Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 629: CHƯƠNG 629: HẢI SẢN TƯƠI TỰ LÀM ĐỨT CHÂN TRỐN CHẾT, ROBERT: ĐỂ CHÚ NÓI CHUYỆN

Tốc độ khôi phục của xúc tu lúc tiếp xúc với chất lỏng màu đỏ, có thể so với kỹ xảo đặc biệt trên phim——là loại kỹ xảo mô tả da thịt từ trạng thái bị thương khôi phục đến trạng thái hoàn hảo, chỉ cần mấy chục giây.

Trong lòng Luke thay đổi thật nhanh, nhìn cái đầu tròn to đang hưng phấn lắc qua lắc lại kia, đột nhiên lại một lần nữa lấy ra một cái bình thủy tinh từ trong không gian trữ vật, trong lòng thầm cười trộm: Chỗ này còn có một món hàng còn tuyệt diệu hơn nữa cơ.

Nhẹ tay cao cao ném cái bình thủy tinh kia lên phía trên cái đầu to.

Lúc ném bình thủy tinh ra, hắn cùng đồng thời giơ súng trong tay lên, nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, ngắm chuẩn lên trên không bên trên cái đầu to, cho bình thủy tinh đang rơi xuống kia hai phát.

Phanh phanh!

Một mảnh tương dịch màu vàng xanh và thủy tinh vỡ vụn đồng thời bắn ra, vừa vặn vẩy lên phía sau cái đầu to kia.

Cái đầu to vốn đang vui sướng lắc lư đột nhiên dừng lại, sau đó điên cuồng đung đưa.

Từng luồng sương mù mơ hồ từ vùng tương dịch màu vàng xanh trên đầu nó bay lên.

Mắt thường cũng có thể thấy, khối thân thể kia giống như bị những con kiến vô hình điên cuồng gặm nuốt, dần dần lõm xuống.

Luke nhìn con quái vật to lớn này, khóe miệng nhếch lên: "Quái vật khổng lồ mà tao từng thấy cũng không chỉ có một mình mày."

Hải Sản Tươi đau tới mức nổi điên, một cái xúc tu quay ngược lại đánh ở trên đầu mình.

Đáng tiếc là làm như thế cũng không có tác dụng gì, dịch axit ăn mòn tới từ trong cơ thể Alien cũng không thể dựa vào việc quất lên đầu chính mình mà giải quyết được.

Súng trường trong tay Luke lại một lần nữa khạc đạn, lần này đều bắn về phía lỗ hổng trên đầu Hải Sản Tươi.

Tiếng kêu thảm của Hải Sản Tươi càng thêm kịch liệt.

Dung dịch axit vốn có tính ăn mòn, bị viên đạn bắn tới mở thêm lối đi mới, thuận thế chảy vào chỗ càng sâu hơn ở trong cơ thể.

Trong lòng Luke đã vô cùng chắc chắn, cực nhanh móc súng ngắn ổ quay đặc chế M500 từ trong không gian trữ vật của mình ra.

Phanh phanh phanh phanh phanh!

Năm phát đạn xuyên giáp liên tục bắn ra, mở ra lối đi càng sâu hơn ở bên trên cái đầu to kia.

Phanh phanh phanh phanh phanh!

Năm phát đạn bộc phá liên tục bắn ra, từng tiếng nổ vang lên, xe những lối đi mới kia càng to hơn.

Con bạch tuộc lớn kia đã không chịu được nữa, toàn bộ thân thể đã bắt đầu cuộn lại, mười mấy sợi xúc tu đập loạn xạ ở trên boong thuyền.

Luke thu súng ngắn ổ quay lại, không lùi mà tiến tới, tiến lên thêm hơn 10m, trong hai tay liên tục xuất hiện từng bình thủy tinh đựng đầy dịch axit của Alien, dựa theo khe hở ném vào trong vết thương trên cái đầu to kia.

Tránh né xúc tu khổng lồ đang điên cuồng quét loạn bốn phía, Luke giống như là một con mèo con linh hoạt né tránh khỏi tay một người khổng lồ, liên tiếp ném 10 bình thủy tinh về phía vết thương của con bạch tuộc lớn, mới đột nhiên lui lại, lại một lần nữa móc súng ngắn ổ quay M500 ra.

Phanh phanh phanh phanh phanh!

Năm phát đạn bộc phá lại một lần nữa bắn vào trong vết thương trên đầu của con bạch tuộc lớn kia, ầm vang nổ tung.

Động tác của Hải Sản Tươi đột nhiên dừng lại, sau đó cả người bắt đầu run rẩy.

Luke đứng về chỗ cũ có thể nhìn thấy, diện tích khu vực trống rỗng của vết thương trong đầu nó đang nhanh chóng mở rộng —— đó là bị dịch a xít của Alien ăn mòn thân thể.

Hải Sản Tươi ở nơi đó giống như là bị điện giật giãy dụa mấy giây, rốt cuộc lại một lần nữa bắt đầu chuyển động.

Lần này nó đã không phải là giãy dụa nữa, mà là điên cuồng lăn lộn qua lại ở trên thuyền.

Tàu biển lớn như thế đều bị hành động này của nó làm cho lay động trái phải, dường như là muốn lật úp.

Trong lòng Luke cũng cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ: Món Hải Sản Tươi này đến cùng là lì lợm tới mức nào? Dịch axit của Alien ăn mòn đã gần một phút rồi mà vẫn không thể giết chết nó?

Quả nhiên, thể tích lớn cũng là một loại ưu thế a! Ít nhất thì muốn giết chết nó cũng khó hơn xa tưởng tượng.

Luke vừa nghĩ, súng trường trong tay lại một lần nữa luân phiên ra trận, điên cuồng mở rộng vết thương của Hải Sản Tươi.

Da dày? Vậy thì giúp mày thấm gia vị nhanh hơn một chút đi. Trong lòng của hắn tức giận.

Hơn mười giây về sau, một tiếng ầm vang nổ mạnh vang lên ở trên mặt biển, Luke trợn tròn mắt: Bởi vì... Hải Sản Tươi rơi xuống biển.

Con vật này lăn qua lăn lại, sau cùng lộn cổ rơi vào trong biển, rốt cuộc không nổi lên nữa.

Chỉ có dòng nước cuộn trào mãnh liệt cuồn cuộn ở trên mặt biển bên dưới tàu trong chốc lát, sau đó động tĩnh càng ngày càng nhỏ, cuối cùng ngừng hẳn.

Luke lấy tay bụm trán: Sẽ không phải là con bạch tuộc khổng lồ này học khôn nên chạy đi rồi đấy chứ? Chẳng lẽ là bởi vì đầu lớn, dung lượng não cũng lớn?

Giờ phút này, nhắc nhở của hệ thống cũng đến, chứng minh suy đoán của hắn.

Hệ thống: Nhiệm vụ đánh lui quái vật biển sâu biến dị khổng lồ tập kích, cứu vớt tất cả mọi người trên tàu biển, hoàn thành.

Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 52.400, điểm tích lũy: 52.400.

Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 100%, đạt được 52.400 điểm kinh nghiệm, 52.400 điểm tích lũy.

Hệ thống: Kinh nghiệm đạt mức 70.000, đẳng cấp nhân vật của kí chủ tăng lên cấp 14.

Kinh nghiệm: 9.280 (đây là kinh nghiệm đã đạt được ở cấp hiện tại) / 90.000 (đây là kinh nghiệm mà cấp hiện tại cần thiết)

Điểm cơ sở còn thừa: 5.

Đây thật sự là niềm vui ngoài ý muốn!

Con bạch tuộc khổng lồ kia thực sự có ý định giết chết tất cả mọi người ở trên tàu biển.

Bởi vậy, Luke đánh lui nó thì chẳng khác nào đã cứu tính mạng của hơn một ngàn du khách trên thuyền, và mấy trăm nhân viên công tác.

Theo kinh nghiệm, dựa vào số lượng điểm tích lũy để phán đoán, rất có thể số lượng những người này vượt qua 2500 người.

Luke lại chỉ có thể tiếc nuối: lần này số lượng khách đi tàu biển Đại Tây Dương có chút không cao a.

Chiếc tàu biển này chứa đầy thì có thể tiếp đãi tới 2600 du khách, tăng thêm khoảng 1000 nhân viên công tác, thu nhập điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy còn có thể cao hơn một đoạn lớn.

Đã như thế, một lần thu hoạch vượt qua 50 ngàn điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, cũng là thu hoạch phong phú mà hắn chưa bao giờ có được.

Một phương diện khác, nhắc nhở của hệ thống cũng có ý nghĩa là, con bạch tuộc khổng lồ kia cũng vẫn chưa chết.

Có lẽ là sau khi rơi vào trong nước biển, nước biển đã pha loãng dịch axit Alien, cũng có thể là da nó dày đến mức mười bình dịch axit Alien cũng vẫn không đủ.

Dịch axit của Alien có lợi hại hơn nữa, cũng phải kể tới số lượng và nồng độ.

Nó không có khả năng một giọt là có thể ăn mòn xuyên thấu qua Địa Cầu, cũng không có khả năng một giọt lại có thể biến toàn bộ hải dương thành dịch axit.

Nhưng mà, bề ngoài của con quái vật biển sâu khổng lồ này khác biệt không ít so với bạch tuộc, nhưng một ít hành động lại tương tự như bạch tuộc.

Ví dụ như, xúc tu khổng lồ đang nằm ở trước mắt Luke này.

Trong lúc giãy dụa vừa rồi, con bạch tuộc khổng lồ kia thế mà tự mình làm rụng một xúc tu để chạy trốn, đây coi như là kết quả của việc đầu teo mông lớn chăng?

Luke trầm ngâm một lát, nhìn lướt qua xúc tu khổng lồ ở cách đó không xa, sau đó quay trở lại tìm Robert.

Sau khi vào phòng, hắn quay về phía Robert cười cười: "Giải quyết xong rồi, bây giờ cháu tìm người tới xử lý dấu vết, đưa điện thoại cho cháu mượn dùng một lát."

Robert trực tiếp đưa điện thoại vệ tinh tới.

Luke bấm một cái mã số: "Ông khỏe chứ, tôi là Luke - Coulson, chỗ tôi có chút đồ vật, tốt nhất là ông nên nhanh chân một chút, bằng không thì sợ là sẽ có người vượt lên trước..."

Mấy phút sau, hắn cúp điện thoại, thấy sắc mặt không hiểu của Robert: "Chú sao thế?"

Robert thở dài: "Rick - Flag, giám sát bộ ngành hành động nào đó của FBI, đúng không?"

Luke ách một tiếng: "Chú biết?"

Robert nhẹ gật đầu: "Chút nữa, để chú nói chuyện với cậu ta."

Luke: "... Được. Cháu phải lên trên boong tàu trông chứng, nơi đó có chút đồ vật, không thể để cho người khác tùy tiện đụng vào."

Robert: "Biết rồi, cháu đi đi."

Luke ra khỏi phòng, mới đi được mấy bước, bộ đàm lại vang lên: "Tôi ngửi được mùi đồ ăn, loại mà có vị rất ngon ấy."

Luke ngẩn người: "Cái gì cơ?"

"Thứ khổng lồ ở bên trên boong tàu kia kia, còn có một ít chất lỏng ở trên mặt đất, nhìn có vẻ đều ăn rất ngon." Tiếng của con chó nào đó tiếp tục truyền tới.

Luke suy nghĩ một lát, hỏi: "Ăn ngon hơn cả tôm hùm và cua hoàng đế à?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!