Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 605: CHƯƠNG 605: LÀM ĂN CHÍNH LÀ LÀM ĂN, NỢ NHÂN TÌNH LÀ THỨ KHÓ TRẢ NHẤT

Chỉ cần không phải là Claire đi New York học đại học, thì vấn đề cũng không lớn.

Cũng không biết, mấy tháng sau cô nàng nghịch ngợm này có thể nổi giận đến mức bốc khói hay không.

Selina nhìn vẻ mặt khó hiểu của hắn, không khỏi cảm thấy kỳ quái: "Sao cậu lại có loại vẻ mặt này? Không muốn cô bé tới à?"

Luke lắc đầu: "Cô quên chuyện Dustin mới nói hôm qua rồi à? Nếu như chúng ta đi New York..."

Selina lập tức hiểu ra, lấy tay bụm trán: "Cậu thật sự muốn đi sang kia à? Chuyện này... uhm, tại sao tôi lại phải đau đầu? Claire không phải là em của cậu hay sao?"

Luke nở nụ cười khổ: "Được rồi, cám ơn cô đã đau đầu thay tôi."

Nói xong chuyện này, hắn lái xe trở về nhà.

Sau khi căn dặn Selina hỗ trợ chuẩn bị phòng cho Claire, hắn lại đi ra ngoài.

Trên đường lái xe, Ginny gọi điện thoại tới: "Sao tài khoản của công ty đột nhiên có 20 triệu được gửi vào thế? Uhm, lại còn là tập đoàn Stark chuyển nữa chứ."

Luke: "Làm một chút buôn bán nhỏ."

Ginny: ... Có phải là anh đã hiểu sai gì đó đối với từ "nhỏ" này hay không?

Sau khi nói cho Ginny là không cần lo lắng, số tiền kia coi như là tiền dự phòng của công ty điện thoại, hắn cúp điện thoại.

Con số 20 triệu này, cũng không phải là nhiều, nhưng cũng không coi là ít.

Tony ưa thích vung tay quá trán, đó là lúc thường ngày bỏ ra để giải trí.

Với tư cách là một thương nhân, làm ăn chính là làm ăn, điều này anh ta làm rất đúng chỗ.

Hai món vũ khí của đám Predator mà Luke đưa tới kia, nghiêm chỉnh mà nói thì chỉ có loại vũ khí năng lượng kia là đáng tiền, nhưng chưa hẳn đã có thể nghiên cứu ra thứ gì.

Tony trả 20 triệu đã xem như là giá thị trường rồi.

Tony dùng đồng hồ của mình để đổi hai hộp dâu tây ven đường, hoặc để bộ giáp thép giá vài tỷ làm pháo hoa cho Pepper xem, Luke cũng có thể hiểu được.

Giống như là Luke đồng ý cho Selina bao nhiêu cổ phần, cổ phần có giá trị 5 triệu hay là 50 triệu, đều dựa vào ý nghĩ của hắn.

Nhưng Weyland muốn mời hắn đi làm việc, thì phải chuyển trước 500.000 đô la. Sheila mời hắn làm bảo an một đêm, cũng phải trả 10.000 đô la.

Tương tự, nếu Tony muốn lãng phí tiền trong sinh hoạt cá nhân, chính anh ta vui lòng là được, nhưng lần này mua vũ khí của Luke lại phải dựa vào quy củ.

Làm ăn chính là làm ăn! Đây chính là chân lý ở nước Mỹ.

Gần đây có vẻ như may mắn trong con đường kiếm tiền của mình quá tốt rồi? Luke suy nghĩ, lái xe đi vòng vo ở khu vực phía đông.

Bên kia kiếm tiền, bên này hắn cần phải miễn phí bỏ sức ra, giúp người khác một tay.

Nợ nhân tình, mới là món nợ khó trả nhất.

Sau khi lưu lại một ít chữ viết giống như là vẽ xấu ở nhiều khu phố quan trọng ở khu vực phía đông, hắn mới quay người trở về nhà.

Sau khi vào nhà, hắn chỉ nghe thấy trong phòng khách phát ra từng đợt tiếng động.

Đi vào nhìn thử, lập tức nhìn thấy Selina đang bận rộn ở trong phòng.

Nhưng, nhìn các loại đồ vật mới được bày ra bên trong phòng, Luke lộ ra vẻ mặt kỳ quái: "Những thứ này, lấy ở đâu ra thế?"

Selina vẫn quỳ gối ở trên giường, sửa sang ga giường mới vừa trải lên, cũng không quay đầu lại đáp: "Tôi mua cho bọn Thalia, nhưng vẫn chưa dùng tới."

"Con lợn nhỏ Peggy?" Luke dở khóc dở cười: "Cô xác định là Claire sẽ thích thứ này?"

Selina: "Con bé còn chưa tới mười tám tuổi mà, chứ không thì cậu ra ngoài mua cho con bé một bộ ưa thích hả?"

Luke ngẩng đầu nhìn trần nhà, suy nghĩ một lát, tiếc nuối lắc đầu: "Được rồi, tôi cũng không biết bây giờ con bé thích cái gì."

Ba năm trước, Claire vẫn thích loại phong cách đáng yêu này.

Nhưng nữ mười tám sẽ thay đổi, hắn bây giờ thật đúng là không quá xác định đối với gu thẩm mỹ của Claire.

Nếu như con khỉ nhỏ này không hài lòng, vậy để chính nó đi mua là được.

Sau khi quyết định xong việc này, Luke cũng không lên tiếng nữa, quả đoán bỏ chạy, để Selina tiếp tục bận rộn.

Ban đêm, sau mười một giờ Luke lại một lần nữa đi ra ngoài một mình.

Trong phòng của Selina truyền ra một tràng đối thoại: "Mày nói thử xem, cậu ấy sẽ không phát hiện ra chứ?"

"Cô sợ cái gì? Luke nói, đánh người cũng không sao cả, tùy tiện đánh!"

"Thế nhưng mà, chúng ta chưa nói là đánh bao nhiêu người mà."

"Đó là do cô chưa nói, tôi phải tuân thủ theo quy tắc của Luke, không thể mở miệng lung tung."

"Mày, khuôn mặt của mày đâu? Giấu mặt đi đâu rồi!"

Bên này, Luke lại một đường lái về phía đông.

Đi vào trong một nhà máy bỏ hoang, hắn tìm tới chỗ một cái bệ, móc đèn cắm trại ra chiếu sáng, ngồi xuống.

12 giờ, ngoài cửa lớn có một người đi tới.

Nhìn bóng đen đang ngồi ở bên trong nhà máy, người này ngẩn người, ngừng bước chân.

Bóng đen kia nói: "Đến đây đi, Rebecca gọi tôi tới giúp cô."

Người tới im lặng một lát, tay đưa ra sau lưng rút súng ra, chậm rãi bước tới: "Anh là ai?"

Bóng đen nghiêng đầu, thao tác vài lần ở trên điện thoại di động: "Cô có thể gọi tôi là ——Puncher." (Tay đấm quyền anh)

Người tới giơ súng trong tay lên: "Anh nói láo. Rebecca không có bạn."

Bóng đen hơi cười khẽ, lại một lần nữa đánh chữ phát ra: "Tôi nợ cô ấy một món nợ nhỏ, có thể miễn cưỡng coi như bạn của cô ấy. Mà cô, Peppermint, cũng coi như một người bạn được cô ấy tán thành."

Ở dưới ánh đèn cắm trại, mặt của người tới cũng lộ ra.

Đây là cô gái da trắng, khoảng ba mươi lăm ba mươi sáu, dung mạo không được tính là đặc biệt xinh đẹp, còn hơi có vẻ thô kệch, hai bên lông mày tràn ngập vẻ u ám khó có thể xóa nhòa, hai mắt đen tối lạnh lùng.

Giờ phút này, tình huống của cô ta cũng không có gì đặc biệt, sắc mặt trắng bệch còn không nói, ống quần trên bắp đùi bên trái có vết máu thấm ra, ngay cả tay cầm súng đều đang hơi run rẩy.

Thế nhưng, cô ta vẫn không để súng xuống: "Anh là người của Fraternity!"

Bóng đen đứng lên: "Nếu là người của Fraternity, cô cho rằng bọn họ sẽ không ra tay sao? Bây giờ cô đang bị thương không nhẹ."

Vừa nói, hắn vừa đi qua.

Bóng đen đi đến trước mặt cô ta, không thèm quan tâm họng súng của cô: "Được rồi, gượng chống đỡ cũng vô dụng, để tôi xử lý xuống vết thương cho cô."

Nói xong, tay hắn khẽ động, thoải mái cướp lấy súng lục của cô ta, tiện tay ném sang bên cạnh.

Một tay khác đã đỡ lấy cô gái tên Peppermint này, đỡ cô ta ngồi lên trên bàn.

Peppermint lộ ra vẻ mặt kinh dị, đang định ra tay, lại bị hắn đè vai lại: "Được rồi. Nếu như tôi muốn giết cô, đã có cơ hội trong hai giây vừa rồi."

Động tác của Peppermint dừng một chút, rốt cuộc không phản kháng nữa, chỉ mở miệng nói: "Tại sao phải dùng thuật ngữ phát ra?"

Bóng đen nhún nhún vai, lại một lần nữa đánh vào một chuỗi chữ: "Chẳng lẽ, tôi phải kiêu căng giống như cô hay sao? Trộm vũ khí mà ngay cả khuôn mặt đều không thèm che dấu, Đồn cảnh sát Los Angeles và FBI muốn tìm được cô, cũng chỉ là vấn đề thời gian."

Nói xong, hắn thu điện thoại di động lại, ra hiệu cho cô ta yên tĩnh, sau đó nhanh chóng cầm dao nhỏ cắt quần trên bắp đùi bên trái ra, bỏ băng gạc đơn giản băng bó bên ngoài đi, lập tức lắc đầu xử lý vết thương.

Cô gái này thật đúng là đủ hung ác.

Một vết thương khổng lồ cỡ bảy tám cm, thế mà chỉ dùng ghim giấy ghim da thịt lại, coi như đã hoàn thành việc khâu vết thương.

Luke nhìn thấy thế, hàm răng đều có chút hơi ê.

Hắn móc vài cái ở trong túi đeo lưng của mình, lấy ra các vật dụng chữa bệnh, cho cô ta một mũi thuốc giảm đau trước.

Một lát sau, hắn mới bắt đầu rửa sạch vết thương, đồng thời hoàn thành công tác khâu lại và băng bó.

Không tới 10 phút, đã xử lý hoàn tất mọi việc.

Luke cởi găng tay cao su ra, cũng dùng túi nhựa sắp xếp gọn lại, nhét vào trong túi đeo lưng của mình.

Mà những vật dụng chữa bệnh kia lại bị hắn thu vào trong một cái túi vải đen, để sang một bên, sau đó hắn mới lấy điện thoại cầm tay ra tiếp tục đánh chữ: "Chính cô giữ lại những thứ này để dùng. Báo thù cũng cần phải làm trước công tác chuẩn bị, vật dụng chữa bệnh cũng không khó mua."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!