Luke cũng không vội, còn đưa một hộp sữa bò tới cho Selina, để cô ta ăn càng vui vẻ hơn một chút.
Thuận tiện lại ra hiệu cho Khối Vàng, để nó trốn vào nơi hẻo lánh dưới bàn làm việc, hắn thì len lén lấy sandwich trong hộp đồ ăn đưa tới cho nó.
Hiển nhiên là Khối Vàng đã bị đói thảm.
Trong nhà, có thể kiếm được đồ ăn vào bất cứ lúc nào, còn có rất nhiều loại đồ ăn vặt.
Mà tối hôm qua đi sang nhà Elizabeth, nó ngay cả cặn khoai tây chiên cũng không tìm được.
Xem xét công lao nó cần cù chăm chỉ bảo vệ Selina, Luke cũng đút cho nó năm cái sandwich thịt cua.
Chờ hai tên ham ăn giải quyết hết một nửa sandwich trong hộp đồ ăn, Luke mới đứng dậy: "Đi thôi, ra ngoài làm việc."
Selina vừa lau tay, vừa nói: "Có chuyện gì thế?"
Luke: "Đi ra ngoài rồi nói."
Đứng cùng Luke ở cạnh cổng chính của đồn cảnh sát, Selina kỳ quái: "Đây là. . . chờ người à?"
Luke gật đầu: "Chút nữa Dollar phải ngoan một chút nha."
Dollar gâu một tiếng, tỏ ra là đã hiểu rõ.
Lúc này, một chiếc Rolls-Royce Phantom từ đằng xa lái tới, sau đó dừng ở trước mặt hai người.
Happy đẩy cửa xe ra, vẫy tay ra hiệu cho hai người đi vào.
Chờ cho hai người một chó chui vào trong, mặt mũi Happy tràn đầy vẻ kỳ quái nhìn Dollar: "Hai người đi làm... Còn dẫn cả cảnh khuyển theo?"
Luke cười khẽ: "Không, là thành viên trong gia đình chúng tôi. Dollar, hỏi thăm Mr. Happy đi."
Dollar quay sang Happy gâu một tiếng, lại ngoan ngoãn nằm xuống.
Khuôn mặt vốn luôn cứng nhắc của Happy, cũng không khỏi hơi lộ ra một nụ cười, hướng về phía Dollar phất phất tay, hiển nhiên là cũng tương đối ưa thích chó.
Loại chó ngoan như thế này lại càng thêm ưa thích.
Trong cuộc hành trình sau đó, Happy chỉ đơn giản nói rõ những hạng mục công việc cần thiết phải chú ý khi gặp mặt Stark, đồng thời lần đầu tiên đưa danh thiếp tư nhân của mình cho hai người bọn Luke.
Luke nghe xong lập tức cười nói: "Chút nữa để tôi đi vào, Selina và Dollar ở bên ngoài là được."
Happy lộ ra vẻ mặt không hiểu, nhưng vẫn gật gật đầu, lại không khỏi nhớ lại mấy lần nhìn thấy Selina, giữa đại thiếu gia nào đó và Luke từng xảy ra một chút "khúc nhạc dạo ngắn" .
Cho nên, đây là cậu đang phòng trộm à?
Selina cũng không có ý kiến gì.
Cảm nhận của cô đối với Stark không tốt không xấu, hứng thú gặp mặt vị đại thiếu gia kia cũng không lớn.
Hơn nữa rõ ràng là Luke muốn đi nói chuyện bí ẩn gì đó, Dollar càng không thể đi qua khu kiểm tra an ninh trong biệt thự riêng của Stark, nếu chẳng may bị phát giác ra chuyện lạ thường thì mới là phiền phức.
Thế là xe còn chưa lái đến biệt thự, lúc còn cách mấy trăm mét nữa cô ta đã hô ngừng, chính mình xách lấy hộp đồ ăn, dẫn Dollar đi ra bờ biển chơi.
Happy yên lặng chăm chú nhìn tất cả những việc này, luôn cảm thấy tình huống này có gì đó rất quen thuộc.
Sau khi đi vào bên trong biệt thự của Tony Stark, Luke vẫn có chút hăng hái đánh giá xung quanh.
Nhưng mà, cử động của hắn cũng không hề quá đáng, chỉ tùy ý nhìn hai bên một chút.
Theo một cái thang máy ngầm đi xuống tầng thứ năm ở dưới mặt đất, chỗ này là một phòng thí nghiệm tương đối thô ráp.
Thô ráp là bởi vì rõ ràng là phòng thí nghiệm này mới vừa xây xong không lâu, xung quanh vẫn còn xếp đống một ít tài liệu ngăn cách đặc thù.
Ở đây, điện thoại của Luke đã không còn tín hiệu.
Happy yên lặng đứng ở cửa ra vào, cũng không tiếp tục tiến lên, chỉ ra hiệu cho Luke đi vào.
Luke xuyên qua hai cánh cửa thủy tinh trong suốt, đi vào dải đất trung tâm trong phòng thí nghiệm.
Nói là trung tâm, nhưng bây giờ ở nơi đó chỉ có hai cái bàn làm việc rất đơn giản, phía trên mỗi mặt bàn để một món vật phẩm.
Tony Stark vừa vặn áp súc một màn sáng chói lọi thành một điểm nhỏ bắn ra.
Thấy Luke đi vào, anh ta trực tiếp mở miệng hỏi: "Ok, Mr. Luke. Nơi này tuyệt đối an toàn, có thể nói cho tôi biết hai món đồ này là lấy được từ nơi nào không?"
Luke cười khẽ: "Đương nhiên... Là từ chỗ người ngoài hành tinh rồi."
Tony bĩu môi.
Anh ta là người đứng đầu tập đoàn vũ khí siêu cấp, đương nhiên là đã từng tiếp xúc với loại vật phẩm này, số lượng còn không ít, đối với chuyện này cũng không hề giật mình.
"Hàm lượng khoa học kỹ thuật của hai món đồ này vẫn còn được." Anh ta nói xong, chỉ chỉ vào vật phẩm ngắn nhỏ mà dài mảnh kia: "Đặc biệt là thứ này, nó hẳn là một loại vũ khí năng lượng."
Nói xong, anh ta cũng chỉ sang cây trường mâu hai đầu bên cạnh: "Thứ binh khí này, vật liệu làm ra cũng tương đối đặc thù. Còn về loại kỹ thuật thu phóng này, hiện nay chúng ta cũng có thể chế tạo ra sản phẩm cùng loại."
Luke gật gật đầu, biểu thị đồng ý.
Tony nhìn hắn: "Bây giờ, cậu ra giá đi, tôi mua lại chúng."
Luke khẽ cười nói: "Ta muốn có tư liệu kỹ thuật của bọn chúng, ví dụ như là cấu tạo của loại vật liệu làm ra trường mâu, lại ví dụ như là kỹ thuật chế tạo khẩu súng ngoài hành tinh kia."
Tony lộ ra vẻ mặt kỳ quái, trên dưới nhìn hắn một lát: "Cậu cảm thấy, chúng đáng tiềnsao?"
Luke nhún nhún vai: "Tôi vốn có dự định lấy những thứ này, nhưng anh cũng có thể trả giá nha."
Tony bĩu môi: Trả giá? Anh ta cũng lười nhác làm loại việc này.
"Hai món đồ này quả thật là có chút thú vị, nhưng cũng chỉ là có chút thú vị mà thôi. Ta cũng không có nhiều thời gian để nghiên cứu chúng, càng không có khả năng lãng phí thời gian nghiên cứu kỹ thuật chế tạo chúng. Bây giờ, nếu cậu không muốn thì mang chúng đi thôi, nếu muốn thì chấp nhận đề nghị vừa rồi của tôi."
Luke suy nghĩ một lát, gật đầu: "Có thể, tôi chấp nhận đề nghị vừa rồi của anh."
Tony hơi ngạc nhiên: "Cậu không hỏi giá tiền à?"
Luke ha ha: "Không vấn dề gì, tôi rất dễ dàng thỏa mãn."
Tony chép miệng, dường như cũng không nghĩ tới sẽ là loại đáp án này, chỉ có thể gật đầu: "Được rồi, cậu có thể đi rồi, tiền sẽ được gửi trực tiếp vào trong tài khoản của cậu."
"Được rồi, bye." Thuận miệng khách sáo một câu, Luke cũng xoay người rời đi.
Stark lại một lần nữa mở màn hình giả lập ra, nhưng vẫn liếc nhìn bóng lưng của Luke, trong lòng cảm thấy có điểm gì đó là lạ: Uhm, có vẻ như là thời gian của cậu ta còn gấp gáp hơn cả mình?
Sau khi ra cửa, Luke từ chối lời đề nghị đưa hắn về của Happy, nói để lái xe đưa bọn họ một đoạn đường là được.
Happy cũng không kiên trì, đồng ý với cách này.
Chiếc Rolls-Royce Phantom chở theo Luke, đón hai tên ham ăn vừa dùng cơm xong ở ngoài bãi biển, một lại một lần nữa trở về nội thành.
Trở lại đồn cảnh sát, hai người lái xe của mình đi ra.
Luke còn chưa lên tiếng, Selina đã nói: "Vừa rồi Claire gọi điện thoại cho tôi, nói là ngày kia cô bé sẽ tới."
Luke ngẩn người, vỗ trán một cái: "Đúng rồi, con nhóc này nói muốn tới Los Angeles, xem thử hoàn cảnh ở Đại học Nam California."
"Sao con nhóc không gọi điện thoại cho tôi?" Hắn vừa nói ra miệng, đã lập tức hiểu ra: "Chỗ Tony ngăn tín hiệu điện thoại di động."
Selina lại có chút ao ước: "Đầu óc của con bé tốt hơn tôi nhiều, chỉ cần hơi cố gắng một chút, là có thể đỗ Đại học Nam California."
Luke không thể phản bác chuyện này.
Từ nhỏ Claire đã thông minh, sau khi lên trung học đại bộ phận tinh lực đều dùng ở trên việc vận động, ví dụ như làm đội trưởng đội cổ động viên, cắm trại, trượt ván, múa hiện đại, ca hát, chơi các loại nhạc khí, duy chỉ có học tập là không dùng nhiều tinh lực.
Dù vậy, thành tích của con bé luôn ở mức trên bình.
Hơi cố gắng một chút, chính là loại khá, lười biếng một chút thì là trung bình.
Kết quả sau lần tới Los Angeles ngày trước, cô bé bị Catherine biến tướng khích lệ, mấy tháng gần đây rất nỗ lực, đã lấy được thông báo trúng tuyển vào Đại học Nam California.
Đối với kết quả này, trước đó Luke vẫn tương đối hài lòng.
Thế nhưng bây giờ... Hắn đang suy nghĩ xem có nên khuyên Claire quay về Houston để học đại học hay không.
Uhm, đây là đang nói đùa mà thôi.