Con chó nào đó hơi do dự một chút, đáp: "Không phải là loại ăn ngon đó, mà là xét tới... xét tới chủng loại năng lượng đặc thù trong cơ thể cậu và Selina kia. Cảm giác không giống nhau lắm, nhưng khẳng định là ăn rất ngon."
Luke suy nghĩ một chút, hỏi: "Mày đi sang đây với tao một chuyến."
Con chó nào đó lập tức cắt đứt liên lạc, lập tức từ căn phòng bên cạnh chạy ra.
Luke dẫn nó đi lên boong tàu, ngồi xổm người xuống ghé sát bên tai nó hỏi: "Chất lỏng mà mày nói, có phải là ở vũng này hay không?" Hắn ra hiệu về phía loại vật chất không rõ trong thùng sữa bò mà vừa rồi mình dội lên trên boong tàu kia.
Khối Vàng nhẹ nhàng gâu một tiếng, biểu thị đồng ý.
"Loại chất lỏng đó, và thứ hấp dẫn mày ở trong sợi xúc tu kia, đều giống nhau à?" Luke tiếp tục hỏi.
Lần này Khối Vàng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, mới gâu gâu hai tiếng.
Luke như có điều suy nghĩ gật đầu: "Chính là tương tự, nhưng lại có chút khác nhau à?"
Khối Vàng lại một lần nữa gâu một tiếng, biểu thị hắn nói không hề sai.
Luke gật đầu: "Mày có thể trở về ròi, lát nữa tao sẽ lại tới."
Khối Vàng sủa lên gâu gâu.
Luke bất đắc dĩ: "Đến cùng thì thứ này là cái gì, căn bản là không rõ ràng, chẳng may mày ăn vào lại thủng bụng thì phải làm sao?"
Khối Vàng lắc đầu vẫy đuôi.
Luke trực tiếp cắt đứt tưởng niệm của nó: "Mày đừng quên Selina, mày ăn không hỏng bụng, nhưng chưa hẳn là cô ấy đã không có chuyện."
Khối Vàng lập tức cụt hứng, ủ rũ cúi đầu đi trở về.
Luke cười sờ lên đầu chó: "Được rồi, biểu hiện của mày lần này rất tốt, trở về sẽ ngoài định mức cho mày thêm tiền thưởng, được chứ?"
Khối Vàng lập tức trở nên hưng phấn, cọ cọ lên tay của hắn, chạy đi nhanh như chớp.
Trong lòng con chó nào đó đắc ý: Ừ, tiền riêng lại nhiều thêm một chút rồi, có thể đi mua một chiếc laptop xịn để lên mạng rồi.
Không phải là có một câu nói—— ở trên mạng, không ai biết rõ phía đối diện là một con chó.
Nó sẽ có thể thoải mái chơi đùa!
Đợi đến lúc con chó nào đó biến mất, trong lòng Luke suy nghĩ lời nó nói vừa rồi, nhìn lại số điểm tích lũy ở bên trong hệ thống một chút: 109.880.
Lần thứ nhất, kết dư điểm tích lũy của hắn đột phá mức 100.000.
Một chuyện mà hắn đã thăm dò được từ trước đây rất lâu, lại một lần nữa xuất hiện trong đầu.
Chỉ hơi do dự một chút, hắn đã làm ra quyết định, điểm tích lũy trong nháy mắt đã biến thành 9.880.
Hệ thống cũng theo đó mà xuất hiện hai hàng nhắc nhở.
Hệ thống: Tăng module công năng trữ vật lên cần 100.000 điểm tích lũy, có muốn tăng lên không?
Hệ thống: Module công năng trữ vật tăng lên xong.
Luke lại thuận tiện cộng một ít điểm cơ sở vào thuộc tính tinh thần.
Tinh thần 26.
Nhìn giao diện, hắn cảm thấy vô cùng hài lòng.
Đợi tới lúc thêm xong năm điểm số lần này, tinh thần của hắn sẽ đạt đến 30 điểm, khoảng cách cửa ải 40... Vẫn còn rất xa xôi.
Tăng lên cấp 15 cần 90.000 kinh nghiệm, cấp 16 hẳn là cần 100.000 kinh nghiệm.
Luke không cảm thấy, chính mình còn có thể vấp phải nhiệm vụ cứu một đám người trên tàu biển giống như lần này.
Vẫn cần phải năng nhặt chặt bị, cố gắng cày quái ở vùng đất mới, như vậy có lẽ là hắn sẽ đi New York, đạt đến tình trạng một chân bước vào cửa rồi?
Vừa nghĩ, hắn vừa đi đến bên cạnh sợi xúc tu khổng lồ kia chơi đùa một chút.
"Ừm, thịt rất rắn chắc..."
"Loại mùi hôi thối này có chút nặng, chẳng lẽ là nên nướng cho Khối Vàng ăn?"
"Cái gai nhọn này thú vị a..."
Dằn vặt một hồi lâu, Luke mới hài lòng ngừng lại.
Cảm thụ không gian trữ vật rộng rãi một chút, trong lòng của hắn đắc ý: Chỗ này có thể nhét vào bao nhiêu thứ cứu mạng đây? Nếu như để đồ ăn nước uống, cũng đủ để Selina ăn mấy chục năm đi!
Nghĩ như vậy, hắn thay hết quần áo giày mũ bên ngoài thành một bộ mới.
Sau khi cắt cái vòi bạch tuộc kia xong, hắn luôn cảm thấy người mình luôn có mùi tanh của biển.
Làm xong tất cả những việc này, hắn tiến vào trong một chỗ lối đi, ở xa xa lưu ý tới phía sau boong tàu, lại từ trong bọc bên eo móc ra một bọc đậu sô-cô-la, từng viên từng viên bắt đầu ăn.
Những du khách và nhân viên công tác dưới lầu kia, hắn cũng mặc kệ.
Bọn cướp cũng không giam những người này lại, chỉ tập trung ở bên trong mấy khu giải trí.
Nơi đó không thiếu thứ gì cả, bây giờ bọn cướp lại đã chết hết, những người này muốn hoạt động như thế nào đều được, chỉ cần đừng đến động tới sợi xúc tu bạch tuộc kia là được.
Sẽ có bao nhiêu người chạy tới, vây xem sợi xúc tu bạch tuộc này, đây cũng không phải là việc mà hắn có thể khống chế.
Hắn chỉ có một mình, còn là cảnh sát, không có khả năng khống chế lại hành động của hơn hai ngàn người.
Cứ như vậy trôi qua hơn một giờ, đã bắt đầu có không ít thuyền viên xuất hiện ở trên boong tàu, thò đầu ra đánh giá xung quanh tầng cao.
Luke thở dài: "Nhìn thì nhìn đi, cao lắm là mấy chuyện truyền kỳ khủng bố ở nước Mỹ lại tăng thêm một câu chuyện nữa mà thôi."
Theo tình thế phát triển này, sau những thuyền viên này sẽ là đại bộ phận du khách.
Nhiều nhất là một giờ nữa, các nơi trên boong tàu sẽ chật ních người vây xem.
Không thú vị lại móc kẹo sô-cô-la ra tới, hắn cắn một miếng lớn: "Flag, ông cũng đừng giống như xe bị tuột xích nha, bằng không thì về sau làm sao tôi có thể tin tưởng vào khả năng hành động của ngươi."
Lúc đang nói, trong tai hắn dường như là nghe thấy một chút động tĩnh, ở phía tây, trong tầm mắt có mấy cái điểm đỏ sáng lên ở trong trời đêm.
Luke nheo mắt lại nhìn, đại khái nhìn ra là một chiếc máy bay cỡ lớn.
Không bao lâu sau, chiếc máy bay này đã bắt đầu tiếp cận mặt biển, bên trong tiếng vang ầm ầm hạ xuống, kéo ra một vệt màu trắng thật dài ở trên mặt biển.
Luke nhíu nhíu mày: Món đồ chơi này thế mà có thể cất cánh và hạ cánh ở trên mặt nước? Hơn nữa tạo hình còn rất lạ lẫm.
Máy bay mặt nước cỡ lớn cũng không nhiều, đếm tới đếm lui cũng chỉ có mấy loại, máy bay quân sự lại càng hiếm thấy, nhưng chiếc máy bay cỡ lớn trước mắt này lại đều không giống những loại kia.
Chẳng lẽ đây là một mô hình đặc thù do một ít bộ môn bí mật làm ra? Trong lòng của hắn suy nghĩ như vậy, nhìn mấy chiếc thuyền hơi từ trên máy bay xuất hiện, được các nhân viên võ trang đầy đủ lái tới.
Luke xê dịch thân thể của mình vào trong lối đi một chút, dựa nghiêng ở trên vách tường lối đi, móc một cây kẹo que ra bắt đầu ăn.
Sau khi sáu bảy mươi vị binh lính võ trang đầy đủ kia leo lên trên boong tàu, Luke mới đứng ra, hướng về phía người quen biết cũ gọi một tiếng: "Đặc vụ Flag."
Flag dẫn đầu chỉ phất phất tay với người khác, ra hiệu cho bọn họ hành động như thường lệ, sau đó dẫn theo hai đặc vụ đi tới.
Đi tới gần, trên gương mặt nghiêm túc của ông ta cũng lộ ra một nụ cười, nhưng chỉ trong nháy mắt lại hoàn toàn thu liễm lại, vươn tay: "Luke, gọi tôi là Flag là được, có thể nói về chuyện xảy ra một chút được không?"
Luke ra hiệu dưới: "Vừa đi vừa nói, có người muốn gặp ông."
Flag ngẩn người: Ở đây còn có người quen của tôi à?
Trong lòng suy nghĩ, nhưng ông ta vẫn đuổi theo bước chân của Luke.
Luke đơn giản kể lại chuyện xảy ra trước đó một lần, chỉ không nói tới chuyện hắn làm cho đầu con bạch tuộc khổng lồ kia xuất hiện một cái hố to, sau đó làm cho nó phải nhảy xuống biển chạy trốn, chỉ nói là sau khi nó ăn hết bọn cướp và bộ đội đặc chủng thì đã trở lại trong biển.
Flag yên tĩnh nghe, đợi đến lúc Luke nói xong, ông ta mới đưa tay ra hiệu, đi ra xa mấy bước, ấn lên bộ đàm: "Phong tỏa toàn bộ vị trí phần đuôi đến gần bên phải boong tàu, hoài nghi có vật chất không rõ, hình thái chất lỏng màu đỏ nhạt. Một khi phát hiện ra còn sót lại, lập tức thu thập."
Tuyên bố xong mệnh lệnh này, ông ta lại móc ra một chiếc điện thoại, cực nhanh nói vài câu rồi cúp máy, lúc này bốn người mới tiếp tục đi tới, đến chỗ căn phòng của Robert.
Luke đập gõ cửa: "Là cháu. Đặc vụ Flag cũng tới."