Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 618: CHƯƠNG 618: CÓ LẼ, GÃ TA MUỐN ĐỂ CHÍNH MÌNH NO CHẾT?

Hai đội viên cười khổ, đang định mở miệng, lại đột nhiên nghe thấy từ bên trong một tòa nhà một tầng ở cách đó không xa có một tràng tiếng kêu gào truyền ra.

"Tao có súng. Mau đưa cho tao 10 cái hamburger shake shack nấm, thêm 10 cái hotdog thịt gà, 10 phần thịt heo muối xông khói, phô mai, khoai tây chiên! Đúng, lại cho tao một chục CORONA EXTRA, còn cả thuốc lá. . ." Qua cửa sổ của căn nhà một tầng kia, có một người đàn ông cầm súng săn hai nòng đang lớn tiếng la hét.

Mọi người quay sang nhìn lẫn nhau.

Harrelson im lặng một lát, mới hoài nghi nói: "Tên này chính là. . . tên muốn tự sát à?"

Hai đội viên im lặng gật đầu.

"Đây giống như là người muốn tự sát sao?" Harrelson thấp giọng mắng.

Luke trầm ngâm hai giây: "Có lẽ là gã ta muốn để chính mình chết no chăng?"

Mọi người: . . . Cậu nói cũng có lý đấy.

Harrelson mắng một tiếng, mới thuận miệng hỏi: "Sao mấy người không đi mua cho gã những món ăn chết tiệt kia đi, để cho gã chết no đi?"

Đội viên cười khổ: "Đội trưởng, đó là shake shack, không phải IN N OUT, chúng tôi đi đâu để mua cho gã được?"

Harrelson: "Đó là thứ gì? Không phải chỉ là hamburger thôi sao?"

Luke ho nhẹ một tiếng, lại một lần nữa bổ sung một câu: "Shake shack là hàng chỉ có ở New York."

"WTF?" Harrelson lập tức buột miệng nói tục: "Thằng cẩu này, ở khu bờ biển phía Tây lại đòi hamburger ở bờ Đông? Làm sao tên khốn làm phản bờ biển Tây này không đi chết đi!"

Mọi người: . . . Nhưng mà gã vẫn còn chưa chết, còn chưa chết mà!

Harrelson mắng xong một câu, cuối cũng vẫn trở lại tiết tấu bình thường: "Chuyên gia đàm phán đâu?"

Đội viên: "Vô dụng, theo lời hàng xóm của gã, có thể là hôm nay gã ta quên uống thuốc?"

Harrelson: "Gã ta nghiện à?"

Đội viên: "Không, có thể là mắc chứng trầm cảm hoặc là hoang tưởng."

Harrison trợn mắt một cái: "Không ném bom cay đi?"

Đội viên: "Đã ném, nhưng tên kia. . . còn ngầu hơn, còn tự châm một điếu thuốc cho mình nữa."

Luke không khỏi liếc mắt nhìn tên kia ở bên trong cửa sổ kia, phát hiện ra vành mắt của gã đỏ bừng, nhưng tinh thần lại có vẻ vô cùng phấn chấn.

Đây là coi bom cay như khói thuốc để hút?

Harrelson: "Vậy trực tiếp phá cửa xông vào thôi!"

Đội viên: "Gã ta uy hiếp, nói là ở cửa ra vào và cửa sổ đều đã đặt thuốc nổ."

Harrelson: "Bullshxt! Như vậy mà các cậu cũng tin?"

Đội viên: "Hondo, sổ tay hành động của chúng ta do chính tay anh viết ra mà."

Harrelson yên lặng.

Dưới tình huống có thể có chất nổ tồn tại, tuyệt đối không cho phép tùy tiện dẫn đội đi vào tự sát, đây chính là điều lệ do chính anh ta ghi vào bên trong sổ tay SWAT.

Harrelson suy nghĩ trong chốc lát, mở miệng nói: "Tùy tiện mua 10 cái hamburger, đưa vào cho gã đi."

Mọi người liếc mắt nhìn, Jim giật mình: "Đội trưởng, chẳng may gã tự sát thật thì phải làm sao?"

Harrelson: "Vậy cậu ngồi máy bay, đi New York mua shake shack gì đó kia cho gã hả?"

Jim: ". . . Được rồi, lúc tới tôi nhìn thấy ở góc đường có một cửa hàng McDonald's."

Thừa dịp Jim đi mua hamburger, Harrelson hỏi mấy đội viên kia: " Đưa "Khuôn Mặt Tươi Cười" đến chưa?"

"Đến rồi. Thế nhưng thật sự phải dùng tới nó sao?" Đội viên không xác định nói.

Harrelson: "Chút nữa lúc đưa hamburger, các cậu cứ làm như vậy, như vậy. . ."

Luke ngồi bên cạnh lắng nghe, không nhịn được cười: SWAT các anh toàn phá án như vậy sao?

Nhưng vị trung niên ở trong phòng kia muốn làm mình chết no, bởi vậy để hoàn thành việc tự sát lại đưa thêm một yêu cầu —— hamburger không thể kẹp dưa chuột, còn phải tiện thể đưa thêm hai lọ sa tế vào trong nữa.

Luke đột nhiên cảm thấy kế hoạch của Harrelson rất tốt, bằng không thì hắn cũng phải nhìn tên kia tự sát rồi.

Mấy phút sau, Jim đã mua xong hamburger trở lại.

Harrelson phân công cho Jim: "Cậu đi đưa hamburger đi, chút nữa chúng tôi sẽ dùng loại trang bị kia của cậu để xông vào. Mọi người chú ý, chuẩn bị bắt đầu hành động."

"Đội trưởng Harrelson, có thể để tôi đi đưa hamburger được hay không?" Luke không nhịn được sự ngứa ngáy trong lòng, loại chuyện khôi hài này, hắn cũng muốn nhúng một chân vào.

Harrelson ngẩn người: "Chuyện này. . ."

Luke cười hắc hắc: "Tôi đã mặc hai tầng áo chống đạn rồi, hơn nữa lại đội mũ chống đạn đi vào nữa, khuôn mặt bị che kín thì sẽ không có ai biết rõ nha."

Harrelson hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.

Sức chiến đấu của Luke mạnh còn không tính, hắn còn không phải là loại người ưa thích đoạt công kia nữa.

Trong vụ án vừa rồi Luke chỉ nói mình là lái xe, đã hoàn toàn rũ bỏ hết sạch liên quan của mình với vụ án.

Công lao chỉ là thứ yếu, Harrelson cũng không thích tiếp xúc với loại người tính toán chi li.

Harrelson tiện tay chỉ một người: "Cậu đưa nón an toàn cho Luke."

Jim mới mua hamburger trở về lộ ra vẻ mặt đau khổ: "A, chuyện này. . ."

Harrelson: "Chỉ có cậu mới biết dùng món đồ chơi kia như thế nào, chút nữa cậu là người vào phòng đầu tiên."

Jim rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, cười hắc hắc: "Vậy thì được."

Luke cười hỏi một tiếng: "Hóa đơn mua hamburger đâu, có thể cho tôi không?"

Jim không hiểu thấu, nhưng vẫn đưa hóa đơn tới: "Ở đây, tôi định giữ lại để hoàn trả."

Luke vỗ vỗ Jim bả vai, cười nói: "Không cần lo lắng tới vấn đề hoàn trả."

Nói xong hắn nhận lấy hóa đơn nhìn một chút, gật đầu: "Ừm, 5 đô la một cái, 10 cái 50 đô la, rất đơn giản rõ ràng nha."

"Tôi tùy tiện chọn ấy mà." Jim thuận miệng đáp.

Rất nhanh, Luke đã cầm theo bộ đàm, bưng hamburger, chậm rãi đi về phía căn nhà một tầng.

Người trung niên bên trong kia lại gào lên: "Như thế nào chỉ có hamburger? Những thứ khác đâu?"

Luke suy nghĩ một chút: "Đây là những thứ đã làm xong nên mới lập tức đưa tới cho ông, những thứ ông yêu cầu quá nhiều, muốn làm hết phải cần nửa giờ."

Trung niên kia ồ lên một tiếng, dường như là tán thành cách nói này: "Đặt ở cửa ra vào, nhanh lên, chớ lề mà lề mề."

Trong lòng Luke đổ mồ hôi: Đầu óc của ông quả là không được bình thường a? Người bình thường không phải là đều muốn động tác của cảnh sát chậm một chút, miễn khỏi đột nhiên bị tập kích hay sao?

Nhưng nghĩ lại chuyện tên này dùng lý do "Tự sát" để bắt chẹt hamburger, hotdog thịt gà, thịt lợn muối xông khói, phô mai khoai tây chiên cộng thêm bia CORONA EXTRA, hắn lại cảm thấy yêu cầu này cũng hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Nhưng mà, tốc độ của hắn cũng không hề nóng nảy.

Nếu đột nhiên thay đổi tiết tấu hành động, có khả năng sẽ làm việc chỉ huy của Harrelson xảy ra vấn đề, hắn vẫn duy trì tiết tấu trước đó là được.

Bên trong tai nghe bí mật, nghe được mệnh lệnh của Harrelson, Luke cũng đã chuẩn bị kỹ càng.

"Khuôn Mặt Tươi Cười, hành động." Harrelson ra lệnh một tiếng.

Bên hông căn nhà một tầng, một chiếc xe bọc thép chậm rãi đi tới, nó từng được SWAT chuyên môn cải tiến, trước đầu xe là một cọc sắt giống như mũi sừng, chuyên dùng để đột phá tường ngoài các căn nhà.

Bên trên mặt cắt phía trước nhất của cọc sắt, còn có một biểu lộ mặt cười màu vàng được dán lên, cho nên danh hiệu của chiếc xe bọc thép này chính là —— "Khuôn Mặt Tươi Cười" .

Nghe được mệnh lệnh, Khuôn Mặt Tươi Cười tăng tốc, xông qua một bãi cỏ nhỏ, mũi sừng răng rắc một tiếng cắm vào trong vách tường của căn nhà một tầng.

Bên trên một ống tròn kim loại được lâm thời trang bị ở bên trên mũi sừng có một cây cọc kim loại bắn ra, bốn thanh thép thật dài bắn ra, bám lấy một mảng lớn vách tường.

"Khuôn Mặt Tươi Cười, kéo!" Jim hô.

Xe bọc thép ầm ầm di chuyển, vách tường lập tức bị bốn thanh thép này kéo ra một lỗ lớn có đường kính 2m.

Vị trung niên đang ở trong cửa sổ nhìn Luke đi tới, bị tiếng động lớn này dọa cho hai tay lắc một cái, súng trong tay lập tức rơi xuống đất.

Bên ngoài lỗ lớn, SWAT đã phục kích sẵn từ trước nhanh chóng vọt vào, nhào tới khống chế vị trung niên đang ngây ra như phỗng kia.

Luke nghiêng đầu, từ cửa sổ nhìn tất cả những chuyện này, ngạc nhiên im lặng: Móa nó chứ như vậy là xong rồi à? Móa nó chứ. . . trò này thật sự là quá không dễ chơi nha!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!