Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 598: CHƯƠNG 598: KHỐI VÀNG MUA TỦ LẠNH, LUKE ĐƯA ĐỒ

Chủ cửa hàng suy nghĩ một chút cảm thấy cũng hợp lý.

Mặc dù ông ta làm ăn vô cùng khôn khéo, nhưng loại chuyện đã nói giá ra rồi lại đổi ý này, vẫn không nên làm, sẽ ảnh hưởng xấu tới danh tiếng cửa hàng của chính mình.

Dẫn hai người ra cửa sau của cửa hàng, từ bên trong đưa đám cua đế vương Chile kia ra.

Luke làm bộ kiểm tra trong chốc lát, vung tay lên: "Gói lại cho tôi." Hắn đã sớm dùng khứu giác nhạy bén xác định được số cua đế vương này tuyệt đối là rất tươi, bằng không thì hắn cũng sẽ không móc ra nhiều tiền như vậy để mua.

Mặc dù hắn hài hước nói "Lão già này rất gian xảo", nhưng chất lượng hải sản của cửa hàng xác thực là không có vấn đề, mới dám bán ra với loại giá cao như thế.

Sau khi lấy được nhóm thu hoạch này, hai người bọn Luke lập tức dẫn Khối Vàng lên đường trở về.

Số hải sản mới mua được này phải mang trở về ướp lạnh ngay lập tức, nếu không sẽ phải thừa dịp còn tươi mà ăn cho bằng hết, hơn nữa nếu mua tiếp thì xe cũng không có chỗ mà chứa nữa.

Hôm nay vì mua được những thứ này, hai người đã chủ động vòng vèo mua thêm một chút đường, vòng tới sân bay lái chiếc Ford second-hand tới để kéo hải sản, chính là không muốn để xe công vụ bị ám mùi tanh của hải sản.

Lúc về đến nhà vẫn chưa tới 7h sáng.

Luke cùng với Selina, phân loại các loại hải sản ra để cất trữ.

Khối Vàng điên cuồng sủa, chợt tới chợt lui ở bên cạnh hai người, ý muốn nói rằng "Tôi muốn ăn một bữa tiệc hải sản lớn" .

So với Luke và Selina, kỳ thật là nó thích ăn sống hơn, đặc biệt là đồ hải sản.

Số cá mà lần trước Luke ra biển bắt được đều chui vào trong bụng của nó, không lãng phí một chút nào.

Dù sao thì Selina cũng nuông chiều Dollar hơn một chút, len lén ném một con tôm bự vào trong miệng nó.

Khối Vàng vô cùng vui sướng, ăn còn không thèm nhả vỏ, nhai vài cái lập tức nuốt xuống.

Luke cũng chỉ nhắc nhở một tiếng: "Luộc tôm chín rất nhanh, chớ đút đồ sống cho nó."

Selina suy nghĩ một chút cảm thấy cũng hợp lý, đổi sang ném cua, nhím biển, cá ngừ cho Dollar.

Luke cũng không lên tiếng nữa.

Bình thường thì các thứ như cua, nhím biển đều chuyên môn dành cho Khối Vàng hưởng, không có ai cướp đồ với nó cả.

Cá ngừ mua về cũng không phải là loại mặt hàng hiếm thấy như cá ngừ vây xanh ở Đại Tây Dương, chỉ là cá ngừ vây vàng và cá ngừ Albacore thường gặp.

Hơn nữa, món mà cá ngừ thích hợp để làm nhất chính là Sashimi, cũng chính là một món ăn sống.

Thân thể bọn nó cũng không nhỏ, cùng lắm thì Luke chỉ làm một chút thịt cho bản thân và Selina nếm thử, số thịt dư lại đều cho Khối Vàng.

Ai bảo nó thích ăn hải sản sống!

Bận rộn khoảng hơn mười phút, hai người bọn Luke mới xem như là đã cất hết đồ vào trong tủ lạnh cực lớn mới mua.

Đúng vậy, lúc này trong nhà đã có thêm một cái tủ lạnh cỡ lớn, là loại có thể chứa được cả một con trâu kia, được đặt đơn độc ở trong tầng hầm ngầm.

Lúc Luke đi Nam Cực, nhà còn không có món đồ chơi này.

Cho nên, thứ này không phải là Luke mua, mà là. . . Khối Vàng mua.

Đối với việc Khối Vàng luôn miệng nói là nó mua tủ lạnh, Luke cũng không cảm thấy quá hiếu kì.

Cùng lắm là nó kéo Selina đi, nó chọn rồi cô ta trả tiền, loại thao tác này quá đơn giản, hoàn toàn không cần tưởng tượng cũng biết.

Bên này cất nguyên liệu nấu ăn xong, món tôm bự luộc bên kia cũng đã ra lò.

Sau khi nguyên liệu nấu ăn về đến nhà, chỉ cần không để hai tên tham ăn nào đó ăn cho đã nghiền, hai tên này sẽ cảm thấy không được tự nhiên cho tới tận trưa.

Cảm giác đó, giống như là chơi game mà chỉ còn kém kinh nghiệm đánh một con quái vật cuối cùng là sẽ thăng cấp.

Sau đó, Luke khó có được một lần làm món cá ngừ sandwich, một hơi làm ra rất nhiều phần.

Selina nhanh chóng dùng giấy gói kỹ những miếng sandwich này, hai miếng một tổ nhét vào trong túi giấy dai, bỏ vào hộp đồ ăn: "Hôm nay trực tiếp đưa cơm trưa?"

Luke nhún nhún vai: "Hiếm khi đi mua hải sản một lần, thuận tiện chứ sao. Tôi lười nướng bánh ngọt."

Selina cười hắc hắc, cũng không kháng nghị hành động lười biếng của hắn.

Làm sandwich và bánh ngọt, sự khác nhau giống như là nấu mì ăn liền và mì Pappardelle, mặc dù loại sandwich này đắt hơn bánh ngọt nhiều.

Cầm hộp đồ ăn lên, hai người đi ra ngoài, giống như trước đây, 8 giờ 45 tiến vào trong đại sảnh của tổ trọng án.

Nhìn thấy Luke đã trở về, tất cả mọi người đều cười gật đầu chào hỏi.

Cũng không ai hỏi gần đây Luke biến mất đi làm gì, mọi người đều biết bây giờ hắn thường xuyên đi ra ngoài làm một ít nhiệm vụ cần bảo mật, không ai sẽ không thức thời đi hỏi thăm.

Selina gọi mọi người tới, tự mình lấy sandwich cá ngừ.

Mọi người vẫn tương đối cao hứng.

So với những món thức ăn nhanh bên ngoài, thì hiếm khi được ăn món sandwich cá ngừ này một lần.

Vẫn là vị người Hoa Billy King ham ăn thâm niên kia, chỉ mở túi ra, nhìn thịt cá ngừ bên trong sandwich mấy lần, đã cười nói: "Thịt của con cá này rất không tệ nha, mua chỗ nào thế?"

Selina: "Chợ hải sản ở San Gabriel Valley."

Billy King tắc lưỡi, giơ ngón tay cái lên: "Quả nhiên là người trong nghề nha." Sau đó thỏa mãn cầm sandwich đi.

Selina nhìn ông ta rời đi, không nhịn được thấp giọng hỏi Luke: ". . . Tại sao tôi có cảm giác ông ta rất giống người chủ cửa hàng hải sản kia?"

Luke bật cười thành tiếng: "Billy King mới ba mươi chín, đâu phải là một ông lão họm hẹm."

Selina đưa tay chỉ vào hắn: "Đây chính là cậu nói nhứ, chứ tôi không nói gì hết."

Luke: . . .

Lúc này hai người mới đi tới văn phòng của Elsa.

Đương nhiên là Elsa đã sớm trông thấy hai người tới, không hề kinh ngạc với sự xuất hiện của Luke.

Tiện tay nhận lấy phần sandwich cá ngừ của mình và Dustin xong, cô ta mới nói: "Gần đây cũng không có quá nhiều vụ án khó giải quyết, hội chợ thương mại Stark trước đó đã làm cho trị an ở Los Angeles đột nhiên trở nên khá hơn không ít."

Luke cười nói: "Hẳn là D.A (District Attorney - Công tố quận) và tòa án đều đang mắng mẹ đi?"

Elsa nhún nhún vai: "Đó là chuyện đương nhiên, gần đây trong tay D.A đã có mấy chục trên trăm nghi phạm cần định tội. Bên chỗ tòa án đã nhiều lần biểu thị với tổng bộ, hi vọng thời gian tới chúng ta sẽ không nên tăng mạnh cường độ chấp pháp nữa."

Luke gật đầu: "Vậy là tốt rồi. Đúng rồi, sếp, buổi chiều tới nhà tôi ăn cơm tối chứ?"

Elsa nhìn hắn: "Buổi chiều? Bữa tối?"

Luke: "Đợi tối thì chị không tắm nắng được mà. Không phải là chị mới vừa nói, Công tố quận và toà án đều muốn chúng ta giảm cường độ chấp pháp xuống hay sao, chị cũng vừa vặn để cho mình nghỉ ngơi một chút."

Elsa không biết nên khóc hay nên cười, nhưng suy nghĩ một chút cuối cùng vẫn gật đầu: "Được rồi. Nhưng sao lại đột nhiên mời tôi ăn cơm thế?"

Luke: "Hôm nay đi chợ hải sản, mua một ít cua đế vương Chile tươi, vừa vặn tới nếm thử một chút đi."

Elsa im lặng.

Thứ này ngay cả cảnh sát cũng không nỡ mua, thực tế là hơi đắt.

Thế mà người nào đó còn chuyên môn đi chợ hải sản để mua? Chợ hải sản bên kia là bán buôn, khẳng định là giá cả cũng không rẻ.

Gật gật đầu, cô ta từ bỏ việc tìm tòi nghiên cứu vấn đề chi tiêu hàng ngày của vị thám tử thổ hào nào đó.

Hai người bọn Luke đi ra ngoài, sau khi lên xe Selina nhìn cảnh sắc ven đường, thuận miệng hỏi: "Bây giờ đi đâu đây?"

"Tìm mấy người không quá quen, làm chút chuyện." Luke thuận miệng đáp.

Xe lướt ở trên đường phố, Luke đột nhiên cảm thán một câu: "Khó trách lại bảo chúng ta giảm cường độ chấp pháp xuống, như thế nào mà ngay cả những tên lưu manh tép riu vốn nhìn quen mắt kia cũng không thấy đâu cả? Ta nhớ là ở hai đầu con phố vừa rồi, bình thường đều có mấy tên lưu manh đứng bán lẻ cần mà?"

Lời này vừa mới thốt ra, Selina ngồi bên tay lái phụ hơi giật giật, không tự chủ được quay đầu ra bên ngoài cửa sổ: "Ừm, đúng vậy, đúng vậy."

Dollar vốn đang ngồi ở chỗ ngồi phía sau, đột nhiên nằm sấp xuống, lỗ tai cũng cụp xuống theo, chỉ dùng đôi mắt nhỏ liếc nhìn Luke ở trên ghế lái phía trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!