Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 623: CHƯƠNG 623: BIẾT THẾ, PHẢI ĐÒI THÊM TIỀN, KHÔNG THU CHI PHIẾU

Khóe miệng của con chó nào đó hơi động, đầu lắc một cái, nhìn phong cảnh bên ngoài xe.

Lúc này Luke mới bấm số của Selina, nói tình huống đại khái cho cô ta biết.

Selina: "Không có vấn đề gì, tôi sẽ xử lý giúp cậu chuyện bên này, chính cậu cẩn thận là được."

Luke: "Khối Vàng đang ở chỗ tôi, cô. . ."

Selina không để bụng: "Không có việc gì, nó rất lợi hại, có thể giúp được cậu là được."

Luke chỉ ừ một tiếng, lập tức cúp điện thoại.

Giữa hắn và Selina, không cần vì loại chuyện này mà nói cám ơn.

Không tới hai mươi phút hắn đã chạy tới một sân bay tư nhân nằm ở ngoại ô, Luke đã che giấu vóc dáng tướng mạo chỉ báo tên Ginny ra, lập tức được tiếp viên hàng không đã chờ lệnh sẵn đón lên máy bay.

Luke cũng không có tâm trạng khách sáo với nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp này, chỉ đơn giản nói một tiếng cám ơn, sau đó nói: "Có thể cất cánh, tôi đang rất vội."

Tiếp viên hàng không cũng không nói nhảm, loại người bay khẩn cấp ban đêm này cũng không có mấy người không vội.

Dù Luke không phải là người quản lý của cô ta, nhưng quản lý của cô ta có quyền thế, người có thể mượn được chiếc máy bay này đều không phải là người bình thường.

Luke lên máy bay, lấy laptop ra kiểm tra tình báo.

Luke đương nhiên là biết rõ kế hoạch đi chơi của Robert và Catherine, nhưng cũng không nghiên cứu cẩn thận qua, giờ phút này lấy ra, tìm tới vị trí của tàu biển, hắn nhíu mày.

Đây là tàu biển từ New York đi Châu Âu, vị trí bây giờ giống như lời Robert nói, nơi nào cũng không ở gần.

Vùng đất liền ở gần tàu biển nhất đều cách mấy trăm km, từ New York đi tới đó cũng gần 1000 km.

Lại liên hệ với những tình huống theo như lời Robert, rất có thể là đám người kia có chuẩn bị mà đến, Luke cảm thấy tình huống này cực kỳ đáng lo.

Báo cảnh sát gì đó cũng thôi đi.

Loại vụ án lớn cướp cả một chiếc tàu biển hơn nghìn người này, lựa chọn ưu tiên của cảnh sát chính là đàm phán với bọn cướp.

Đợi đến lúc chân chính phái ra đội ngũ chuyên nghiệp, tiến hành hành động giải cứu vũ lực, rất có thể đã là chuyện của hơn mười giờ sau.

Mà ở trong hành động giải cứu sẽ có bao nhiêu du khách bị chết, đối với đám cảnh sát chẳng qua chỉ là vấn đề con số.

Chỉ cần không có nhân vật quan trọng nào chết, vậy người gặp nạn là ai cũng không quan trọng.

Mà Luke chỉ muốn bảo đảm cho sự an toàn của Robert và Catherine, sự an toàn của du khách khác cũng không phải là vấn đề mà hắn có thể giải quyết, hắn không thể chú ý được hết cho hơn nghìn du khách.

Máy bay thương vụ bay thẳng về phía đông, Luke thỉnh thoảng lại kiểm tra tin tức từ điện thoại vệ tinh của Robert gửi tới.

Tình huống không tốt không xấu.

Kẻ địch ở trên tàu biển dường như là có mục tiêu rõ rằng, cũng không bắn chết du khách, mà dồn từng nhóm bọn họ tập trung lại các địa điểm, dường như là đang tìm kiếm người nào đó.

Nhưng sau khi các du khách lần lượt bị xua đuổi đến mấy địa điểm giam giữ, không gian để Robert và Catherine xoay xở đang nhỏ dần đi.

Số lượng đám kẻ địch này vượt qua hai trăm người, phân công rõ ràng, kế hoạch tỉ mỉ chuyên nghiệp.

Bọn chúng phân công nhau kiểm kê từng tầng ở bên trên tàu biển, thống kêt lại hết số du khách.

Robert căn bản là không dám lung tung ra tay.

Những tên kia đều có bộ đàm, lại đều chia tổ để hành động, định thời gian báo cáo an toàn.

Nếu ông ta động vào một tên, không tới 10 phút sẽ bị người khác phát hiện, khi đó sẽ dẫn tới một đám tên cướp truy tìm.

Đồng thời, các vị trí quan trọng trên tàu biển cũng bị kẻ địch phong tỏa.

Nếu chỉ là một mình Robert, loại phong tỏa này cũng không có ý nghĩa gì.

Nhưng có Catherine, ông ta cũng không nắm chắc trốn tới những nơi bị kẻ địch dọn dẹp qua.

Cũng may là chiếc tàu biển này rất lớn, bọn cướp cũng không hấp tấp, hành động tìm tòi rải thảm cũng tốn rất nhiều thời gian.

Trong lòng Luke nhẩm tính thời gian, vẫn còn hơi lo lắng.

Tình huống tốt nhất, là hắn chạy tới kịp thời.

Như thế thì hắn nắm chắc tuyệt đối, có thể cam đoan cho sự an toàn của Catherine.

Sự an toàn của Robert thì không cần phải lo lắng, ông chú này cũng không phải là người bình thường.

Bởi vậy tình huống xấu nhất, chính là Robert và Catherine cũng bị tìm ra, Luke chỉ hi vọng khi đó Robert chớ có xúc động.

Nhưng máy bay thương vụ mới bay được ba giờ, Robert đã gửi về một tin xấu: Cảnh sát đã nhận được tin tàu biển bị cướp.

Hiển nhiên, bên trên tàu không chỉ một mình Robert có điện thoại vệ tinh.

Chuyện này khiến hành động của đám kẻ cướp trở nên vội vàng xao động hơn, hơn nữa thủ đoạn cũng thô bạo hơn rất nhiều, kẻ xui xẻo bị súng bắn đầu tiên cũng đã xuất hiện.

Đó là một cảnh sát dẫn vợ đi du lịch, trong lúc vợ bị kẻ địch xô đẩy, nhất thời kích động, xảy ra xung đột bọn cướp, bên trong đám cướp lập tức có người nổ súng.

Lông mày của Luke nhíu lại.

Hắn chính là sợ loại tình huống này xảy ra.

Bọn cướp ở dưới trạng thái ung dung, lòng đề phòng đối với bên ngoài sẽ tương đối nhỏ, hành động của bọn chúng ở trên tàu biển sẽ không quá mức vội vàng xao động.

Nhưng có cảnh sát uy hiếp, tất nhiên là sẽ gây ra phản ứng dây chuyền.

Hơn nữa bọn cướp đã nổ súng đả thương người, trong lòng tự nhiên là sẽ không quan tâm tới việc nổ súng bắn tổn thương người phản kháng kế tiếp.

Rốt cuộc, lúc rạng sáng ở New York, Luke vội vàng xuống máy bay thương vụ, xoay người lập tức lên trên một chiếc máy bay cỡ nhỏ khác đậu sẵn ở trong sân bay tư nhân.

Phi công là một vị râu quai nón, chỉ nghe Luke báo ra một dãy số đặt hàng, cùng với tọa độ điểm đến, đã khởi động máy bay xuất phát.

Vị khách cả người đen sì, ngay cả khuôn mặt đều thấy không rõ này nửa đêm bay ra ngoài biển cả để làm gì, phi công cũng không thèm quan tâm.

Ai bảo vị khách này ra giá gấp mười nhiệm vụ bình thường.

Vì khoản tiền ngoài ý muốn này, phi công cũng không ngại chấp nhận một chút nguy hiểm.

Anh ta cũng không phải là dân lành tuân theo luật pháp gì cả, chiếc máy bay này cũng tự mình sửa đổi nhiều thứ, dùng để chỏ khách thì tuyệt đối là phạm pháp, nhưng nó bay nhanh hơn so với máy bay nhỏ bình thường, cũng nhỏ hơn so với máy bay bình thường.

Hành trình với khoảng cách gần 2000 km, không phải là máy bay nhỏ bình thường có thể hoàn thành, hơn nữa vị khách này sẽ còn nửa đường nhảy dù, yêu cầu này vô cùng hiếm thấy.

Thế nhưng có thể nói gì được? Dù sao thì người ta cũng đã đưa tiền rồi.

Trong bóng đêm mịt mờ, máy bay nhỏ nhanh chóng lướt đi, để thành phố New York lấp lánh đèn đuốc ở lại sau lưng.

Luke đánh giá tốc độ của chiếc máy bay này, hỏi: "Mấy tiếng có thể tới mục tiêu?"

Râu quai nón: "Trong vòng ba giờ."

Luke lại nhìn đồng hồ, 12 giờ 10 phút.

Trầm ngâm một lát, hắn hỏi: "Ở dưới tình huống không ảnh hưởng tới an toàn, nhanh nhất thì bao lâu có thể đến?"

Hắn nghĩ là chiêc máy bay nhỏ này có thể bay ra tốc độ của hỏa tiễn, đáng tiếc là lại sợ nó sẽ bị phân giải ở trên không, rơi tự do xuống biển.

Râu quai nón im lặng một lát: "Muốn sớm, phải thêm tiền."

Luke: "Có thể."

Râu quai nón: "Tôi có thể bảo chứng có thể chạy tới nơi trong vòng hai tiếng rưỡi, cậu có thể tăng lên bao nhiêu?"

Luke: "200 ngàn."

Râu quai nón nghiêng đầu nhìn hắn một cái: "Không thu chi phiếu."

Luke tiện tay móc vài cái ở trong ba lô mình đang đeo, kéo ra một cái túi đen, ném tới bên cạnh râu quai nón: "Thời gian bắt đầu tính, hai giờ bốn mươi phút không tới địa điểm dự định, số tiền này anh sẽ không lấy được một đồng."

Râu quai nón căn bản là không thèm quan tâm, chỉ đưa tay kéo một cái, cực nhanh kiểm tra hai chồng tiền mặt, sau đó nhét túi vào một cái hốc ở dưới chỗ ngồi: "Có tiền là được."

Nói xong, tay của anh ta lại nhấn vài cái ở trên đồng hồ đo, tốc độ của máy bay nhỏ đột nhiên tăng lên một mảng.

Luke đối với điệu bộ này của phi công râu quai nón, hoàn toàn lý giải.

Không phải là người yêu tiền hơn mạng, dựa vào cái gì lại dám nửa đêm nhận việc tư, bay thẳng ra 1000 km ngoài biển.

Không phải là người thích tiền, dựa vào cái gì mà khách yêu cầu muốn nửa đường nhảy dù, đều có thể làm như không thấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!