Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 595: CHƯƠNG 595: NGHI VẤN VÀ ĐÁP ÁN

Dù vậy, Luke cũng có chút nắm chắc có thể xử lý đám Predator tới khiêng xác chết, kể cả Predator mặc áo choàng kia.

Nhưng loại hành động mạo hiểm này cũng không hề đáng giá.

Một ít trang bị trên người những Predator khiêng xác chết kia, nhìn không giống như là vũ khí lạnh, có trời mới biết những loại vũ khí nóng của bọn chúng có uy lực như thế nào.

Cuối cùng Predator mặc áo choàng ném thuốc nổ ra, cũng đã chứng minh điều này.

Một quả bom nhỏ như vậy, tùy thân mang theo, nhẹ nhõm khởi động, uy lực so với vũ khí hạt nhân chiến thuật cũng không kém bao nhiêu.

Món đồ giống như quả bom kia, ở trên cổ tay những Predator khác cũng có, nói rõ thứ này rất có thể là một loại trang bị thông dụng.

Khoa học kỹ thuật ở trên Địa Cầu hiển nhiên là còn chưa đạt tới loại trình độ này.

Nếu hắn thực sự xung đột với nhóm Predator này, người ta không chơi trò đếm ngược nữa, trực tiếp kích nổ, hắn thật đúng là không nắm chắc còn có thể sống sót được.

Nào có thể giống bây giờ, thu hoạch của mình hình như là cũng rất ổn! Luke không tự chủ được hơi kiểm tra qua đồ vật ở bên trong không gian trữ vật.

Hai giờ sau, xe trượt tuyết đã trở về chỗ tàu phá băng, người trên tàu bắt đầu thu hồi xe trượt tuyết, đồng thời bố trí ổn thoả cho những thành viên của đội thám hiểm.

Nên trị liệu thì được trị liệu, nên nghỉ ngơi thì đi nghỉ ngơi, nên ăn cơm thì đi ăn cơm.

Luke không vào phòng, một mình ngồi ở nơi hẻo lánh trong sảnh ở trên thuyền, ôm một đĩa lớn đồ ăn mới lấy từ phòng bếp lên để ăn.

Đội thám hiểm chết nhiều người, để tinh thần của nhân viên ở trên tàu phá băng cũng có chút không tập trung, cộng thêm phải bận rộn với các loại công việc, hắn cũng lười tìm người sắp xếp phòng cho mình.

Chuyến đi tới di tích lần này, thu hoạch của hắn hoàn toàn vượt xa giá trị.

Trừ việc chỉ thu được 10.000 điểm tích lũy, là không được hoàn mỹ cho lắm.

Những chuyện khác, mặc kệ là năng lực, hay là các loại vật phẩm, thu hoạch đều tương đối khá.

Bên trong các loại vật phẩm thu hoạch được, từ chỗ Alien lấy được là các loại: Dịch thể có tính ăn mòn, xương đầu cứng rắn, cái đuôi sắc bén.

Lấy được từ chỗ Predator là: Hai cây trường mâu hai đầu có thể co duỗi, một cái phi tiêu sáu cạnh, hai vật phẩm không rõ, hư hư thực thực là thứ mà Predator dùng để đi săn.

Hai vật phẩm không rõ này, chính là hai trong ba món mà đội thám hiểm mang ra từ trong quan tài đá dưới đất.

Một món trong đó bị Weyland mang về, hai món còn lại là Luke tìm được từ trong hành trang của một vị đội viên của đội thám hiểm ở trong sào huyệt của đám quái vật.

Những thu hoạch này rất lớn còn không nói, trọng điểm là trong số những người còn sống sót cũng không có bất kỳ ai biết rõ.

Dù ràng phân bộ thứ mười bảy của FBI nghe được tin tức, thì cũng sẽ chỉ đi tìm Weyland gây phiền phức mà thôi.

Bởi vì những người còn sống sót của đội thám hiểm đều biết ông lão này vác món vật phẩm không rõ kia về.

Mà cảnh Luke tay không chạy ra ngoài di tích, tất cả mọi người đều thấy.

Hoàn mỹ! Hắn ở trong lòng âm thầm đánh giá lần hành động này.

Không phải là thu hoạch hoàn mỹ, mà là kết thúc sạch sẽ.

Vốn là hắn phải làm công tác kết thúc công việc, nhưng lại bị một quả bom đặc biệt của con Predator cao cấp kia, xóa sổ di tích.

Mặc dù sau cùng phải chạy như điên, nhìn có chút chật vật, nhưng kết quả vẫn vô cùng tốt.

Trong lòng đắc ý, hắn cũng đã ăn xong một đĩa đồ ăn lớn này, để đĩa xuống, nhìn về phía một người đi đến trước mặt mình: "Có việc gì không?"

Người này chính là cô nàng chuyên gia vận động cực địa gốc Phi, tên là Lex kia.

Cô ta trừng mắt nhìn Luke: "Cậu biết rõ trong di tích có nguy hiểm, vì sao không cảnh cáo mọi người?"

Luke nhìn xung quanh.

Phát hiện ra ở trong đại sảnh trong khoang cải tiến này, ngẫu nhiên có người lui tới, nhưng đều có việc bận rộn, không ai lưu ý đến hai người bọn họ.

Hắn thở dài: "Nếu như tôi biết là có nguy hiểm, tại sao phải xuống dưới? Nếu như tôi không xuống, thì phải cảnh báo cho mọi người như thế nào? Hoặc phải nói cho mọi người là, mấy người chết chắc rồi, cho nên đừng cố gắng nữa hay sao?"

Lex hơi bị nghẹn một chút, nhưng vẫn tiếp tục tranh luận: "Cậu có năng lực cứu được nhiều người hơn nữa, nhưng cậu lại tự mình đi làm chuyện gì đó không muốn người khác biết, đi ra ngoài nhiều lần đều tay không mà về, chẳng lẽ là sinh mạng của các đội viên lại không hề quan trọng gì đối với cậu hay sao?"

Luke thò tay vào bên trong túi áo của mình móc móc, lấy ra một chiếc kẹo que bơ sô-cô-la, không nhanh không chậm lột giấy gói kẹo ra, ngậm vào miệng.

Lex nhìn điệu bộ này của hắn, lại muốn nổi giận.

Chỉ nghe Luke nói: "Ít nhất thì tôi cũng cứu mười hai đội viên của đội thám hiểm kể cả cô ở bên trong, cô cứu được bao nhiêu người đây?"

Khuôn mặt của Lex lập tức đỏ lên, nghẹn cả nửa ngày cuối cùng vẫn nói ra: "Vậy vì sao cậu không cứu những người khác?"

Luke đảo chiếc kẹo trong miệng, giấy gói kẹo trong tay bị hắn vo vo tới lui: "Làm sao cô biết là tôi không đi cứu bọn họ?"

Lex: "Thế nhưng mà, cậu. . ." Cô ta đột nhiên dừng lại, dường như đã nghĩ đến chuyện gì.

Luke thở dài: "Tôi cũng chỉ là con người, cũng không phải là Thượng Đế, tôi không thể cứu sống người đã chết."

Sắc mặt của Lex khó coi: ". . . Bọn họ, đều. . ."

Luke khẽ gật đầu: "Bọn họ đều ở trong sào huyệt của loại quái vật màu đen kia, tôi đã kiểm tra qua, không ai còn sống cả."

Bờ môi của Lex mấp máy vài cái, lại có cảm giác cổ họng khô ráp, nói không ra lời.

Cô ta cũng không phải là người ngu xuẩn.

Điệu bộ mà Luke biểu hiện ra ngoài, trên cơ bản là vẫn có ranh giới cuối cùng.

Đối mặt với nguy hiểm, hắn đã nhiều lần chủ động đứng ra, đánh lui quái vật, cứu vớt đội viên của đội thám hiểm.

Nếu như nói hắn thật sự là sợ chết không cứu người, chính cô ta cũng không tin.

Cô ta nói những lời kia, chẳng qua là trong lòng cảm thấy không nỡ đối với mười mấy đội viên bị mất tích kia, muốn từ chỗ hắn đạt được một câu trả lời mà thôi.

Bây giờ, Luke đã nói rõ đáp án cho cô ta, nhưng cô ta lại tình nguyện không biết.

Cô ta là chỉ đạo an toàn của đội ngũ này, nguyện vọng lớn nhất chính là có thể an toàn đưa những người này trở về, bây giờ người đều đã chết sạch, cô ta cảm thấy vô cùng áy náy.

Luke nhìn cô ta một cái, không hề lên tiếng.

Cô nàng này có khuynh hướng muốn làm phật sống rất nghiêm trọng.

Về sau hắn cũng không có ý định tiếp xúc với cô ta, cũng không cần thiết nói thêm gì nữa.

Giải thích vài câu vừa rồi, là vì không muốn để cho cô gái này tưởng tượng ra những sự việc không tồn tại, lại hiểu sai mấy lần hắn hành động một mình.

Chẳng may đầu cô gái này bị chạm mạch, cho rằng hắn là Boss bự đứng sau màn thao túng sự việc, bám riết lấy hắn để làm phiền, như thế thì quả thực là nhức đầu.

Cho nên, Luke chỉ thích tiếp xúc với người vừa thông minh vừa có ranh giới cuối cùng, những người nghĩ mình là phật sống đều vô cùng khó chơi, bởi vì bọn họ chỉ nói đạo đức, lại không hiểu lý lẽ.

Nếu tiếp xúc với người có lòng dạ xấu xa? Vậy hắn chỉ có thể dùng viên đạn để hoàn thành.

Hắn am hiểu nhất, chính là chuyện này.

Đột nhiên, một giọng nói già nua từ cầu thang phía trên vang lên: "Được rồi, Ms. Woods. Công việc tiếp theo của cuộc thám hiểm lần này, tôi sẽ xử lý thỏa đáng. Luke chỉ là ta vệ sĩ riêng của tôi, không phụ trách những sự vụ khác trong đội thám hiểm."

Lex nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện ra là Weyland.

Cơn giận trong lòng cô ta bộc phát ra: "Tất cả là tại ông. Trước khi xuất phát tôi cũng đã nói, làm việc vội vàng như vậy sẽ dễ dàng xảy ra chuyện."

Luke ung dung: Nói nhảm! Đây căn bản là trò chơi do bọn Predator làm ra.

Trừ khi là người khác đi vào trước, nếu không dù để cô ta huấn luyện đầy đủ cho đội thám hiểm, thì cũng là tình huống phơi xác giữa đường mà thôi.

Dù sao, mọi người đi vào di tích là vì thám hiểm, chứ mục đích không phải là đi chiến đấu.

Nếu như Weyland biết rõ phía dưới sẽ xảy ra chiến đấu kịch liệt như thế, chắc chắn là ông ta sẽ không tự mình đi vào.

Dùng tiền mời một đội ngũ vài trăm lính đánh thuê, toàn bộ đi vào trong di tích quét dọn một lần, không phải là ông ta sẽ an toàn hơn hay sao?

Luke không lên tiếng nữa.

Nhưng Weyland cũng là một lão cáo già, chỉ mấy phút đã giải quyết xong Lex.

Thứ có tác dụng an ủi lớn nhất, đương nhiên chính là tiền.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!