Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 597: CHƯƠNG 597: CÔ TIN ÔNG TA LÀM GÌ, LÃO GIÀ NÀY RẤT GIAN XẢO

"Ngày mai có muốn tao mua đồ hải sản cao cấp cho mày không? Tôm hùm lớn, cá thu, cá ngừ gì đều được, nếu như có thịt báo biển và cá voi thì cũng đều mua cho mày?" Luke thăm dò hỏi.

Con chó nào đó bỗng nhiên ngẩng đầu lên, gâu gâu kêu một tiếng, khom người xuống, vắt chân lên cổ chạy tán loạn trong phòng, hiển nhiên là vô cùng hài lòng đối với phần thưởng này.

Luke cười nhìn nó tới tới lui lui lượn quanh vài vòng, mới tóm lấy cái đầu chó của nó, giơ ra phía trước: "Thế nhưng phải nhớ kỹ, bảo vệ tốt cho Selina, nếu không thì mày biết rồi đấy."

Selina an toàn, vậy tất cả mọi chuyện đều dễ nói.

Nếu như Selina xảy ra chuyện, hắn tuyệt đối là sẽ cho con chó này nhừ đòn.

Con chó nào đó làm ra vẻ run lẩy bẩy, nhưng trong lòng lại không quá mức quan tâm.

Đại Ma Vương quý Selina nhất, đây là sự thật không thể thay đổi, nó cũng vô cùng tuyệt vọng nha.

Ngày hôm sau, Luke và Selina dậy thật sớm, mặt trời chưa lên hết đã đi ra ngoài, ngay cả bữa sáng đều là mang lên xe để ăn.

Hai người một chó đi tới khu chợ hải sản của người Hoa ở khu tây San Gabriel Valley.

Nơi này là khu vực mà những tên ham ăn lâu năm ở Los Angeles truyền miệng nhau là có thể mua được nguyên liệu hải sản tươi ngon, có rất nhiều nhà có danh tiếng lâu năm kinh doanh ở đây.

Chuyến này là mua quà cho Khối Vàng, Luke cũng thuận tiện đóng gói một đống lớn hải sản mang về chế biến món ăn, nhất cử lưỡng tiện.

Hắn và Selina khó có được một lần, chuyên môn đến mua những thứ này, đại đa số lần đều chỉ mua sắm ở siêu thị.

Nhưng bình thường bọn họ đi siêu thị, hải sản trong đó không phong phú bằng loại chợ chuyên kinh doanh hải sản thế này, loại có phẩm chất cao thì lại càng không dễ mua được.

Sau khi đi vào, đại đa số gian hàng đều cực kỳ rộn ràng.

Bây giờ mới là tờ mờ sáng, trời vẫn còn tối, lối đi lại trong chợ đèn đuốc sáng trưng.

Khắp nơi đều là người, bọn họ đều đang đi tới đi lui, có người đang cò kè mặc cả với ông chủ, có người thì hàn huyên hoặc đùa cợt với bạn đồng hành, có người thì đang kéo hàng hóa mới mua được đi ra phía ngoài.

Trên mặt đất có từng bãi nước đọng nằm khắp nơi, còn có mùi tanh nồng nặc từ trong đó bay ra, có vẻ hơi dơ dáy bẩn thỉu.

Nhưng, nơi này tràn ngập sức sống, tràn ngập hơi thở cuộc sống.

Đây là những người đang cố gắng làm việc, nỗ lực sinh hoạt.

Selina nhìn thấy cảnh này đều có cảm giác kinh ngạc: "Trời ạ! Xưa nay tôi đều không biết rõ, Los Angeles lại có nhiều người dậy sớm như vậy, bọn họ là tới để mua hải sản tươi à?"

Luke mỉm cười, giữ lấy cô ta quay về phía những quầy hàng kia: "Đương nhiên. Những người chân chính nỗ lực, tất nhiên là sẽ biết Los Angeles vào bốn giờ sáng là khung cảnh như thế nào."

Selina vô ý thức liếc nhìn xuống đồng hồ đeo tay: "Bây giờ còn chưa tới năm rưỡi cơ à?"

Luke nhún nhún vai: "Chúng ta rời giường lúc bốn giờ, lái xe gần một giờ mới tới."

Selina vỗ vỗ trán: "Lỗi của tôi. Vất vả cho cậu rồi, thân yêu."

Hai người đứng ở đó tán gẫu, lại làm cho con chó ngoài hành tinh nào đó cảm thấy gấp gáp, vừa dùng miệng kéo ống quần Selina, vừa không quên điên cuồng sủa to.

Hai người đều không cần nhìn biểu lộ của con chó này đã hiểu, ý của nó là: Không phải đã nói là sẽ mua quà cho tôi sao? Hai người mau lên, bằng không thì sẽ bị người khác cướp sạch hết đồ mất.

Trên thực tế, việc buôn bán nơi này xác thực là sôi nổi.

Người tới nơi này, không phải là mấy người ham ăn thâm niên thì chính là những người làm nghề nghiệp liên quan tới ăn uống.

Người ham ăn thâm niên tới là vì thỏa mãn thú vui ăn uống, người làm việc liên quan tới ăn uống chức tới là kiếm chút tiền cần mẫn và tiền chuyên nghiệp.

Rất nhiều thứ ở nơi này chỉ cần được bày ở trong quầy đồ tươi của các siêu thị nhỏ của người Hoa, giá cả sẽ tăng lên gấp đôi hoặc là mấy lần, vậy phải xem mức độ khan hiếm của loại hàng hóa rồi.

Nhưng mà, hai người bọn Luke cũng không cần cướp.

Luke cũng không tìm kiếm những loại nguyên liệu nấu ăn có tiếng gì đó, chỉ chú trọng vào những thứ mình thích, tiếp đó là tập trung vào cảm giác.

Giá tiền không phải là nhân tố để hắn phải cân nhắc.

Bởi vậy, chỉ cần hắn gặp phải nguyên liệu nấu ăn bị nhiều người tranh đoạt thì sẽ quả quyết từ bỏ, khứu giác nhạy bén của hắn cũng có thể bảo đảm, hàng mua được đều là những nguyên liệu nấu ăn chính phẩm tươi mới.

Nước miếng của Khối Vàng không ngừng chảy xuống.

Nó là thật lòng thích ăn hải sản, nhưng Luke lại cũng không làm nhiều, cũng không mua nhiều.

So với heo, dê, bò, mua hải sản thực sự là quá phiền phức.

Hải sản có chất lượng kém một chút, Luke chướng mắt, kiên quyết không mua.

Bây giờ Đại Ma Vương lại chủ động tới nơi phong thủy bảo địa này, còn nói rõ là chuyên môn mua cho nó, nó thực là đã vui tới mức phát điên.

Tương tự, Khối Vàng cũng không quá quan tâm đối với mức độ quý báu của nguyên liệu nấu ăn, thuần túy là dựa vào sở thích của nó để lựa chọn.

Selina đã bồi dưỡng được sự ăn ý với nó, hầu như chỉ cần nghe nó sủa lên, lại ngó ngó điểm rơi tầm mắt của nó, đã biết nó nhìn trúng thứ gì.

Khứu giác của Khối Vàng cũng rất ghê gớm, cái mũi to của Dollar cũng không phải là mọc ra vô dụng.

Tôm bự, tôm hùm, cá mú, cá ngừ tươi gì đó đều bị trắng trợn mua sắm một trận, những loại khác như cua, nhím biển thì chỉ mua với số lượng thích hợp.

Những thứ này là thứ ưa thích của Khối Vàng, Luke và Selina chỉ lướt qua mà thôi.

Nhưng chỉ có có một thứ duy nhất, cả Selina và Khối Vàng đều coi trọng.

Đó chính là cua đế vương.

Theo lẽ thường, tháng chín tháng mười hàng năm mới có thể đánh bắt cua đế vương ở eo biển Bering để đưa ra thị trường, mà cua đế vương ở Chile bên Nam Mĩ lại được đưa ra thị trường với số lượng lớn vào tháng bảy hàng năm.

Bây giờ mặc dù mới là ngày 10 tháng 6, nhưng dựa vào một ít con đường vẫn có một ít Chile cua đế vương chảy ra.

Nhưng mà, giá tiền lại cao hơn nhiều so với giá vào một tháng sau.

Nghe chủ cửa hàng người Hoa này giới thiệu về vị ngon của loại cua đế vương Chile "có một không hai" này, hai tên ham ăn bên cạnh Luke đồng thời há to miệng, nước miếng của Dollar điên cuồng chảy ra, rơi xuống vũng nước ở cửa ra vào.

Selina thì khá hơn một chút, vẫn nhớ phải nuốt nước miếng xuống, nhưng cũng quăng ánh mắt khát vọng tới.

Luke vung tay lên: "Lấy hết."

Nói xong, hắn xích lại gần ông chủ người Hoa hơn bốn mươi tuổi kia một chút, hạ giọng: "Tôi không mặc cả với ông, thế nhưng cho tôi mười con loại này đi."

Ông chủ người Hoa kia lộ ra nụ cười tươi rói: "Thật sự là chỉ có hai con này mà thôi."

Luke nhíu nhíu mày: "Với loại giá tiền này, trả tiền mặt nhé." Nói xong hắn móc ra hai cuốn tiền mệnh giá một trăm đồng, ném cho bà chủ đứng trong quầy cách đó 2m.

Nụ cười của ông chủ người Hoa hơi cứng lại.

Ngón tay của bà chủ cũng là người Hoa kia bay múa, đếm tiền giấy còn nhanh hơn máy đếm tiền, sau đó quay về phía ông chủ gật đầu.

Bà ta cầm chặt hai cuộn đô la này trong hai tay, hiển nhiên là không muốn buông ra nữa.

Nụ cười của ông chủ người Hoa này, đột nhiên trở nên xán lạn hơn: "Vậy cậu chờ tôi một chút, tôi đi sang chỗ khác hỏi giúp cậu thử xem."

Luke cũng mỉm cười gật đầu, nhìn ông chủ này nói một tiếng với bà chủ đứng trong tiệm, sau đó lập tức đi ra phía sau cửa hàng.

Selina kỳ quái: "Không phải là lúc nãy ông ta nói thứ này vô cùng khan hiếm hay sap? Ông ta đi chỗ nào để tìm?"

Luke áp miệng sát bên tai cô: "Cô tin ông ta làm gì! Lão già này rất gian xảo nha. Phía sau cửa hàng của ông ta có hàng tồn, nhưng nếu bày ra toàn bộ, làm sao có thể nói là "chỉ còn hai con" cua đế vương này, còn tăng giá thế nào được nữa."

Selina: ⊙0⊙!

Giá cả mà ông chủ này đưa ra, cho dù là mặt hàng khan hiếm thì vẫn hơi cao, bằng không thì sao cô ta có thể trông thấy con cua đế vương này được.

Còn may là ở trên đường tới, Luke đã đề cập với cô ta về chuyến đi Nam Cực lần này đã kiếm được một khoản thu nhập thêm lớn, bằng không thì khẳng định là cô ta sẽ phải lẩm bẩm cả ngày, nói hắn lãng phí.

Uhm, dù rằng hai người có rất nhiều tiền, nhưng từ nhỏ Selina đã không có thói quen lãng phí.

Không bao lâu sau, chủ cửa hàng "gian xảo" đã trở lại, miệng lảm nhảm các loại kiểu "Thật vất vả mới góp đủ hàng".

Luke cũng lười nhác nhiều lời, trực tiếp ngắt lời: "Được rồi, tôi đã trả tiền rồi, ông không định tăng giá nữa đấy chứ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!