Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 616: CHƯƠNG 616: CHÂN NGÔN BA SỢ VÀ TIỆN ĐƯỜNG LÁI XE

Luke cũng không để ý vẻ mặt của mọi người: "Thứ hai, ưu tiên tìm công sự che chắn tránh né, sau khi cam đoan an toàn của mình, mọi người cũng không thể từ bỏ sự chủ động, nhất định phải lập tức cẩn thận quan sát tình huống của kẻ địch, tôi đề nghị mọi người nên tùy thân mang một vật nhỏ."

"Một tấm gương." Hắn từ túi trước ngực mình móc ra một tấm gương lớn cỡ nửa bàn tay: "Cái này của tôi làm bằng inox, dùng rất bền, giá cả cũng không đắt. Để trong túi ngực, có lẽ ngày nào đó còn có thể giúp mọi người cản một phát súng."

Nhìn vẻ mặt của mọi người càng ngày càng kỳ quái, hắn khẽ cười nói: "Theo trải nghiệm cá nhân của tôi, cảnh sát còn sống vĩnh viễn có tác dụng lớn hơn nhiều so với cảnh sát chết, cho nên chớ tùy ý ngoi đầu lên, cần phải biết lợi dụng những món công cụ nhỏ."

Hắn dừng một chút, để mọi người tiêu hóa lời nói vừa rồi, tiếp tục nói: "Thứ ba, không nên sính làm anh hùng. Trong đại bộ phận các tình huống đột phát, cố thủ chờ cứu viện đều là một lựa chọn tốt. Nơi này là Los Angeles, chúng ta có hơn 10 ngàn đồng sự với tư cách làm hậu viện, không thể xúc động hành động mù quáng. Phối hợp với những đồng sự có mặt, bảo trì áp chế liên tục đối với đám tội phạm, là lựa chọn tốt."

Nói đến đây, Luke đưa tay ra hiệu cho Harrelson: "Loại tội phạm chuyên nghiệp, tốt nhất là giao cho những người như đội trưởng Harrelson xử lý, không cần phải cướp việc của nhân viên chuyên nghiệp."

Harrelson: ... Lời này, cậu không cảm thấy ngại khi nói ra miệng à?

Luke hơi ho nhẹ: "Được rồi, kinh nghiệm mà tôi tổng kết ra chỉ có 3 điều này, về sau mọi người có thể tự mình trải nghiệm, tôi sẽ không trì hoãn thời gian của mọi người nữa."

Trong lòng của hắn cũng đang cười trộm.

Việc lên lớp này thực sự là quá đơn giản, tổng kết kinh nghiệm chính là 3 điều —— sợ! Tiếp tục sợ! Móa nó chứ vẫn là sợ!

Đối với nhân viên cảnh sát mới không có thực lực siêu phàm mà nói, đây thật sự là kinh nghiệm tốt nhất.

Người chết, không cần kinh nghiệm.

Petersen lộ ra vẻ mặt cầu xin, nhìn về phía Remick.

Remick bất đắc dĩ gật đầu: "Được rồi, mọi người tiếp tục lên lớp đi. Luke, cậu đi theo tôi một chuyến."

Các học viên lại bắt đầu huấn luyện lại từ đầu, ba người bọn Remick lại trở về lầu dạy học.

Rời khỏi ánh mắt của các học viên, Remick mới cười khổ: "Thám tử Luke, cậu lên lớp như vậy... Không tốt lắm đâu?"

Luke mỉm cười, nhìn về phía Harrelson: "Harrelson, anh cảm thấy thế nào?"

Harrelson nhíu mày suy nghĩ một lát, chậm rãi gật đầu: "Luke nói không sai. Để đám lính mới này nhiệt huyết dâng trào, bắn nhau với đám tội phạm, còn không bằng nói cho bọn họ thành thật trốn cho kỹ mới tốt."

Bờ môi Remick giật giật: ... Nhưng đây là huấn luyện nhân viên cảnh sát mà, chẳng lẽ để mấy người dạy nhóm học viên này thành đám hèn nhát hay sao?

Trong lòng Luke thầm nhủ, lính mới dũng mãnh gặp phải nguy hiểm, không có đầu óc chỉ biết xông lên phía trước, gặp phải loại đối thủ cấp bậc siêu phàm như Bullseye hoặc Rebecca thì không phải sẽ là thây chất đầy đồng hay sao?

Loại chuyện này cũng không hề phổ biến ở đời trước, nhưng đây chính là thế giới có những tên siêu cấp xấu xa.

Làm một cảnh sát, nhát gan một chút, dù sao cũng còn tốt hơn để xảy ra án mạng hàng loạt.

Dù sao thì bất cứ đồn cảnh sát nào trên toàn bộ nước Mỹ, tài chính cũng không dư dả đến mức độ có thể phát một bó lớn tiền trợ cấp.

Remick không được Harrelson hỗ trợ, cũng chỉ có thể ngậm ngùi chấp nhận, buồn bực trở về văn phòng.

Ông ta vốn muốn xem Luke như là một huấn luyện viên miễn phí, kết quả lại phát hiện ra vị huấn luyện viên miễn phí này lại không hề đáng tin cậy.

Nhưng nhân sĩ chuyên nghiệp như Harrelson đều đồng ý với Luke, ông ta nào có lực lượng để phản bác.

Dứt khoát mắt không thấy tâm không phiền, để Luke tự tiện.

Luke đi lấy xe, trên đường trò chuyện với Harrelson về tình hình trị an gần đây ở Los Angeles, đợi đến lúc hắn mở cửa xe, phát hiện ra Harrelson vẫn đứng ở vị trị cũ.

Hắn thuận miệng hỏi một câu: "Anh vẫn còn muốn ở đây tiếp tục huấn luyện học viên af?"

Harrelson lắc đầu: "Không, không phải vừa rồi mới nghe cậu lên lớp hay sao, đội viên của tôi đã lái xe rời đi rồi, chút nữa bọn họ sẽ đến đón tôi."

Luke cười nói: "Không cần phải phiền toái như vậy, tôi đưa anh trở về thành phố đi."

Harrelson cũng rất thẳng thắn: "Đi."

Hai người lái xe trở về, trò chuyện cũng coi như hợp ý.

Harrelson là một người chuyên nghiệp, hơn nữa tính cánh còn rất đứng đắn, nói đều là chuyện liên quan tới công việc.

Anh ta giống như những kỹ thuật giỏi trong các công ty, không quá ưa thích việc xã giao và nịnh hót đám kỹ sư.

Mà Luke cũng rất thích thảo luận vấn đề với loại chuyên gia cùng đồng hành này, không cần kiêng kỵ quá nhiều, cũng sẽ không liên quan đến đời tư cá nhân.

Xe mới tiếp cận khu phía đông nội thành, điện thoại của Harrelson đã vang lên.

Anh ta cầm lên nói hai câu lập tức cúp máy, ngượng ngùng nhìn về phía Luke: "Tôi có một đội viên muốn tôi tới đón cậu ta một chút..."

Luke nhún nhún vai: "Nói địa chỉ là được."

Harrelson nói địa chỉ, ho nhẹ một tiếng: "Cám ơn."

Luke cười ha hả: "Không có gì, Harrelson, lúc anh nói loại lời khách sáo này, có cảm giác giống như là một nam sinh trung học bị tự kỷ được cổ vũ bắt chuyện vậy."

Mặt Harrelson đen lại thả lỏng ra: "Này, thời trung học thì tôi là một nhân vật nổi tiếng nha, đều là các cô gái tới tìm tôi để bắt chuyện."

Luke: "Anh là đội viên đội bóng bầu dục?"

Harrelson: "... Ta là tổ trưởng tổ của tổ cuồng súng ống."

Luke lại một lần nữa cười to: "Harrelson, nữ sinh trung học thích chơi súng, khẳng định là ít hơn số ưa thích đội viên đội bóng bầu dục nha."

Hai người một đường nói nhảm, rất nhanh đã đón một thanh niên đẹp trai ở ven đường.

Đây là đội viên mà Harrelson mới vừa tuyển nhận được mấy ngày, tên là Jim, cậu ta còn mang theo một ống kim loại hình tròn lớn, ống tròn còn có một đầu bén nhọn, nhìn có chút giống như một khẩu pháo.

Luke thuận miệng hỏi một câu: "Đây là cái gì? Giống như là một loại công cụ chuyên nghiệp nào đó?"

Bây giờ trình độ chế tạo máy móc của hắn ở trong hàng ngũ cao cấp nhất trên toàn thế giới, chỉ nhìn mấy lần đã đại khái suy đoán ra tác dụng của vật này.

Mặt mũi của Jim lập tức tỏa sáng: "Là súng phá tường mà tôi mới phát minh, chỉ cần bắn vào vách tường, mặt này sẽ bắn ra, sau đó kéo về phía sau một phát..."

Luke giơ ngón tay cái lên: "Một lối tiến công lập tức xuất hiện! Một món đồ rất đơn giản nhưng lại có hiệu suất rất cao, thuận tiện hơn công cụ phá cửa."

Harrelson lại cười mắng: "Cậu cũng đừng khen ngợi cậu ta, dùng món đồ chơi này một lần, đồn cảnh sát sẽ nhận được danh sách bảo trì của hộ gia đình một lần."

Luke nhún nhún vai: "Đưa tiền là việc của cấp trên, mạng là của chính chúng ta, ta đứng bên phía Jim."

Jim cười hắc hắc, vẻ mặt vô cùng hài lòng.

Hiển nhiên, đây cũng là một đặc vụ SWAT theo trường phái kỹ thuật.

Điện thoại của Harrelson lại vang lên, anh ta bắt máy nói hai câu, sắc mặt trở nên trịnh trọng: "Số 47 bên cạnh đường cái ở khu vực phía đông, mới vừa xảy ra một vụ án cướp ngân hàng, tội phạm có vũ khí tự động, có thể đưa tôi tới đo không?"

Chân Luke đạp lên cần ga một cái, thuận miệng nói: "Nếu cần đổi trang bị, có thể ấn cái nút màu đỏ kia, sẽ có thể để chỗ tựa lưng ngả về ghế phía sau."

Harrelson: "Cám ơn."

Nói xong anh ta theo lời mà làm, chui ra chỗ ngồi phía sau.

Lúc Harrelson lên xe, đã ném cái bọc lớn trên người ở chỗ ngồi phía sau, đó là nguyên bộ trang bị của anh ta.

Anh ta là đội trưởng SWAT, trong giờ làm việc luôn mang theo trang bị bên người.

Trước khi Jim lên xe đã ăn mặc chỉnh tề, giờ phút này chỉ âm thầm kiểm tra súng ống mà thôi.

Luke nhìn ở trong mắt, trong lòng thầm gật đầu: Vị này không chỉ là phái kỹ thuật, còn là phái hành động nữa!

Harrelson vừa thay đổi trang bị, vừa lưu ý vị trí xe, động tác trên tay không khỏi nhanh hơn.

Dùng tốc độ đua xe này của Luke, chạy tới nơi xảy ra vụ án hẳn là không cần tới 10 phút, nếu không nhanh một chút thì anh ta sẽ không thể chuẩn bị đủ trang bị.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!