Claire và Selina cũng hiếm khi nhìn thấy người nào đó để lộ ra dáng vẻ đần độn như thế.
Sau khi cười đùa một lát, hai tay Claire chống cằm: "Ước đi, người trẻ tuổi! Nói không chừng sang năm anh lại phát hiện ra, tất cả nguyện vọng đều được thực hiện nha!"
Luke cười gật đầu, chắp tay trước ngực, yên lặng thầm nói lên nguyện vọng ở trong lòng.
"Anh ước gì thế?" Claire - Mười vạn câu hỏi vì sao - lại hỏi.
Luke cười đánh lên đầu cô nhóc: "Lần nào cũng hỏi là sao!"
Claire tiếc nuối: "Lần nào anh cũng không nói mà."
Luke cười tủm tỉm, nhưng trong lòng lại thở dài: Lần nào mình cũng ước nguyện cho mọi người bình an vô sự, có thể sống vui vẻ!
Nhưng ở nơi này, ước nguyện này không thể nghi ngờ là rất xa xỉ.
Bởi vậy, mỗi lần sinh nhật hắn đều ước điều này, chỉ hi vọng nó có thể có một chút tác dụng là được.
Đơn giản làm xong nghi thức sinh nhật, Selina đi tới bật đèn: "Được rồi, có thể cắt bánh ngọt rồi."
Nước bọt của con chó nào đó đã nhỏ xuống giống như là thác nước, nó vốn cực kỳ thích bánh kem, có dâu tây thì càng tốt hơn.
Bánh ngọt hôm nay không có dâu tây tươi, thế nhưng có kem dâu tây ở phía trên, miệng chó của nó đã đói khát khó nhịn từ lâu.
Luke mới cắt được một đường, điện thoại di động lại vang lên, hắn móc ra nhìn một chút, cười nói: "Điện thoại của Catherine. Uhm, tôi đã cắt bánh ngọt rồi, mọi người có thể bắt đầu."
Hai cô gái thêm con chó nào đó lập tức tràn đầy phấn khởi bắt đầu chia "chiến lợi phẩm".
Luke đi ra ghế sô pha bên kia nhận điện thoại, cười hàn huyên với Catherine.
Đầu điện thoại bên kia, Catherine vừa cất lời cũng đã chúc sinh nhật vui vẻ, sau đó Robert bị bà kéo tới, cũng nói một tiếng chúc mừng.
Vị trung niên cẩu thả nào đó chính là cành cao như vậy.
Kỳ thật Luke nghe tiếng động từ trong ống nghe truyền ra, đã biết rõ ông đang ở bên cạnh Catherine, đang cùng nghe.
Màn chúc sinh nhật kết thúc, mới chính thức bắt đầu nói chuyện phiếm.
Luke hỏi han hành trình lãng mạn của hai người, Catherine cười nói Robert quá bảo thủ, lên thuyền đều che chắn cực kỳ kín đáo.
Luke nghe thấy thế cười hắc hắc, nhưng cũng không lên tiếng.
Đối với chuyện này, hắn không có quyền lên tiếng.
Ai bảo hắn cũng ưa thích tự che mình rất kín.
Vì để che giấu súng ống và trang bị, xưa nay bên ngoài hắn đều mặc một chiếc áo thun hoặc áo sơ mi rộng, hằng ngày đi làm nhiệm vụ cũng không sử dụng bao súng bên hông mà rất nhiều thám tử thường dùng, mà vẫn sử dụng bao súng dưới nách vốn không được tiện lắm kia.
Robert có một ít thói quen tương tự như Luke, còn có những cân nhắc khác —— ví dụ như là che vết sẹo thương trên người, cũng không dám tùy ý để lộ thân thể ra.
Hai bên nói vài câu, lúc Catherine chuẩn bị cúp điện thoại, Luke đột nhiên nghe thấy bên kia có chút âm thanh bạo động.
Hắn nhíu mày: "Robert, có chuyện gì xảy ra thế?"
Catherine im lặng trong chốc lát, mới chần chờ nói: "Ông ấy mới đi ra thăm dò tình huống, hình như là bên ngoài hơi... Ầm ĩ?" Giọng của bà cũng có chút không chắc chắn.
Luke: "Chớ cúp điện thoại, cô cũng đừng đi ra ngoài, chờ Robert trở lại rồi nói."
Hai phút sau, tiếng Robert vang lên: "Có chút phiền phức, trên thuyền xuất hiện kẻ địch cầm súng không rõ thân phận, tôi đã nhìn thấy trên bốn mươi người. Những người này tuyệt đối là đã từng được huấn luyện chính quy, có tổ chức, vô cùng có thể là hành động có tính toán trước."
Trong đầu Luke suy nghĩ thật nhanh: "Chú cũng đừng xông bừa, Catherine còn ở đó."
Robert không kiên nhẫn: "Cháu cho rằng ta bị ngớ ngẩn à. Nếu chỉ có một ta, giết bọn chúng... A, thật xin lỗi, thân yêu, anh sai rồi."
Hiển nhiên, ông chú trung niên cẩu thả nào đó lại bị Catherine lườm.
Luke: "Chú cố gắng kéo dài thời gian, đừng đối mặt với bọn họ, để cháu tìm viện binh cho chú."
Robert cười nhạo: "Móa nó chứ bây giờ ta đang lơ lửng ở trên Đại Tây Dương, khoảng cách tới vùng đất liền gần nhất cũng lên tới mấy trăm km, cháu tìm viện binh ở nơi nào?"
Luke: "Cháu mới vừa kiếm được một khoản tiền."
Robert hơi sửng sốt một chút: "Vậy thì sao?"
Luke: "20 triệu đô la, chú nói xem có thể làm được gì?"
Robert bị nghẹn lại.
Có thể làm gì với 20 triệu đô la? Giống như là đặc chủng cấp bậc tinh anh giải nghệ như Robert, đều có thể mời được mười mấy người đi ra làm việc tư khẩn cấp.
Có tiền, là có thể muốn làm gì thì làm.
Ông im lặng một lát, mới mở miệng nói: "Vậy được rồi, chú sẽ không tìm những người khác."
Chỉ cần ông ta mở miệng, là có thể tìm được bó lớn viện binh, nhưng ông ta cũng không muốn mắc nợ một ít người.
Mặc dù Luke và ông ta chỉ cần gặp nhau là đấu võ mồm, nhưng đây mới là người trong nhà.
Luke muốn cố gắng vì sự an toàn của ông và Catherine, ông ta không có quyền, cũng không cần thiết phải ngăn cản.
Luke: "Vậy cứ như thế đi. Nhớ kỹ, vì Catherine, chú cũng đừng làm liều."
Robert tức giận: "Cút!"
Như thế không phải là để ông ta giả sợ hay sao! Được ròi, đúng là ông ta có dự định như vậy.
Luke nói không sai, có Catherine ở đó, Robert căn bản là không dám mạo hiểm.
Trong lòng của ông ta thậm chí còn cảm thấy may mắn, lúc thương lượng kế hoạch du lịch với Catherine, đã lựa chọn gửi Joseph tới chỗ ông ngoại, mà không phải là dẫn đi theo.
Bằng không thì bây giờ ông và Catherine đã gấp giống như kiến bò chảo nóng rồi.
Luke cúp điện thoại, hướng về phía hai cô gái đang quăng tới ánh mắt hồ nghi ở bên kia, cười cười: "Có chút việc, tôi muốn đi xử lý một chút."
Claire khẩn trương nói: "Mẹ xảy ra chuyện gì à?"
Luke vỗ vỗ lên đầu của cô: "Nghĩ gì thế, Robert nổi giận lên, ngay cả anh đều phải sợ, chớ xem thường ông ấy."
Nhưng Claire vẫn tỏ ra cực kỳ không yên lòng.
Luke cũng không trì hoãn nữa: "Không cần lo lắng, bây giờ anh có tiền, mời người là có thể bảo đảm cho sự bình an của bọn họ." Nói xong, hắn nháy mắt ra hiệu cho Selina, sau đó bàn tay ở sau lưng cũng ra hiệu cho con chó nào đó.
Đi ra ga-ra, lái xe ra ngoài, con chó nào đó cũng lặng lẽ chui ra bên ngoài nhà, chui lên tay lái phụ.
"Mặc kệ là dùng biện pháp gì, tìm cho anh một chiếc máy bay có thể lập tức bay thẳng tới New York, phải là loại cất cánh nhanh nhất kia." Luke vừa khởi động ô-tô, vừa bấm điện thoại gọi Ginny: "Đồng thời cũng liên lạc tìm một chiếc máy bay cỡ nhỏ có thể nhảy dù ở New York cho anh, anh cần nó đưa một người, đi tới vị trí 43.09 vĩ độ Bắc 296.31 kinh độ Đông, cũng phải đến vị trí này trong thời gian nhanh nhất!"
Ginny bên kia chỉ im lặng một lát, lặp lại một lần kinh độ và vĩ độ kia sau đó nói: "Trong vòng năm phút sẽ liên lạc lại với anh." Nói xong cúp điện thoại.
Luke thu hồi điện thoại, nhìn Khối Vàng đang trung thực ngồi bên cạnh, thở dài: "Chút nữa, đi cùng tao một chuyến. Mày có sợ nhảy dù không?"
Khối Vàng dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn, uông một tiếng.
Luke hiểu ý nó: "Được rồi, lần này cần phải biểu hiện tốt, trở về sẽ thêm tiền thưởng cho mày."
Hai mắt của Khối Vàng sáng lên, sủa lên ầu ầu.
Luke: "10.000 trở lên, không giới hạn mức cao nhất, thế nào?"
Khối Vàng gâu một tiếng, thỏa mãn gật gật đầu.
Nói xong vài câu này, điện thoại kêu lên.
Sau khi bắt máy, Ginny báo ra địa điểm một sân bay tư nhân, sau đó nói: "Chiếc máy bay thương vụ tư nhân này chỉ cần bốn tới năm giờ, sẽ đến một sân bay tư nhân ở New York. Em cũng sẽ liên lạc tìm loại máy bay nhảy dù mà anh muốn kia, trước khi anh đến New York có thể xác nhận xem nó có phù hợp hay không, em sẽ để cho nó chờ anh ở sân bay tư nhân lúc anh đến New York, có thể xuất phát vào bất cứ lúc nào."
Luke: "Cám ơn."
Ginny im lặng một lát: "Cẩn thận."
Luke thu điện thoại lại, nghiêng mắt liếc con chó nào đó: "Mày nhìn cái gì?"