Nhìn thấy hai người bọn Luke có vẻ như là không để bụng, Sonia hạ thấp giọng xuống thêm một chút: "Cho nên, nếu như tổng bộ yêu cầu hai ngươi đi hợ trợ điều tra chuỗi vụ án này, tốt nhất là nên trốn xa một chút."
Luke gật đầu: "Hiểu, cám ơn."
Lúc hai người lái xe đi ra khỏi đồn cảnh sát, Selina mới tắc lưỡi: "Chuyện lần này không nhỏ a, ngay cả Sonia đều cảnh cáo chúng ta chớ xen vào."
"Elsa cũng có ý tứ này." Luke mở miệng nói.
Selina: "Được rồi, vậy chúng ta làm gì đây?"
"Vẫn như cũ, điều tra một vài vụ án nhỏ trên tay chúng ta là được." Luke thuận miệng nói, sau đó lái xe ra ngoài.
Vụ án nhỏ mà hắn nói tới, chỉ là những vụ án không khẩn cấp, chưa chắc đã thật sự nhỏ.
Hai người bọn Luke đến xem hiện trường vụ án, theo thông lệ hỏi thăm mấy hộ hàng xóm xung quanh, sau đó lái xe trở về nhà.
Ăn xong cơm trưa, hắn đang định ra sân bay đón Claire, điện thoại lại kêu lên.
Luke nhận cuộc gọi nói hai câu, vẻ mặt xoắn xuýt.
Selina vừa phủ một chiếc áo sơ mi mỏng lên người, vừa nói: "Sao thế?"
Luke dở khóc dở cười: "Chỉ có thể để cô đi đón Claire rồi, tôi phải đi huấn luyện."
Selina mờ mịt: "Huấn luyện? Diễn tập chống khủng bố ấy à?"
Bình thường thì việc huấn luyện chỉ là lâm thời phổ cập khoa học nhằm vào một ít tình huống khẩn cấp, hoặc chỉ nói qua loa hình thức một chút, tục xưng là —— họp.
Gần đây xác thực là đồn cảnh sát cũng đã có thông báo, yêu cầu từng nhóm nhân viên cảnh sát trong đồn cảnh sát đi tham dự loại huấn luyện chống khủng bố lâm thời này, nhưng vẫn chưa đến lượt của Luke và Selina.
Luke cười khổ: "Trường huấn luyện cảnh sát."
Selina ngạc nhiên: "Cậu muốn đi làm giảng viên à? Nhưng có phải là quá sớm một chút hay không?" Đây đương nhiên là đang nói khuôn mặt của hắn quá non.
Luke: "Đi làm học sinh."
Selina: "Cậu đang nói đùa à! Nơi đó có ai có thể dạy cho cậu?"
Luke: "Là do Dustin sắp xếp, để tôi đi bổ sung lỗ hổng chưa từng tham gia trường huấn luyện cảnh sát này. Mặc kệ là chúng ta sẽ đi New York, hay là ở lại nơi này, cũng sẽ không một mực gió êm sóng lặng như bây giờ."
Selina giật mình gật đầu: "Cũng đúng, Dustin cân nhắc thực là chu đáo."
Luke cười hắc hắc: "Đúng vậy, chờ tôi kết thúc khóa học ở trường huấn luyện cảnh sát, chúng ta còn phải cùng đi tham gia bài kiểm tra thám tử."
"Cái gì cơ?" Selina quá sợ hãi.
"Dustin cân nhắc rất chu đáo mà, cũng không quên cô chưa làm kiểm tra thám tử." Luke tủm tỉm cười nói ra.
Selina tuyệt vọng: "Nhưng tôi chưa từng đọc sách, chẳng lẽ lại nộp giấy trắng à?"
Luke chớp mắt với cô: "Đừng quên, cô còn phải lấy bằng đại hoc nha."
Selina ngẩn người, chợt kịp thời phản ứng lại: "Cậu giải quyết giúp tôi?"
Luke cười nhẹ, huýt sáo hất hàm chỉ ra chỗ ngồi phía sau: "Đừng quên nó, cho nó một phần tư liệu bách khoa toàn thư, sau đó..."
Selina bừng tỉnh, vỗ trán một cái: "Đúng rồi. Để Khối Vàng giúp đỡ tìm đáp án chẳng phải là được rồi hay sao."
Luke gật đầu, làm ra vẻ "Trẻ nhỏ dễ dạy": "Tôi sẽ sớm làm một kho đề thi ra, đến lúc đó đạt thành tích cao nhất thì chưa chắc, nhưng kết quả hợp cách hoặc là tốt thì rất nhẹ nhàng."
Selina: "Thân ái, cậu thật sự là quá tài năng."
Sau khi hai người giao lưu xong cách thức gian lận, riêng phần mình lái xe đi ra ngoài.
Selina lái xe công vụ đi đón Claire, Luke lái chiếc Ford second-hand đi bên tới trường cảnh sát ở ngoại thành.
Cảnh sát Los Angeles với tư cách là một trong các bộ ngành cảnh vụ lớn nhất trên toàn bộ Mỹ, lại thêm cảnh sát quận Los Angeles là bộ ngành cảnh vụ lớn thứ tư trên toàn bộ Mỹ, sau khi trải qua rất nhiều cố gắng, đã đưa trường cảnh sát vào khu vực phía đông của nội thành Los Angeles.
Trường cảnh sát ở phía đông của Monterey Park, từ khu vực phía tây thành phố Los Angeles đi qua, đại khái cần khoảng một giờ lái xe, tự nhiên là Luke không có thời gian đi đón Claire.
Trên xe, Luke gọi điện thoại cho Catherine, xác định Claire đã lên máy bay, mà Robert cũng đã lấy được điện thoại vệ tinh do hắn gửi tới.
Sau khi căn dặn Catherine vài câu, lại cùng Robert châm biếm lẫn nhau một trận, hắn mới cúp điện thoại.
Trên đoạn đường đi sang khu vực phía đông Los Angeles này, hắn chú ý thấy số lượng xe cảnh sát tuần tra ở trên đường phố đã nhiều hơn không ít.
Ở nghĩa trang công cộng Monterey Park, còn có khu vực cầu vượt, hắn đã phát hiện ra không ít thám tử mặc thường phục.
Nhún nhún vai, hắn tiếp tục đi tới.
Đây đều là chuyện của Đồn cảnh sát khu vực phía đông, không liên quan gì tới hắn.
Đến trường cảnh sát, đưa chứng nhận cảnh sát ra, hắn được cho vào.
Hoàn cảnh nơi này cũng không tệ, cách đó không xa còn có một khu công viên, trong công viên còn có vài hồ nước nhỏ.
So với nội thành Los Angeles, cuộc sống ở nơi này yên tĩnh thoải mái dễ chịu hơn nhiều.
Đương nhiên, không bao gồm đám gà vịt trong trường huấn huyện cảnh sát.
Bọn họ phải tiến hành huấn luyện ở chỗ này mấy tháng, vì việc thăng chức lên làm cảnh sát chính thức mà nỗ lực, cuộc sống cũng không hề nhẹ nhõm.
Nhưng mấy năm gần đây, trị an ở Los Angeles dần chuyển biến xấu, hứng thú của những người trẻ tuổi có thành tích cao đối với nghề nghiệp cảnh sát này lại giảm xuống, số người tham gia huấn luyện ở trường huấn luyện cảnh sát đã đang không ngừng sáng tạo kỷ lục thấp.
Xem vị cộng tác Alexandria yếu như con gà con kia của Sonia, dù trên hồ sơ có ghi là có chút bệnh vặt, nhưng cũng có thể trở thành thám tử của tổ trọng án.
Loại thanh niên mười tám tuổi đã làm thám tử như Luke, cũng không bị bộ nội vụ cắn không nhả.
Thám tử có thể phá án càng ngày càng khuyết thiếu, bộ nội vụ cũng chỉ có thể khuất phục ở dưới áp lực của loại hoàn cảnh này.
Dừng xe ở trước tòa nhà văn phòng, Luke đi vào tìm được giám sát của trường huấn luyện cảnh sát.
Vị trung niên da trắng giám sát này hơn bốn mươi tuổi, có tóc hoa râm, tên là Remick.
Tiếp nhận văn kiện giới thiệu tới huấn luyện của hắn, nhìn trong chốc lát, ông ta lộ ra vẻ mặt kỳ quái: "Cậu... Đã là thám tử cấp ba?"
Sắc mặt của Luke vẫn như thường, gật đầu: "Đúng thế."
Remick chép chép miệng, để văn kiện xuống, viết một tờ giấy đưa cho hắn: "Đi ra ngoài rẽ phải, đi thẳng ra bên ngoài lầu, phòng học ở tầng dưới chót căn số hai, cầm cái này đi tìm huấn luyện viên Petersen để báo cáo."
Luke nhận lấy tờ giấy: "Được rồi, cám ơn." Nói xong lập tức đi ra cửa.
Lúc này Remick mới gọi điện thoại: "A lô, sếp, làm sao chỗ tôi lại có một thám tử cấp ba đến hoàn thành việc huấn luyện nhân viên cảnh sát thế? Có phải là thư ký đánh sai tư liệu hay không?"
Một lát sau, mặt mũi ông ta tràn đầy vẻ kinh ngạc: "Còn có thể làm như vậy à? Nhưng mà... Tôi đã bảo cậu ta đi báo cáo rồi."
Người ở đầu dây bên kia cũng không quá mức để ý: "Vậy anh đi qua đó, nói tình huống thực tế của vị thám tử Luke này cho huấn luyện viên một chút, đừng coi người ta như người mới để dạy bảo."
Remick: "... Được rồi, anh là sếp, anh định đoạt."
Cúp điện thoại, ông ta bắt đầu lẩm bẩm: "Có lầm hay không? Nhân viên huấn luyện cảnh sát cũng bắt đầu chơi loại trò xiếc qua loa này à, về sau trị an Los Angeles còn muốn trông cậy vào những đứa nhóc lông còn chưa mọc đủ này hay sao? Sếp của khu vực phía đông đều sắp phải xuống đài rồi, ông cũng không sợ ngày nào đó chính mình cũng xuống đài sao?"
Thầm mắng vị cấp trên không chịu trách nhiệm của mình một trận, nhưng Remick vẫn vừa mặc áo khoác vừa đi ra ngoài cửa.
Ít nhất, trước khi vị cấp trên ngớ ngẩn này của mình xuống đài, thì vẫn phải chấp hành loại mệnh lệnh vớ vẩn này.
Luke bên này, rất nhanh đã tìm được vị huấn luyện viên Petersen kia của mình.
Trên thực tế, thời điểm hắn xuất hiện tương đối xấu hổ.
Bên trong phòng học, huấn luyện viên Petersen đang lộ ra vẻ mặt tràn đầy nghiêm túc hỏi: "Ở chỗ tôi, không có đặc thù, không có tha thứ, nghiêm cấm phạm phải sai lầm. Đám trẻ tuổi mấy người rõ chưa?" Lúc này, Luke vừa vặn đẩy cửa đi vào.
Ánh mắt của hơn ba mươi người ở bên trong phòng học đều nhìn tới, sau đó ánh mắt của đám học viên gà con lại cùng nhau quăng về phía Petersen.