Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 596: CHƯƠNG 596: ĐÁNH NGƯỜI? KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG VIỆC THƯỜNG NGÀY CỦA CHÚNG TA HAY SAO?

Số tiền lớn này của Weyland, không phải là dùng để mua chuộc Lex, mà là tiền trợ cấp dựa theo hợp đồng để bồi thường cho người nhà của những đội viên đã tử vong.

Theo lời Weyland nói, bi kịch đã xảy ra, người chết không thể sống lại, ông ta sẽ cố gắng để thân nhân của những người này được sống khá hơn một chút.

Lex còn có thể nói gì nữa?

Nói thêm lời trách móc, cũng không có tác dụng thực tế bằng vàng ròng bạc trắng do Weyland móc ra.

Tiền, không thể giải quyết tất cả mọi vấn đề, nhưng quả thật là có thể giải quyết phần lớn vấn đề.

Cáo già Weyland làm yên lòng cô nàng thánh mẫu gốc Phi này, cũng khuyên cô ta trở về phòng nghỉ ngơi, sau đó mới đi đến bên cạnh Luke vẫn yên lặng ăn kẹo nãy giờ.

Luke căn bản là không có hứng thú đối với cuộc trò chuyện của hai người, đã sớm ngồi ở nơi đó vểnh chân lên bắt chéo, ngẩng đầu nhìn trời suy nghĩ việc của mình, kẹo que trong miệng vẫn không quên đổi tới đổi lui.

Weyland đi tới bên cạnh hắn kéo một cái ghế qua ngồi xuống, nhìn dáng vẻ thong dong tự tại của hắn, rốt cuộc nói ra: "Cám ơn cậu, Luke."

Luke nghiêng đầu, cười cười: "Không cần đâu Mr. Weyland, tôi lấy tiền công với công việc này mà."

Weyland nở nụ cười khổ.

Nếu như tất cả mọi người đều hiểu chuyện như vậy, ông ta cũng sẽ không phải đau đầu như vậy nữa.

Lúc đội thám hiểm chiêu mộ người, đã nói rõ là nhiệm vụ lần này cực kỳ nguy hiểm, phải ký tên vào hợp đồng chính thức.

Bây giờ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, nhiều người bị chết, lập tức có người nhảy ra trách cứ Weyland.

Nhưng giống như lời Luke nói, bọn họ đều là làm vì tiền, số tiền kia còn cao hơn thù lao bình thường gấp năm đến mười lần.

Loại nhiệm vụ có thù lao như thế, khẳng định là có độ nguy hiểm cực lớn, trên đường sẽ gặp phải tình huống như thế nào, Weyland cũng không thể nào đoán trước.

Trong lòng Weyland lại càng thêm thưởng thức đối với Luke: Đây là một người có thể thấy rõ bản chất của sự việc.

Đương nhiên, loại người này vừa dễ tiếp xúc, nhưng cũng không dễ tiếp xúc.

Rất khó đánh động bọn họ, nhưng nếu đồng ý làm việc gì thì sẽ vô cùng đi hoàn thành.

"Lần này, tôi có thể thấy rõ sự cố gắng của cậu, thù lao của cậu sẽ ngoài định mức gia tăng thêm 5 triệu, thế nào?" Weyland nói.

Sắc mặt của Luke bình tĩnh gật đầu: "Ngoài thù lao quy định hợp đồng là 500.000, nếu Mr. Weyland muốn ngoài định mức cho tôi thêm bao nhiêu, đều không quan trọng."

Weyland cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Lúc ông ta mướn Luke, cũng đa xem qua tư liệu cơ bản.

Người trẻ tuổi này cũng không quá mức để ý tới tiền giống như người bình thường, mới mười tám tuổi đã có khối tài sản mấy triệu đô, nhưng cũng không ưa thích lãng phí xa xỉ.

Ông ta cho Luke thêm 5 triệu thù lao, là có ý tứ gì khác ở bên trong.

Luke thông minh như vậy, nghĩ một chút là hiểu ngay.

Không từ chối số tiền kia của Weyland, vậy thì đồng nghĩa với việc Luke đã ngầm thừa nhận một ít chuyện.

Ví dụ như loại vật phẩm không rõ kia, ví dụ như trong những công việc tiếp theo của lần hành động thám hiểm này, Luke đều sẽ tránh việc chế tạo phiền phức cho Weyland.

5 triệu này là phần thưởng, cũng là phí bịt miệng.

Sau khi đạt được lời cam đoan này, Weyland đứng dậy: "Cậu đi nghỉ ngơi sớm một chút đi, gian phòng của cậu là A03, tùy tiện hỏi người trên thuyền là được."

Luke: "Cám ơn."

Tốc độ trở về của tàu phá băng nhanh hơn lúc đến rất nhiều.

Dọc theo đường cũ trở về, đập vụn tầng băng mỏng mới ngưng kết không lâu sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian, hơn nữa sau khi lái được mấy trăm km, độ dày của tầng băng cũng nhanh chóng giảm xuống.

Tàu phá băng chỉ dùng năm ngày, đã về tới Ushuaia.

Luke cũng không gọi điện thoại cho Wales hoặc Flag.

Di tích kia đều đã bị nổ sụp, bị chôn sau mấy trăm mét dưới tầng băng, coi như hắn thông báo cho bọn Wales, nói Nam Cực từng xuất hiện Alien và người ngoài hành tinh.

Vậy bây giờ những con quái vật kia đâu? Alien đã chết hết, còn bị một quả bom ngoài hành tinh hủy thi diệt tích, nổ tới mức cặn bã cũng không còn dư lại.

Người ngoài hành tinh Predator đang ở đâu? Ngồi phi thuyền chạy mất rồi.

Móa nó chứ đây không phải là đang đùa sao!

Nếu nhe hắn đã đồng ý với Weyland, để cho vị tay to này tự mình xử lý, Luke cũng sẽ giữ im lặng.

Sau khi trở lại Ushuaia, Luke trực tiếp ngồi lên máy bay tư nhân cùng với Weyland trở về Los Angeles.

Được xe chuyên dùng của Công ty Weyland đưa về nhà, Luke đi vào cửa chính, thoải mái thở dài một hơi: "Ở nhà vẫn là tốt nhất."

Giờ phút này đã là mười một giờ đêm, nhà lại không có ai cả.

Luke gãi gãi đầu: "Hai đứa kia, sẽ không phải là lại đi ra ngoài làm việc không hợp thói thường đấy chứ?"

Hắn cũng lười đi quan tâm tới hai tên nghịch ngợm nào đó.

Đều đã đi ra ngoài rồi, bây giờ hắn vội cũng vô dụng.

Chỉ tiện tay gửi một tin nhắn ngắn cho Selina, sau đó hắn bỏ đi tắm rửa.

Đợi tới lúc ngồi ở trên ghế sa lon, trà đều đã uống xong hai chén, xem tin tức Los Angeles một hồi lâu, cửa chính mới bị mở ra, hai tên cả người đen sì xông vào trong phòng.

Là Selina và Dollar!

Một người một chó đều mặc trang phục màu đen, trên đầu cũng đều đội mũ trùm, liếc nhìn qua giống như áo choàng của tử thần vậy.

Thấy Luke ngồi ở nơi đó, hai tên này đều không tự chủ được rụt cổ một cái.

Luke tiếp tục xem tin tức: "Được rồi, đóng cửa lại rồi nói."

Cửa vừa được đóng lại, hắn đã nói: "Dọn dẹp sạch sẽ tất cả dấu vết chứ?"

Hai tên kia đều cùng nhau gật đầu.

Luke: "Được rồi, chính mình đi thu dọn đi, xong rồi lại tới nói chuyện."

Mấy phút sau, Selina đã thay đổi quần áo mặc hằng ngày ở nhà, cười rạng rỡ đi tới, Khối Vàng rụt rè sợ hãi trốn ở sau lưng cô ta.

Cô ta vừa ngồi xuống bên cạnh hắn đã mở miệng hỏi: "Cậu được về sớm à?"

Luke gật đầu: "Bên kia đã xong việc, đương nhiên là phải trực tiếp về nhà rồi, cô thì sao?"

Selina hơi xoắn xuýt, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Thì, chỉ đi ra ngoài đánh mấy người thôi."

Luke nhíu nhíu mày: "Không có ai chết chứ?"

Selina trực tiếp lắc đầu: "Làm sao có chuyện đó được, chỉ đánh một trận mà thôi."

Luke ồ một tiếng: "Vậy được rồi, không có việc gì nữa thì đi ngủ sớm một chút đi."

Selina và tên đang co đầu rút cổ ở bên chân cô đều trợn to hai mắt: "A?"

Luke cầm lấy chén trà uống một ngụm, thản nhiên nói: "Đánh người, không phải là công việc hằng ngày của những thám tử Los Angeles chúng ta hay sao! Ngày nào mà những thám tử chúng ta không đánh người, mới có thể lên mặt báo đúng không?"

Selina và con chó nào đó bên chân liếc nhau, cảm thấy lời này quả thật là không có một chút vấn đề nào.

Nhưng cô ta vẫn không nhịn được nhỏ giọng nói: "Thật sự là không có chuyện gì chứ?"

Luke mỉm cười: "Đừng quên những điều lệ an toàn kia, sau khi trở về ít nhất phải suy xét lại ba lần, không nên để sót lại bất cứ manh mối nào. Kỳ thật, nếu cô muốn đánh tất cả mấy ngàn tên thành viên của băng đảng ở Los Angeles một lần, tôi cũng không phản đối."

Câu trả lời này, lại một lần nữa đột phá sức tưởng tượng của hai tên kia: "Đánh tất cả một lần?"

Đó chính là mấy vạn người nha.

Luke nhún nhún vai: "Những tên làm chuyện xấu, không phải là nên bị đánh hay sao?"

Nói đến đây, hắn cũng không hứng thú tiếp tục nói về những chuyện nhỏ nhặt này nữa, cười nói: "Hành trình lần này quá khẩn trương, không kịp mua quà cho cô. Thêm một thời gian ngắn nữa có thành quả, tôi sẽ làm thêm cho cô một món."

Selina còn đang chấn kinh vì loại thao tác "Đánh hết một lượt" kia, chỉ hơi sững sờ gật đầu.

Ánh mắt của con chó nào đó bên chân cô ta lại sáng lên, sủa lên anh anh anh.

Luke nhìn đôi mắt nhỏ sáng ngời có thần, đen nhánh tỏa sáng kia, vỗ trán một cái.

Lời này là hắn nói với Selina, nhưng You vừa có thể hiểu thành "cô", cũng có thể hiểu thành "bọn cô" .

Hiển nhiên là con chó ngoài hành tinh nào đó đang tưởng bở.

Nhưng suy nghĩ một chút, Luke vẫn không muốn đả kích nó.

"Đoán chừng là mày không dùng được những thứ kia." Lời này của hắn vừa mới thốt ra, con chó nào đó đã ngay lập tức cúi cái đầu to xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!