Rất nhanh, ba người đã tới chỗ ngân hàng xảy ra sự cố, những cuộc nói chuyện phát ra từ hệ thống liên lạc của cảnh sát ở trước đài điều khiển xe của Luke đều đang nói về tình tiết vụ án này.
"Hai tên tên cướp xông ra ngoài ngân hàng..."
"Bọn chúng đều cầm vũ khí tự động, trong đó có một tên cướp dùng AK, phối hợp với băng đạn trống, hỏa lực cực kỳ mãnh liệt..."
"SWAT không thể chạy tới, xe của bọn họ bị ngăn ở trên đường lớn cách đây hai cây số..."
"Có nhân viên cảnh sát trúng đạn, có nhân viên cảnh sát trúng đạn..."
"Kẻ địch bắt đầu chạy trốn về hướng đông..."
"Xe của bọn cướp có vấn đề gì đó, bọn chúng đang xuống xe..."
"Hai tên cướp bắt đầu tách ra chạy trốn..."
"Một tên cướp đã bị đánh ngã..."
"Chỉ còn lại một tên đang có ý đồ cướp xe đang qua lại..."
Luke vừa nghe đối thoại ở bên trong hệ thống liên lạc, miệng vừa nói: "Harrelson, Jim, hai người chuẩn bị xong chưa?"
Harrelson: "Đã chuẩn bị kỹ càng, cho tôi xuống xe đi."
Luke: "Không, ý của tôi là, hai người đã chuẩn bị kỹ càng bị tên cướp kia cướp xe chưa?"
Harrelson: "Cái gì cơ?"
Tầm mắt của anh ta lập tức hướng về kính chắn gió phía trước, lập tức ngạc nhiên: "Cậu sẽ không định xông thẳng tới đấy chứ?"
Luke: "Kính xe của tôi là loại chống đạn, chỉ là một hai phát thì không thể xuyên qua được, anh có lòng tin không?"
Trong đầu Harrelson xoay chuyển thật nhanh: "Đi."
Luke không nói thêm gì nữa, chỉ chậm rãi giảm tốc độ xe xuống.
Ở cách ba người khoảng hơn 20m, một tên cướp đang vung vẩy súng trong tay, ra hiệu cho xe đi ngang qua dừng lại.
Nhưng rất không may, mấy chiếc xe phía trước đều bị dọa cho phải đạp mạnh chân ga bỏ chạy nhanh như chớp.
Tên cướp này lại không muốn phá hỏng kính chắn gió trước của xe, nên đứng ở đằng sau bắn mấy phát, để những xe kia lại chạy nhanh hơn.
Rốt cuộc, gã trông thấy một chiếc xe dường như đã bị gã hù sợ, đang dần dần giảm tốc.
Luke bắt đầu đếm ngược: "3! 2!"
Tên cướp này quá đỗi vui mừng, mau chóng chạy tới, súng trong tay chỉ lên trời phanh phanh phanh bắn liên tục mấy phát.
Miệng gã hô to: "Lũ chó má! Dừng xe! Dừng xe! Bằng không tao sẽ bắn chết bọn mày..."
Giờ phút này đầu chiếc ô tô hơi chếch đi vừa vặn lái qua bên cạnh gã, cửa sau xe dừng ở trước mặt gã, tên cướp này lùi trở về hai bước, dùng súng trong tay ra hiệu: "Mở cửa mở cửa! Bằng không thì tao sẽ giết chúng mày!"
Nói xong một tay gã nắm lấy tay nắm của cửa xe ở chỗ ngồi cạnh tài xế, một tay giơ súng chỉ lên trời, lại nổ thêm hai phát.
"1!" Luke cũng đồng thời kết thúc việc đếm ngược, tay đã đè xuống tay cầm ở cửa xe.
"Mở cửa cho ông mày... Ách cửa?" Tên cướp này đột nhiên ngây ra như phỗng.
Bên trong cửa xe vừa mở ra, Glock của Luke, MP5 của Harrelson, hai họng súng đen ngòm cứ như thế chĩa về phía gã, khoảng cách không tới một mét.
Trong nháy mắt Jim cũng mở cửa sau bên trái ra, M4A1 trong tay đặt lên trên mui xe, chĩa thẳng vào gã, miệng hô to: "Không được nhúc nhích! Nhúc nhích sẽ bị bắn chết."
"Để ta xem mày cầm món đồ chơi gì nào." Harrelson đổi thành một tay cầm súng, đưa tay trái ra, không nhanh không chậm nắm lấy thân súng mà tên cướp đang giơ lên, để họng súng tiếp tục hướng lên trên.
Tay anh ta dùng sức giật giật, nhưng lại không thể kéo được: "Ừm?"
"Cậu em, đây là đang tính làm gì thế?" Luke cười hắc hắc, họng súng Glock hướng về phía đầu tên cướp chạm một cái.
Tên cướp ai oán buông súng đang nắm chắc trong tay ra, Harrelson đưa nó tới trước mặt mình, liếc nhìn: "PP91? Mày vẫn rất chuyên nghiệp nha."
Bên này, Luke đã dùng tay phải trống không giơ ngón tay cái lên, chỉ về phía chỗ ngồi phía sau: "Vừa rồi không phải là cậu em rất muốn đi nhờ xe hay sao? Lên đi!"
Jim đã nhanh chóng vòng qua sau xe, rất nhanh đã còng ngược hai tay tên cướp này lại, đẩy lên ghế sau xe.
Harrelson thì lại cầm lấy bộ đàm: "Tôi là SWAT 70-David (tiểu đội trưởng tổ 7), tên cướp thứ hai đã bị khống chế, chúng tôi sẽ lập tức dẫn gã đi."
Jim đổi lên trên ghế lái phụ, Luke lái xe đi tới ngân hàng bên kia.
Jim nghiêng đầu nhìn xuống tên cướp pử hàng ghế sau, hắc hắc vui vẻ cười: "Ông ẻm, có chuyện gì xảy ra thế?"
Tên cướp kia đã bị Harrelson giật khăn trùm đầu xuống, mặt mũi tràn đầy sự tuyệt vọng: Móa nó chứ tao cũng không biết đây là có chuyện gì mà!
Xác thực là gã cũng không hiểu, vì cái gì cướp một chiếc xe mà lại cướp trúng xe của SWAT.
Ba người bọn Luke đều đội mũ trùm đầu màu đen lên, trên người Harrelson và Jim còn có áo lót chống đạn của SWAT, đây chính là tiết tấu ra trận của SWAT.
Trong phạm vi hơn 2m, bị ba vị cảnh sát đặc nhiệm chĩa súng vào, gã căn bản là không có gan dựa vào nơi hiểm yếu để chống lại, dù rằng gã cũng có áo chống đạn.
Một lát sau, Luke đã lái xe đến ngân hàng, mấy nhân viên cảnh sát tuần tra đi tới, nhìn thấy Harrelson và Jim đội mũ trùm đầu màu đen che mặt kéo tên cướp kia xuống xe, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi bọn họ còn bị hai tên cướp càn rỡ này liên tục bắn trả, kết quả là SWAT vừa ra trận đã kết thúc công việc.
"Hôm nay SWAT các vị tới thật nhanh nha." Có một vị nhân viên cảnh sát không nhịn được lập tức nói ra lời khen ngợi.
Một nhân viên cảnh sát khác lại nhìn huy hiệu cảnh sát của Luke, hoài nghi: "Vị này là ai?"
Luke cười nói: "Tôi chỉ là tài xế, không cần phải để ý đến tôi."
Harrelson: ... Khó trách tôi rất ít khi thấy tên của cậu ở bên trong hồ sơ.
Sau khi giao tên cướp cho nhân viên cảnh sát tuần tra, Harrelson đang định nói thêm cái gì, nhưng bộ đàm của anh ta lại kêu lên: "Đội trưởng, anh vẫn ở đó chứ?"
Harrelson bất đắc dĩ nhún nhún vai với Luke, bắt máy bộ đàm: "Ở đây, sao thế? Móa nó chứ các cậu không ăn cơm trưa à! Kém chút nữa bọn cướp đã chạy thoát rồi, thế mà các cậu vẫn còn ở trên đường, chờ hít khói xe à?"
Bên kia bị mắng cho im lặng một lát, mới mở miệng nói: "Đội trưởng, đừng nói chuyện này nữa. Số 107 ở khu dân cư bên kia có một người muốn tự sát, anh có đi qua đó không?"
Harrelson chán nản: "Vậy sao cậu không chờ gã tự sát xong rồi mới gọi điện thoại cho tôi không được à?"
Bên trong bộ đàm im lặng một lát, mới cẩn thận từng li từng tí nói: "Nhưng mà, chúng tôi thực sự là bị kẹt xe mà, tên muốn tự sát kia còn cầm súng, nhân viên cảnh sát tuần tra muốn để chúng ta chạy tới xử lý."
Harrelson: "Biết rôi, tôi sẽ lập tức chạy tới."
Cúp bộ đàm, anh ta nhìn về phía Luke: "Chuyện này..."
"Lên xe đi, ha ha, gần đây các anh đều bận rộn như vậy à?" Luke ngồi lên xe, vẫy tay ra hiệu.
Jim tự giác ngồi trở lại chỗ ngồi phía sau.
Harrelson ngồi lên trên ghế lái phụ, đóng cửa xe, thở dài: "Trời mới biết gần đây Los Angeles xảy ra chuyện gì. Người của rất nhiều băng đảng đều đang chạy trốn, móa nó chứ còn nói có tên "Ghost Butcher" nào đó đang tiến hành đồ sát đối với bọn họ. Việc liên quan tới thẩm phán và tòa án còn không có manh mối gì, hôm qua một cứ điểm của gia tộc Garcia ở khu vực phía đông lại nổ, chỗ cầu vượt còn có một đặc vụ FBI bị chết, thật sự là..."
Luke cười hắc hắc: "Các anh là SWAT, không phải là Đồn cảnh sát khu vực phía đông, cũng không phải chịu trách nhiệm phá án, gấp làm cái gì. Dù sao có nhiệm vụ thì đi, không có nhiệm vụ thì nghỉ ngơi chứ sao."
Harrelson suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, không khỏi bật cười: "Cũng đúng. Những vị lãnh đạo kia nghĩ như thế nào thì liên quan quái gì tới chúng ta, dù sao thì tôi cũng không hề lười biếng."
Jim ở chỗ ngồi phía sau không hề lên tiếng âm thanh, nhưng trong lòng cũng có đồng cảm.
Ô tô lao vùn vụt, chạy tới địa điểm phát sinh vụ án ở bên ngoài quảng trường.
Ba người vừa mới xuống xe, hai vị đội viên mới đến không lâu ở ven đường cái chạy lên đón: "Đội trường, tên này có chút phiền toái."
Lúc này sắc mặt của Harrelson đã không còn ôn hòa như trước nữa: "Phiền toái gì? Gã ta là xạ thủ cao cấp hay là siêu nhân đạn bắn cũng không chết?"