Buổi chiều, Luke một mình trở về nhà, hơi kỳ quái nhìn phòng khách trống rỗng: Hôm nay Claire đi ra ngoài à?
Kết quả, hắn chỉ nghe thấy tiếng động từ trong phòng huấn luyện bên kia truyền tới.
Đi tới, từ cánh cửa đang mở rộng nhìn vào bên trong, hắn dở khóc dở cười: Không phải là tới nghỉ phép hay sao? Như thế nào lại đi rèn luyện rồi.
Bên trong phòng, Selina đang dạy Claire một loại kỹ thuật mấu chốt.
Luke chỉ nhìn thoáng qua, đã biết đây là "Cấm chiêu" mà hắn từng dạy Selina, chính là chiêu thức mà nếu dùng đến thì bảo đảm là đối thủ sẽ tàn tật kia.
Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn nói ra: "Sao cô lại dạy con bé chiêu này?"
Selina nghe thấy tiếng của hắn, nghiêng đầu nhìn sang: "Không phải là cậu nói, đây là năng lực để cứu mạng hay sao, thực sự không dạy à?"
Luke ừ một tiếng: "Vậy phải xem ở tình huống nào mới có thể sử dụng, cần phải nói cho rõ ràng! Bằng không thì nếu như nó đánh một tên trộm vặt tới mức tàn tật suốt đời, vậy sẽ vô cùng phiền phức."
Hai mắt Claire sáng lên: "Lợi hại như vậy?"
Luke thở dài: "Nếu như em muốn gặp được đối tượng để sử dụng chiêu thức này thì cũng không phải là chuyện dễ dàng. Nửa đêm đi vào khu vực nguy hiểm câu cá gì đó, nghĩ cùng đừng nghĩ."
Claire tiếc nuối gật đầu: "Được rồi, chuyện này quả thật là không thực tế."
Không nên lấy sự an toàn của tính mạng và thân thể của chính mình ra thử sự nguy hiểm không có ý nghĩa, đây là đạo lý mà Robert và Catherine đã dạy bảo cô từ nhỏ.
Đương nhiên, cực hạn vận động có ý nghĩa rất lớn đối với một ít người, không ở trong danh sách những việc mạo hiểm không có ý nghĩa, cho nên không ai ngăn cản Claire chơi ván trượt và trượt patin.
Luke trở lại, lực chú ý của Claire hơi bị chuyển dời: "Luke, anh đánh với Selina một lát cho em quan sát thử xem? Dùng loại thực chiến gần giống như lời Selina nói kia."
Luke lắc đầu: "Chuyện này hẳn là không ổn đau." Hắn sợ Selina gặp xui xẻo, cũng không muốn chơi Blackjack với cô.
Claire thất vọng: "Không được à?"
Luke nở nụ cười: "Selina sẽ tiến hành huấn luyện chiến đấu, em xem trước một chút xem có thể đạt đến trình độ của chị ấy hay không."
Hứng thú của Claire lại nổi lên: "Thực sao, em muốn xem."
Trẻ con chính là dễ bị lừa như vậy! Trong lòng Luke cười thầm.
Hắn cởi áo sơ mi bên ngoài ra, bỏ bao súng ở dưới hai bên nách, sau đó là các loại dây lưng vụn vặt bên hông, đặt ở bên cạnh, lại cầm lấy bia hai tay.
Lúc này hắn mới cười nói với Claire: "Nhìn kỹ nhé, phải học tập Selina nhiều hơn." Quay đầu, hắn ra hiệu cho Selina.
Selina và hắn dường như là có thần giao cách cảm, chỉ nhìn ánh mắt của hắn đã biết cuộc huấn luyện hôm nay phải giữ lại thực lực ở một biên độ lớn.
Cô ta chỉ có thể quay về liếc mắt một cái.
"Bắt đầu." Luke ra lệnh một tiếng, nắm đấm của Selina lập tức đánh tới như mưa trút.
Ba ba ba ba ba!
Claire: ⊙V⊙? Đây là đang đùa à!
Vốn là một học sinh trung học rất thích vận động, năm cuối trung học còn làm đội trưởng đội cổ động viên, Claire đối với rất nhiều loại vận động đều từng đọc lướt qua, thời trung học cũng từng tiến hành huấn luyện cơ sở về nhu thuật Brazil với Luke, vẫn có chút hiểu rõ đối với chiến đấu.
Theo lực lượng và tốc độ mà Selina biểu hiện ra ngoài, hẳn là mạnh hơn một mảng lớn so với các tuyển thủ trung học chuyên đi thi đấu.
Đây không phải là coi thường Selina, các tuyển thủ đánh võ tổng hợp trung học ở nước Mỹ, người có chiều cao vượt qua 1m8, thể trọng trên 200 pound đều không hiếm thấy.
Claire cũng không biết rõ, bây giờ chỉ cần Selina bật hết hỏa lực, có thể đè đại đa số võ sĩ chuyên nghiệp trẻ xuống mà đánh.
Kết quả, trận"đấu giả" giữa Luke và Selina này, hình ảnh giao đấu thể hiện ra ngoài cực kỳ sôi nổi đẹp mắt, cũng làm cho hứng thú của Claire đối với huấn luyện chiến đấu tăng lên rất nhiều.
Cô tuyên bố, trong khoảng thời gian này mỗi ngày đều muốn đi theo Selina tiến hành huấn luyện chiến đấu cơ sở.
Luke cũng thở phào nhẹ nhõm: Như vậy cũng không sợ tinh lực của cô nhóc nghịch ngợm này quá thừa.
...
Bình tĩnh trôi qua vài ngày nữa, Luke và Selina vẫn đi phá án như thường lệ.
Hắn cũng ngẫu nhiên đi tham gia huấn luyện nhân viên cảnh sát, cũng chỉ là lộ mặt lượn vài vòng lại đi.
Những học viên chung lớp lại không có ai có lời nào oán giận.
Bởi vì trong thời gian này, mọi người lại tiến hành huấn luyện khóa sử dụng súng ống cơ sở đầu tiên.
Lần này, Petersen gọi Luke lên, nhưng không phải là muốn thu thập hắn, mà là... Dùng Luke để đả kích một ít học viên mới tự cho là đúng.
Kể từ khi biết thân phận thám tử chính thức của Luke, thái độ của Petersen đã có chuyển biến ở trên phạm vi lớn.
Người có bản lĩnh thì nên có loại đãi ngộ này.
"Bây giờ Luke sẽ biểu diễn cho mọi người xem một chút về phương pháp cơ bản tháo dỡ và lắp ráp súng ống." Petersen nghiêm trang nói.
Mắt Luke lộ ra vẻ hỏi thăm, ý kia là "Đùa hay thật? Làm thế có quá ác không" .
Petersen cho hắn một ánh mắt khẳng định, ý là "Hành hạ để bọn họ phải im miệng cho tôi là được" .
Luke bất đắc dĩ tiến lên, khống chế tốc độ ở trình độ của một cảnh sát thâm niên, tháo dỡ lắp ráp khẩu Glock dùng để dạy học một lần.
Petersen hài lòng tiến lên: "Được rồi, nếu như ai trong mọi người có thể đạt đến trình độ này, như vậy thì có thể qua môn, có thể nghỉ ngơi."
Trong lòng đám học viên lập tức dùng những lời hỏi thăm đặc sản của nước Mỹ, đưa hết cho Petersen.
Không ai oán thán Luke, dù sao đây cũng là yêu cầu của huấn luyện viên Petersen, Luke chỉ thi hành mệnh lệnh mà thôi.
Petersen cũng không thèm quan tâm đám con gà này nguyền rủa mình như thế nào, anh ta đã sớm quen thuộc.
Luke càng thêm không quan tâm.
Sau chuyện lần này, cũng không có ai dị nghị việc hắn thường xuyên về sớm nữa.
Loại tồn tại đả kích người thế này, không nên xuất hiện ở nơi đây, quả thực chính là ác mộng của đám học viên—— cùng loại với đám "con nhà người ta" trong miệng các phụ huynh kia.
Petersen làm như vậy, bên trong nhóm học viên cùng lớp với Luke cũng không có ai làm quen với hắn.
Chỉ có ba học viên hot girl đi tìm hắn, đều là tới xin số điện thoại.
Đối với loại đãi ngộ này, Luke chỉ có thể xin miễn thứ cho kẻ bất tài, dùng dãy số cố định ở văn phòng để đuổi bọn họ đi, dù sao thì trên cơ bản hắn đều không ở văn phòng.
Luke đi huấn luyện, Selina lại thừa cơ dẫn Claire đi làm quen với "Khu vực nguy hiểm" ở Los Angeles.
Rất nhanh, hai người đã khôi phục tình trạng làm việc và nghỉ ngơi như trước đây.
Bởi vì Claire không muốn vì chuyện của mình, mà quấy rầy công việc của hai người bọn Luke.
Việc mình mình làm! Về điều này, cô được Robert và Catherine giáo dục rất tốt.
Luke càng sẽ không đi khoa tay múa chân, chẳng qua chỉ làm cho Claire một sợi dây chuyền công nghệ không đáng chú ý, trong dây chuyền có trang bị định vị, với tư cách làm biện pháp an toàn sau cùng.
Buổi chiều ngày nọ, Luke trở về nhà, lại phát hiện ánh đèn trong phòng u ám.
Trong phòng khách không có ai, Selina và Claire đều ở trong phòng bếp lẩm bẩm cái gì đó.
Hắn hô một tiếng: "Tôi về rồi."
Sau khi hắn lên tiếng, cửa phòng bếp đột nhiên mở ra, Selina và Claire lập tức đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ đi ra, phía trên là một chiếc... bánh ngọt ba tầng.
Bên trên bánh ngọt, ngọn nến có chữ số 1 và 9 đều đang có ngọn lửa nhỏ lóe lên.
"Chúc sinh nhật vui vẻ, chúc sinh nhật vui vẻ ~" Selina và Claire vừa đẩy xe vừa hát, ý cười đầy mặt.
Luke ngẩn người, vỗ vỗ trán: "Sinh nhật của mình? Sao mình quên mất chuyện này nhỉ."
Ở kiếp trước hắn vốn không có hứng thú gì sinh nhật, mặc kệ là của mình hay là của người khác.
Đời này người xung quanh hắn có ảnh hưởng tốt hơn một chút, nhưng cũng chỉ có hạn.
Sau khi từ Shackelford đi ra ngoài, hắn chưa bao giờ nghĩ tới chuyện sinh nhật, kết quả là quên luôn sinh nhật của chính mình.
Bên kia, Selina và Claire cười ha ha, bài hát đang hát dở cũng không thể hát tiếp được nữa.