Luke bất đắc dĩ lắc đầu, từ cửa sổ đang mở nhẹ nhàng chui vào, ra hiệu cho hai đội viên SWAT đang kéo trung niên kia đứng lên.
Bên trong hai vị đội viên SWAT có Jim, cậu ta cảm thấy hơi kỳ quái, nhưng vẫn là dừng việc kéo trung niên kia đi.
Luke nhét túi hamburger và hóa đơn trong tay vào hai tay đang đeo còng của trung niên kia: "Hamburger ngài gọi đã được đưa đến, tổng cộng là 50 đô la, sẽ không thu thêm tiền boa của ngài."
Nói xong hắn từ trên người tên này lấy đi mấy tờ tiền giấy, vừa vặn 50 đô la.
Trung niên: . . .
Jim: . . .
Một đám đội viên SWAT: . . .
Harrelson ở bên ngoài: . . .
Đợi tới lúc trung niên kia bị nhét vào trong xe cảnh sát, Luke đem tiền lẻ và nón an toàn trong tay, trao hết cho Jim: "Cậu thấy chưa, tôi đã nói là không cần hoàn trả mà."
Harrelson lộ ra vẻ mặt kỳ quái, nhưng vẫn gật đầu: "Không có vấn đề gì, đúng là chính tên kia gọi giao hàng, tất cả mọi người có mặt đều có thể làm chứng."
Jim rầu rĩ, nhưng vẫn nhét mấy tờ tiền lẻ vào trong túi, nói với Luke: "Cám ơn."
Luke cười hắc hắc: "Yên tâm, về sau tôi sẽ không cướp việc của cậu đâu, tôi cũng không phải là SWAT!"
Harrelson trợn mắt một cái: Lời này mà cậu còn nói được? Cậu còn không biết là chúng tôi có bao nhiêu việc phải làm sao, trong lòng không thấy tội nghiệp hay sao!
Vụ án kỳ hoa này kết thúc, Luke cũng tạm biệt đội trưởng Harrelson, lái chiếc Ford second-hand của mình rời đi.
Jim nhìn chiếc Ford đang đi xa, không nhịn được vẫn thở dài một hơi: "Tố chất tâm lý của cậu ta, thật sự là quá tốt. Vừa rồi tôi nghĩ đến việc phải đi đưa hàng, chân đều hơi run rẩy. Nhưng mà cậu ta. . . Quá ung dung."
Cậu ta vô ý thức sờ sờ vào túi quần của mình, nơi đó có 50 đô la tiền lẻ mới vừa thu hồi được.
Chính Jim đều không nhớ tới 50 đô la tiền phí giao hàng này.
Harrelson liếc mắt nhìn cậu ta, nhưng không lên tiếng.
Tội phạm bị vị này giết chết, còn nhiều hơn tất cả số tội phạm bị tiểu đội SWAT này giết, tố chất tâm lý có thể không tốt được sao?
Luke bên này, đón ánh chiều tà trở lại nhà.
Mở cửa phòng, một người lập tức nhảy lên trên lưng hắn: "Ha ha ha ha, ngạc nhiên chưa!"
Luke cười đá cửa phòng đóng lại, không nhanh không chậm thả chìa khóa xe trong tay ra: "Đúng vậy, thật sự là một niềm vui lớn a!"
"Này, anh có thể biểu hiện thành khẩn hơn một chút hay không?" Người sau lưng bất mãn, nhẹ nhàng đánh lên đầu hắn.
Luke bất đắc dĩ: "Thế nhưng mà việc này lại quá khó! Được rồi, buổi tối hôm nay đi ra ngoài ăn một bữa tiệc lớn, được chứ?"
"Không có hứng thú, lại không thể uống rượu." Người tới tỏ ra không hứng thú cho lắm.
"Claire, em còn chưa tròn mười tám tuổi." Luke trở tay vỗ lên đầu cô nhóc: "Mặc dù ai cũng từng uống rượu trước mười tám tuổi, thế nhưng không thể để cho anh coi chuyện này như là phần thưởng cho em được, OK?"
Người sau lưng kia đương nhiên chính là em họ của Luke, Claire.
Nghe thấy lời này của Luke, cô nhóc ảo não nói: "Em chỉ thuận miệng nói thôi, ông anh cổ lỗ sỉ lại mắng em."
Luke cõng cô nhóc đến phòng khách: "Chờ tới lúc em lên đại học, ai còn có thể nói em hàng ngày được nữa? Anh chỉ nhắc nhở, miễn cho em thực sự coi việc uống rượu là chuyện tốt."
Claire: "Được rồi, anh thích nói đạo lý nhất, Robert đều không nói lại anh."
Luke cười khẽ, nói với Selina: "Buổi chiều dẫn con nhóc này đi làm những gì rồi?"
Selina ngồi ở trên ghế sa lon, ôm một hộp bắp rang lớn, cô ta một miếng Dollar một miếng.
Nghe vậy cô ta nhún nhún vai: "Claire nói muốn chờ cậu, nên chúng tôi trực tiếp về nhà, không đi đâu cả."
Luke: "Vậy tối nay tôi nấu một bữa ngon cho mọi người nhé?"
Selina lập tức cướp trả lời: "Được."
Claire lại ngạc nhiên: "Anh nấu?"
Cô nhóc quăng ánh mắt hoài nghi về phía Selina, đây là đang kỳ quái, vì cái gì không phải là Selina nấu.
Selina bĩu môi: "Chị nấu thì chỉ có để cho heo ăn, nếu em muốn ăn thì chị có thể chuyên môn nấu cho em một phần. Uhm, nhưng phải tuyên bố trước, chị sẽ không ăn đâu nhé."
Claire: "Gì cơ?"
Luke cười lắc đầu: "Để tôi đi chuẩn bị bữa tối, Claire có ăn đồ ăn cô nấu hay không, tôi cũng mặc kệ."
Nói xong, hắn lại một lần nữa vỗ vỗ đầu của Claire: "Xuống nào, anh phải đi nấu bữa tối."
Claire rốt cuộc lưu luyến không rời nhảy xuống: "Em muốn xem anh làm đồ ăn."
Luke: "Tùy tiện, thế nhưng không cho phép quấy rối."
Claire: "Không có vấn đề."
Kết quả, không tới mấy phút, Selina đã nghe thấy tiếng Claire đang hô to gọi nhỏ ở trong phòng bếp: "Không thể nào! Anh nhất định là đang lừa em đúng không."
"Làm sao anh của mình có thể đột nhiên biến thành đầu bếp?"
"Vì sao lúc ở nhà anh chưa bao giờ nấu hả?"
"Selina nấu thật sự là đồ ăn cho heo sao?"
Selina lườm một cái, tiếp tục kiểm tra hồ sơ, thuận tiện đút đồ ăn vặt cho Dollar và chính mình.
Đối mặt với Claire đang hóa thân thành mười vạn câu hỏi vì sao, Luke cũng không tức giận, cũng không tỏ ra thiếu kiên nhẫn, lần lượt trả lời các loại câu hỏi của cô bé.
Trướ đây khi còn ở nhà, hai người cũng thường xuyên như vậy, cô nhóc nghịch ngợm này đã quá lâu không chơi đùa với hắn như vậy rồi.
Đợi tới 40 phút sau, Claire mới đi theo hắn từ phòng bếp ra ngoài: "Thật sự là có thể ăn sao? Sẽ không trúng độc đấy chứ?"
Luke trầm ngâm một lát, đáp: "Chút nữa có cần để anh và Selina ăn trước, em ở bên cạnh nhìn không?"
Claire kiên quyết lắc đầu.
Luke tiếc nuối gật đầu: "Muốn uống cái gì? Bữa tối còn phải đợi thêm nửa giờ nữa."
Claire: "Để em lấy."
Luke nhún nhún vai, chính mình đi tới ngồi xuống ghế, nâng chén trà lên uống.
Cầm lên, nhấp một ngụm, thỏa mãn khà một cái.
Cô nhóc ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh, nhìn thấy Luke uống trà xanh, tò mò ngửi ngửi: "Có vẻ như là rất thơm, em có thể uống thử được không?"
Luke: "Tự mình lấy chén đi, có thể nếm thử một chút."
Claire tràn đầy phấn khởi cầm cái chén tới, sau đó rót ra một chén nhỏ, sau khi thổi nguội uống một hơi cạn sạch.
Sau đó, bỗng nhiên cô nhóc nhảy dựng lên, vừa phì phì, vừa nhảy tưng nhảy loạn trong phòng: "A, đắng chết rồi, vì sao lại đắng như vậy! Đây là thuốc à!"
Selina bật cười thành tiếng.
Vừa rồi cả cô và Luke đều không lên tiếng, chính là muốn nhìn phản ứng của Claire.
Uống đồ uống có gas xong, lại đi uống trà đậm, vị đắng kia sẽ vượt quá mức tưởng tượng.
Những cô gái ở tuổi tác của Claire, thích nhất chính là đồ ngọt, đối với đồ cay đắng đều tránh xa.
Lúc này Luke mới không nhanh không chậm rót cho mình một chén, Selina cũng nói: "Cũng rót cho tôi một chén đi."
Hắn cười rót cho cô một chén, hai người đều cười híp mắt vừa uống trà, vừa nhìn Claire làm trò.
Claire thấy hành động của hai người, hoàn toàn không thể nào hiểu được, cầm lấy ấm trà nhìn một hồi lâu: "Chẳng lẽ cái ấm này có hai ngăn? Bằng không thì thứ nước đắng như vậy, làm sao hai người lại có thể uống say sưa ngon lành như thế?"
Selina cười lên ha hả nói: "Ai bảo em mới uống đồ uống có gas, lại ngay lập tức uống thứ này? Vậy khẳng định là sẽ đắng đến mức em phát khóc nha!"
Đương nhiên là cô ta cũng sẽ không nói cho Claire biết, cô ta cũng đã từng làm ra chuyện ngu xuẩn tương tự.
Bây giờ, Selina đột nhiên có một loại cảm giác ưu việt—— rốt cuộc, không chỉ có một mình mình làm loại chuyện này.
Nô đùa trong chốc lát, ba người mới đi ra sân sau.
Selina và Claire vào phòng thay áo choàng tắm, sau đó nhảy vào trong bồn tắm massage lớn kia.