí cực mạnh từ dưới đáy hang thổi tới, điên cuồng đẩy vận thăng bay lên.

Vận thăng gần như là bay ở trên không, hoàn thành khoảng cách hơn 10m sau cùng, từ cửa hang bắn ra, vẽ ra một đường vòng cung, nghiêng nghiêng bay về phía mặt băng tuyết.

Lúc đang ở trên không trung, Luke một tay một người, bắt lấy dây đai sau lưng Weyland và Stafford, cố gắng ổn định thân hình của ba người.

Lúc rơi xuống đất, hai tay của hắn phát lực, quăng hai người lên trên một chút, chính mình ầm một tiếng nện xuống nền đất tuyết cách hơn 10m.

Ngay sau đó, hai chân của hắn phát lực, từ trong hố tuyết nhảy lên, tóm lấy hai người ở cách đó mấy mét nhẹ nhàng rơi xuống đất rồi chạy đi như điên.

Weyland và Stafford hoa mắt chóng mặt, hoàn toàn không thấy rõ tình huống vừa xảy ra.

Một chuỗi động tác của Luke, làm cho bọn họ có cảm giác như bay trên mây, lúc này mắt hai người đều đã nổ đom đóm.

Bên trong tiếng răng rắc tạch tạch, tầng băng sau lưng ba người bắt đầu nứt ra, bắt đầu chìm xuống phía dưới.

Bên trong khung cảnh bông tuyết bay múa đầy trời, không ai có thể thấy rõ Luke, hắn cũng không che giấu thực lực nữa.

Mỗi lần hai chân đạp xuống, đều sẽ chấn động làm tuyết đọng ở trên mặt đất bay lên, giẫm vỡ tầng băng, mang theo hai người bọn Weyland ở trên mặt tuyết điên cuồng vọt tới trước.

30 giây sau, hắn dừng bước, xoay người nhìn ra sau lưng.

Cửa vào hang ở trên mặt băng đã cách đó hơn hai trăm mét, bây giờ ba người đứng ở bên cạnh một cái hố nhỏ, cũng chính là nơi đội thám hiểm để xe trượt tuyết.

Phạm vi hơn 100m xung quanh hang động băng kia đều đã lún sâu xuống, trở thành một hố vừa sâu vừa lớn.

Ở trong tầm mắt của Luke, nhìn thấy bên trong tầng băng phía dưới có mấy điểm nhỏ màu cam rực rỡ, giống như là trút được gánh nặng: "Được rồi, hình như là bọn họ không có vấn đề gì. Hai người ở đây nghỉ ngơi một chút, tôi tới giúp bọn họ đi lên."

...

Trên chiến hạm bên ngoài không gian, một tràng nhắc nhở dùng ngôn ngữ ngoài hành tinh vang lên: "Nhiệm vụ đi săn lần này đã kết thúc."

"Ba người tham dự đều tử vong."

"Hoàng hậu Alien đã bị dọn dẹp, tất cả Alien đã bị dọn dẹp, tất cả trùng Facehugger đều đã bị dọn dẹp, sân bãi của nhiệm vụ đã bị phá hủy hoàn toàn, công việc dọn dẹp đã được xác nhận là hoàn thành."

"Văn minh trên tinh cầu kia phát triển vượt qua dự tính, người tham dự nhiệm vụ gặp phải người bảo vệ cấp thấp."

"Tinh cầu kia đã không còn thích hợp với tư cách làm sân bãi thực hiện nhiệm vụ nữa, đã bị loại bỏ khỏi danh sách các sân bãi dùng để thực hiện nhiệm vụ."

"Lập tức thu hồi tất cả tàu đổ bộ, chuẩn bị nhảy vọt tới sân bãi thực hiện nhiệm vụ khác."

...

Ngay lúc đó, ở cách đội thám hiểm mấy cây số, mấy chiếc tàu đổ bộ đầu nhọn, phần đuôi như cánh hoa phóng lên trời, bay thẳng vào trong không gian.

Luke như có cảm giác nhìn lên bầu trời đêm ở cách đó không xa.

Bên trong màn đêm đen kịt, ba vệt sáng thật dài xẹt qua, bay lên trên bầu trời.

Hắn chăm chú nhìn ba vệt sáng này, tới lúc chúng biến mất mới thu hồi lực chú ý, tiếp tục hành động cứu viện.

Hơn nửa giờ sau, những người khác đều chậm rãi leo lên, Luke cũng lần lượt đưa 4 đội viên của đội thám hiểm hơi bị thương nhẹ về, bốn người bị trật chân vì trận chấn động.

Nhưng bọn họ đã vô cùng may mắn rồi, ít nhất thì chỉ cần trở về tu dưỡng mấy ngày, là lại có thể tiếp tục nhảy nhót tưng bừng.

Mà đội thám hiểm vốn có trên 80 người, bây giờ tính cả Luke, Weyland và Stafford, cũng chỉ còn 15 người còn sống.

Những đội viên khác đều đã bị chôn sâu ở trong di tích dưới tầng băng đổ sụp.

Stafford đã phân công xong nhiệm vụ cho những người còn lại, lái sáu chiếc xe trượt tuyết ở cách đó không xa tới.

Phân phối một chút, hai đến ba người một xe, mọi người bắt đầu trở về.

Lúc tới có hơn hai mươi chiếc xe, hơn tám mươi đội viên, giờ trở về lại chỉ còn lác đác sáu chiếc xe này.

Hành động thám hiểm lần này, tổn thất nặng nề.

Trên xe trượt tuyết, Stafford yên lặng lái xe tiến lên, Luke nhìn Weyland đang lộ ra vẻ mặt buồn bực: "Những việc sau này, Mr. Weyland sẽ tự mình xử lý chứ?"

Weyland ừ một tiếng: "Đúng vậy, tôi sẽ xử lý tất cả mọi việc về sau."

Trong xe lại một lần nữa rơi vào yên lặng.

Trong lòng Luke suy nghĩ chuyện xảy ra vừa rồi.

Những Predator kia đối với nhân loại, không có bất kỳ lòng thương hại gì, bên trong những người còn sống trốn về, cũng không có những nhân viên canh giữ ở trên mặt đất.

Lúc từ trong cửa hang bay ra, Luke còn ngửi được mùi máu tươi rất dày đặc, hiển nhiên là những nhân viên đóng giữ bên trên đều đã chết rồi.

Thái độ của Predator khoác áo choàng sau cùng kia đối với Luke cũng coi như là đủ hữu nghị, nhưng có chuyện này là bởi vì nó tôn trọng thực lực của hắn, chứ không phải là tôn trọng nhân loại.

Sở dĩ Luke không ra tay với đám Predator tới dọn thi thể kia, cũng là vì phát hiện ra trang bị trên người nhóm Predator này rõ ràng là cao cấp hơn một mảng lớn.

Lại liên tưởng tới lời của Predator khoác áo choàng kia, hắn đại khái hiểu ra, ba Predator ở bên trong di tích trước đó hẳn là tới tiến hành nghi thức đi săn gì đó.

Trang bị của ba Predator kia, so với trang bị của đám Predator khiêng xác chết, khác biệt giống như là trang bị của du khách đi săn và bộ đội đặc chủng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!