Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 603: CHƯƠNG 603: ĐÂY CHÍNH LÀ AMUR, ĐÂY CHÍNH LÀ THẾ GIỚI CỦA CHÚNG TA

Sắc mặt của Sonia có chút kỳ quái, dường như là buồn cười, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn xuống: "Được rồi, là tôi kể chuyện không được chính xác. Kỳ thật "chi" ngắn nhất kia cũng không bị gãy, chẳng qua là bị sưng to lên gấp mấy lần mà thôi."

Luke không nhịn được vò đầu: "Hung ác như thế sao?"

Lúc này Sonia mới rốt cuộc hắc hắc cười nhẹ: "Bởi vì những tên này đều gặp phải vị "Cảnh sát chính nghĩa" kia vào lúc đang cố gắng cưỡng bức phụ nữ, lập tức bị đối phương từ phía sau, một chân vẩy trúng hạ bộ, lại đánh gãy tứ chi còn lại."

Luke âm thầm cười khổ, nhưng sắc mặt lại không có biến hoá gì quá lớn: "Nói thật là tôi cũng muốn làm giống như vậy, vậy có manh mối gì về vị cảnh sát chính nghĩa kia không?"

Sonia lắc đầu: "Cũng không có. Người bị thương đều là đám lưu manh nhãi nhép, vốn ưa thích đánh nhau ẩu đả, không có chứng cứ để chứng minh, bọn họ bị cùng một người đả thương. Hơn nữa anh cũng biết đấy, gần đây công tố quận và toà án đều đang mãnh liệt yêu cầu chúng ta giảm hiệu suất phá án xuống, giảm bớt số lượng lập án..."

Luke chẹp chẹp miệng: "Vậy thì kệ đi, chúng ta cơi như vị cảnh sát chính nghĩa này không tồn tại đi. Một chuyện khác là gì?"

Sonia: "Anh có nghe tin tức ngày hôm qua không? Ba thi thể của thành viên băng đảng bị treo lên trên đu quay trong công viên trò chơi ở khu vực phía đông."

Luke gật đầu: "Có nghe, chuyện này sẽ không liên quan tới "Mr. cảnh sát chính nghĩa " đấy chứ?"

Sonia lắc đầu: "Không có liên quan quan gì, chỉ là hôm nay chuyện này đã bị làm lớn lên, bây giờ sợ là Công tố quận và tòa án sẽ phải bận rộn thêm một chút rồi."

Luke nhíu nhíu mày: "Có nhiều người chết à? Hay là bắt được rất nhiều người?"

Sonia: "Buổi sáng hôm nay, theo tin tức nội bộ trong Cục cảnh sát, từ hôm qua tới hôm nay, một vị luật sư, một vị công tố quận, một người làm ở toà án hình sự mới vừa về hưu đều đã chết rồi."

Luke nhíu mày: "Báo thù?"

Sonia gật đầu: "Luật sư bị phát hiện đã chết đuối ở trong hồ bơi nhà mình, toàn bộ nhà của Công tố quận đều bốc cháy, kể cả bản thân ông ta. Còn nhà của vị làm ở tòa án về hưu kia bị người ra nổ bay lên trời, thân thể của ông ta thu gom được ở hiện trường còn chưa đủ để chứa đầy một cái túi vật chứng."

Ngón tay của Luke gõ gõ lên trên bàn.

Thủ đoạn này cũng quá là hung tàn.

Đặc biệt là cách thức trả thù vị làm ở tòa án kia, tuyệt đối là có thâm cừu đại hận.

Chuyện đốt nhà kia, chẳng qua chỉ là thủ đoạn mà băng đảng thường dùng để phá hủy hiện trường, cũng không có gì kỳ lạ.

Sonia không khỏi nhìn bốn phía trong chốc lát, kéo ghế sát vào một chút, đè ép giọng nói xuống rất thấp: "Nghe nói, ba người chết này có liên quan tới một vụ án xảy ra năm năm trước, mà người duy nhất may mắn còn sống sót trong vụ án năm đó đã trở lại."

Luke thở dài: "Nói cả nửa ngày, thì ra hôm nay cô tới là để đánh mặt à?"

Sonia ngạc nhiên: "Sao cơ?"

Luke buông tay: "Cô nói xem, không phải là Mr. Cảnh sát chính nghĩa hỗ trợ đánh đám lưu manh cắc ké, thì chính là người bị hại trả thù một ít tên ăn hối lộ làm trái pháp luật, thật giống như những người thực thi pháp luật như hai chúng ta đều là nhân vật mặt trái vậy."

Bờ môi của Sonia giật giật, phát hiện ra mình không phản bác được.

Hơi nghĩ lại một chút, thật sự đúng là như thế.

Cô ta ảo não đứng dậy, cầm lấy hai túi cơm trưa rồi bỏ đi: "Đây chính là Amur! Đây là thế giới của chúng ta! Tôi có thể làm gì được."

Luke lại hey một tiếng, nghiêng đầu nhìn cô ta, cười nói: "Cám ơn tin tức của cô."

Sonia xụ mặt một lát, không nhịn được vẫn nở một nụ cười, giơ giơ túi giấy trong tay lên: "Không phải là anh đã trả phí tin tức rồi hay sao? Đi nhé."

Đưa mắt nhìn Sonia rời đi, Luke cân nhắc về tin tức... thứ nhất bên trong hai tin vừa rồi.

Vụ án thứ hai kia không thể nghi ngờ sẽ là một vụ án quan trọng ở Los Angeles, nhưng đó là vụ án xảy ra ở khu vực phía đông, không phải là khu vực quản lý của hắn.

Mấu chốt là, đường dây luật sư - công tố quận - tòa án này, vô cùng có khả năng là một vụ án bẩn ăn hối lộ trái pháp luật, hắn cũng không có hứng thú đi báo thù giúp một ít người đã mất đi ranh giới cuối cùng.

Mà tin tức thứ nhất...

Luke nheo mắt lại, nhìn đồng hồ.

Đã 9 giờ 20 phút, thế mà cô nàng nào đó còn chưa tới.

Thế nhưng cho dù là người nào đó đến, hắn cũng không có khả năng tra hỏi ở trong Cục, cho nên hắn cũng không vội.

Lúc này, một dãy số khác lại gọi tới.

Hắn nhìn một chút, hoàn toàn không có ấn tượng gì về dãy số này.

Sau khi bắt máy, hắn thuận miệng nói: "Xin hỏi là muốn tìm ai?"

Bên kia truyền tới một giọng nói hơi khàn khàn khô cứng: "Tôi, Tony Stark. Thứ cậu đưa tới hôm qua, kiếm được ở đâu thế?"

Luke tự nhiên tựa lưng ra sau ghế, trên mặt xuất hiện một nụ cười: "Chuyện này, anh cảm thấy thích hợp nói ở trong điện thoại sao?"

Bên kia im lặng một lát, mới mở miệng nói: "Mười giờ, tôi sẽ gửi xe tới đón cậu."

Luke: "Được, tôi đang ở đồn cảnh sát."

Điện thoại lập tức cúp máy.

Luke vuốt cằm, khẽ nở nụ cười: Trả nợ tình cảm, mới là chuyện khó khăn nhất a.

Đang ở nơi đó suy nghĩ xem chút nữa sẽ nói chuyện với đại thiếu gia nào đó như thế nào, điện thoại di động của hắn lại vang lên.

Hắn lại một lần nữa cầm điện thoại di động lên nhìn, phát hiện ra lại là một dãy số không quen, hơn nữa còn là đầu số vùng Nam Mĩ.

Luke vẫn bắt máy: "Xin chào?"

"Luke?" Một giọng nữ vang lên.

Trong đầu Luke chuyển động thật nhanh: "Nếu như là Luke từng nói " mời cô uống một chén", vậy đó chính là tôi."

Phía đối diện im lặng một lát: "Uhm, kỳ thật Guaraná và nước mơ cũng không tệ."

Luke mỉm cười: "Có chuyện gì?"

Người gọi điện thoại tới là Rebecca.

Hắn cũng không cho rằng, vị này lại vô duyên vô cớ gọi điện thoại cho mình.

Bây giờ hẳn là cô ta vẫn còn đang bị Fraternity đuổi giết, phải cố gắng tránh việc liên lạc với người khác.

Một lát sau, hắn lại một lần nữa cúp điện thoại, sắc mặt kỳ quái: "Không thể nào? Chuyện này mà mình cũng phải nhúng tay vào?"

Móc ra một cây kẹo que sô-cô-la, chậm rãi bóc giấy gói kẹo ra, nhét vào trong miệng, đầu óc hắn lại nhanh chóng chuyển động, suy tính về tin tức đạt được ở trong cuộc điện thoại vừa rồi, tính toán xem mình có thể đạt được chỗ tốt gì từ trong chuyện này.

Hỗ trợ là một chuyện, nhưng mình có thể lấy được bao nhiêu chỗ tốt, lại là một chuyện khác.

Hắn chưa bao giờ ngại nhiều điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, ở phương diện tăng thu giảm chi vô cùng có tâm đắc, nhất định là phải tiếp tục giữ vững loại thói quen tốt này.

Lúc này, một tràng tiếng bước chân truyền tới, sau đó lập tức có người động tới hộp thức ăn trên bàn.

Luke cũng không ngẩng mặt lên, chỉ hỏi: "Không ăn sáng à?"

"Cậu phải hỏi Elizabeth mới đúng." Tiếng Selina vang lên.

Luke nghiêng đầu: "Cho nên, cô cũng không ăn?"

Elizabeth ngượng ngùng cười, tay cầm túi giấy dai mà Selina mới vừa đưa cho: "Còn chưa ăn."

Selina vừa há to miệng ăn sandwich thịt cua, vừa thuận tay nhét một miếng cho Dollar đang hóng bên cạnh mình: "Trong tủ lạnh nhà cô ấy, trừ mấy lon nước soda, không có cái gì khác cả, ngay cả pho mát đều không có một miếng."

Elizabeth hơi xấu hổ, nhưng cũng không phản bác lại.

Hai vị trước mặt này đều quá quen thuộc.

Luke: "Cô ấy chỉ ở một mình, bình thường không phải tăng ca thì chính là dậy sớm, nhà không có đồ ăn không phải là chuyện rất bình thường hay sao?"

Selina suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng.

Người Mỹ ưa thích tích trữ nguyên liệu nấu ăn như Luke tuyệt đối là hiếm thấy.

Đương nhiên, loại người không chuẩn bị một chút đồ ăn sẵn nào như Elizabeth, cũng là thiểu số.

Elizabeth rất nhanh đã cầm sandwich thịt cua chạy trốn.

Chủ yếu là lúc nói đến vấn đề nấu ăn, cô ta cảm thấy mình vẫn cần phải đào tạo sâu thêm một chút, giai đoạn này cô ta không có tư cách tham gia vào cuộc thảo luận về vấn đề nghệ thuật nấu nướng cao cấp như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!