Petersen ngẩn người: "Cậu tìm ai?"
"Xin hỏi, anh là huấn luyện viên Petersen đúng không?" Mặt Luke lộ ra nụ cười xã giao.
Petersen không tự giác gật đầu: "Đúng là tôi, cậu là. . ."
Luke: "Học viên Luke - Coulson, đến đây báo cáo." Tay đưa tờ giấy do Remick đưa lúc trước kia tới.
Mặt của Petersen đen lại, nhận lấy tờ giấy nhìn một chút, im lặng một lát, trong mắt lóe lên lửa giận.
Lần huấn luyện này hẳn là đã được thông báo từ sớm, làm sao lại đột nhiên có một người xen vào giữa chừng?
Thế nhưng, anh ta cũng không lập tức nổi giận.
Anh ta là một người có nguyên tắc, anh ta sẽ chỉ dùng hành động thực tế. . . Thu thập tên lính mới chen ngang không theo quy củ này.
"Được rồi, xuất phát, cậu cũng đuổi theo đi." Petersen nói xong bước nhanh đi ra ngoài phòng học.
Sắc mặt của Luke vẫn như thường đuổi theo, làm như là không nhìn thấy ánh mắt của một đám lính mới sau lưng mình.
Không tới hai phút, Petersen đã dẫn theo đám học viên đến thao trường: "Bây giờ, để tôi kiểm tra trình độ cơ bản của mọi người một chút, ai tới trước?"
Luke đối diện với tầm mắt của anh ta, trên mặt vẫn giữ nụ cười mỉm như cũ, rất dứt khoát giơ tay lên: "Báo cáo trưởng quan, tôi!"
Petersen sững sờ, trong lòng thầm nhủ: Tên này dùng từ quả là không có vấn đề gì!
Lính mới bình thường sẽ trực tiếp nói kiểu như "tôi", "để tôi", "tôi thử một chút".
Petersen sẽ có thể tóm lấy đối phương lảm nhảm mắng một trận, ví dụ như nhất định phải nói là báo cáo trưởng quan các loại.
Trên thực tế, đây là thủ đoạn mà huấn luyện quen dùng, nó có thể để cho đám lính mới nhận thức được một cách chi tiết, cảnh sát cũng có kỷ luật thép, cần phải học được cách phục tùng mệnh lệnh.
Trong lòng của anh ta âm thầm cảm thấy ảo não, giơ đồng hồ bấm giây trong tay lên nhấn một cái, mới nói: "Được, vậy tiến hành kiểm tra vượt chướng ngại 400m trước, bắt đầu đi."
Luke: "Vâng, trưởng quan." Nói xong lập tức xông vào sân bãi thi đấu vượt chướng ngại.
Sau khi Luke bắt đầu bài kiểm tra, tất cả đám học viên lính mới đều mỏi mắt mong chờ, đều muốn nhìn xem con chim đầu đàn này vượt ải như thế nào, mình cũng có thể có đối tượng để tham khảo.
Nhưng không tới hai mươi giây, vị huấn luyện viên Petersen này và tất cả đám học viên còn lại đều có loại cảm giác sửng sốt: Móa nó chứ cậu đang đùa chúng tôi à? Hẳn là cậu tới chơi chúng tôi đi!
Chỉ thấy ở trên sân bãi, Luke nhảy vọt như bay còn không nói, trên mặt vẫn giữ nụ cười kia, vừa nhìn đã biết là trạng thái cực kỳ nhẹ nhõm.
Gặp chướng ngại thấp bé chỉ nhảy lên đã qua, bước chân trên cây cầu độc mộc dài nhỏ ổn định đều đặn, bật qua tường cao không cần tới một giây, tất cả chướng ngại đều giống như là đã từng luyện tập qua vô số lần, không có một chút sai lầm nào, lại động tác nhẹ nhàng khoan khoái, vô cùng thành thạo điêu luyện.
Đợi tới lúc Luke trở về điểm xuất phát, nhìn Petersen đang ngơ ngác, sáng sủa cười một tiếng: "Báo cáo trưởng quan, đã kiểm tra xong."
Petersen đờ đẫn gật đầu.
Luke nhìn về phía đồng hồ bấm giây trong tay anh ta: "Trưởng quan, tôi có thể về hàng chưa?"
Petersen lại một lần nữa gật đầu, đột nhiên lấy lại tinh thần, ấn xuống đồng hồ bấm giây trong.
Một phút bốn mươi lăm giây!
Thành tích này vô cùng ưu tú, nhưng lại không phải là thành tích chân thực, bởi vì đồng hồ bấm giây của Petersen bắt đầu quá sớm, kết thúc quá trễ, chính anh ta cũng không biết là mình đã trì hoãn 10 giây hay là 15 giây.
Bờ môi giật giật, lúc này anh ta cũng không nghĩ ra chính mình nên nói cái gì.
Phê bình sao, thành tích tốt nhất từng có của chính Petersen cũng không bằng mức này! Nói thành tích này là cứt chó, vậy không phải là anh ta ngay cả cứt chó cũng không bằng hay sao?
Khen ngợi, cho tới lúc này anh ta cũng chưa chuẩn bị, đột nhiên cũng không nghĩ ra lời để nói.
Petersen lúng túng.
Bên kia, Remick vừa vặn từ cánh cửa bên hông đi ra, từ xa xa nhìn sang bên này kêu lớn: "Petersen, tới đây một chút."
Petersen như được đại xá, miệng kêu lên: "Về đơn vị, nghỉ." Sau đó vội vàng đi tới chỗ Remick.
Luke yên lặng đứng ở phía trước nhất của đám học viên, nhìn Remick và Petersen trò chuyện ở đằng xa, phát hiện ra vẻ mặt của hai người trong lúc thấp giọng trò chuyện, đều lộ ra vẻ xoắn xuýt.
Không ít học viên phía sau hắn cũng xì xào bàn tán, thính lực kinh người đã thu được hết những lời này, nhưng những chuyện này đều nằm trong dự liệu của hắn.
Người nói xấu quả thật là không có.
Đương nhiên, lúc trở về những người này có bí mật nói gì hay không, đó lại là một chuyện khác.
Rất nhanh, hai trung niên bên kia đã trò chuyện xong, Remick trực tiếp rời đi.
Petersen đứng ở nơi đó, đưa lưng về phía đám học viên tối thiểu mười giây, mới xoay người đi trở lại.
Nhìn Petersen mang trên mặt nụ cười cứng nhắc, trong lòng Luke im lặng: Nếu không phải là mình vững tin không cho vị huấn luyện viên này vay mượn gì, thì vẻ mặt này giống như là anh ta nợ chính mình rất nhiều tiền vậy.
Trong lòng Petersen lại cũng đang thầm mắng: Người có quan hệ sao không ném sang chỗ tên Harry nịnh hót kia đi, sao lại ném đến chỗ của mình?
Đáng tiếc là trước đó Remick cũng nghĩ tới chuyện thu thập loại học viên xen vào lớp như Luke, mới cố ý sắp xếp hắn vào lớp có yêu cầu nghiêm khắc của Petersen này, mà không phải là của huấn luyện viên Harry bên kia.
Kết quả là bây giờ hai người đều tương đối nhức đầu.
Nhưng Petersen có thể làm huấn luyện viên, vẫn có một chút thủ đoạn.
Sau đó, anh ta tinh chuẩn lách qua cọng rơm cứng Luke này, tập trung hỏa lực lên trên người những vị lính mới khác.
Mấy phút sau, mặt mũi Petersen tràn đầy vẻ nghiêm nghị móc điện thoại di động ra, ừ à vài tiếng, sau đó gọi tên: "Học viên Luke, chỗ giám sát Remick có văn kiện cần cậu ký tên, cậu có thể đi qua đó."
Luke có thể nghe thấy, bên trong điện thoại căn bản là không có tiếng nói chuyện.
Nhưng hắn chỉ tỏ ra là đã hiểu rõ, đi tới văn phòng của Remick.
Gõ cửa đi vào, chỉ thấy biểu lộ của vị giám sát huấn luyện này ôn hòa hơn vừa rồi rất nhiều: "Luke, chúng tôi đã hiểu rõ tình huống của cậu, kế hoạch huấn luyện của cậu được sắp xếp như thế này. . ."
Nói một lát, ông ta mới hỏi dò: "Như vậy được chứ?"
Luke cười gật đầu: "Vô cùng cảm ơn ông đã thông cảm, giám sát Remick."
Lúc này, cửa lại bị gõ vang.
Không đợi Remick lên tiếng, cửa đã bị đẩy ra, một trung niên cường tráng da đen đầu hói đi vào.
Trong miệng ông ta còn đang bất mãn la hét: "Remick, chỗ này của ông không thể tìm thám tử phổ thông tới huấn luyện hay sao? Gần đây thời gian của chúng tôi rất khẩn trương, tới đây lên lớp chỉ thuần túy là lãng phí. . . Ách, Luke thám tử?"
Luke duy trì mỉm cười: "Đội trưởng Kobe? Thật sự là rất lâu rồi không gặp, áp lực công việc vẫn lớn như vậy à?"
Người tới chính là Harrelson - Kobe, vị đội trưởng đội SWAT từng quen Luke trong vụ án cướp ở cao ốc Nakatomi.
Nghe thấy Luke hỏi, đầu hói đen Harrelson nở nụ cười khổ: "Gọi tôi Harrelson là được. Vụ án tối hôm qua ở khu vực phía đông, sẽ không phải là cậu không nghe nói tới chứ? Bây giờ trong cục đang yêu cầu chúng tôi phải tăng cường độ làm việc, nhưng lại bắt chúng tôi đi huấn luyện chống khủng bố cho nhân viên cảnh sát, tôi bận tới mức thời gian đi WC đều không có, kém chút đã tè ra quần."
Nói xong, hắn nhìn về phía Remick: "Ông đã mời Luke đến rồi, vậy còn gọi chúng tôi làm gì nữa?"
Remick không hiểu thấu: "A?"
Luke ho nhẹ: "Harrelson, tôi tới để tiếp nhận huấn luyện."
Mặt của Harrelson lập tức hiện lên vẻ ngơ ngác, nhìn Luke.
Luke gật gật đầu xác nhận.
Harrelson lại quay đầu sang phía Remick, Remick cũng âm thầm gật đầu, hắn mới nghẹn ngào: "Ông nghiêm túc chứ? Chỉ là chỗ chết tiệt này, có ai có thể huấn luyện cho Luke? Chờ một chút, chẳng lẽ là chế độ huấn luyện máy tính hoặc là quy chế gì?"
Luke cười không nói.
Chuyện chính mình tới tham gia huấn luyện nhập chức làm nhân viên cảnh sát này, vẫn không nên làm ồn ào thì tốt hơn.
Harrelson cũng sẽ không đồn đại chuyện của hắn, nhưng thêm một người biết rõ, sẽ nhiều hơn một phần nguy hiểm bị tiết lộ.