Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 631: CHƯƠNG 631: VỀ HƯU? CHẾT RỒI? DU LỊCH?

"Flag đi vào đi, Luke đi sang căn phòng đối diện đi, Catherine đang ở đó." Cửa rất nhanh đã mở ra, tiếng của Robert truyền ra.

Nghe được giọng nói này, sắc mặt Flag lộ ra vẻ khẽ giật mình, trong mắt hiện lên vẻ khó có thể tin: "Anh..."

Trên mặt hai đặc vụ sau lưng Flag lộ ra vẻ nghi ngờ, nhìn đội trưởng của mình.

Flag cố gắng giữ vẻ mặt như thường, miệng đã ra lệnh: "Các cậu đều chờ ở bên ngoài."

Hai đặc vụ kia chú ý thấy động tác tay ra hiệu của Flag, cũng buông lỏng xuống.

Đó là động tác biểu thị an toàn không khác tình huống bình thường.

Cửa phòng đóng lại.

Ngoài hành lang, Luke nhún nhún vai: "Hai vị tuỳ tiện." Nói xong hắn mở cửa phòng đối diện ra.

Hai đặc vụ liếc nhau, bất đắc dĩ cười khổ: Làm thủ hạ chính là có số khổ như vậy.

Trong phòng bên này, Robert và Flag đứng ở trong phòng khách.

Flag chậm rãi sửa sang lại quần áo, đứng thẳng người, đưa tay lên cúi chào: "Xin chào trưởng quan! Đội viên Rick - Flag của tiểu đội B34 hướng ngài báo cáo."

Robert im lặng một lát, cũng đứng thẳng người, quay về phía ông ta chào lại.

Sau khi nghỉ, Flag mới tiếp tục mở miệng nói: "Có thể gặp lại ngài, thật sự là quá tốt, tôi vẫn cho rằng..."

Robert ra hiệu cho ông ta ngồi xuống nói chuyện, miệng nói: "Cậu cũng không ngốc mà, biết rõ lệ cũ của bộ ngành chứ?"

Flag thầm cười khổ: Tôi làm sao biết được đến cùng là anh thực sự về hưu, hay là đã chết giống như được ghi ở trên giấy tờ?

Bên trong hệ thống này của bọn họ, rất nhiều người đến cùng là sống hay chết thì thật sự là không có bao nhiêu người biết được.

Mà trong số những người chết đi kia, đến cùng là chết như thế nào, cũng không có nhiều người biết rõ.

Đây cũng là nguyên nhân khi ông ta nhìn thấy Robert lại kinh ngạc như thế.

Ông ta vẫn cho rằng, lúc trước rất có thể là Robert đang ở tuổi tráng niên bị một ít tay to diệt khẩu, kém cỏi nhất cũng là bị phái đi thi hành một ít nhiệm vụ hẳn phải chết, nếu không thì không có khả năng xin nghỉ hưu sớm.

Bây giờ, thế mà Robert sống cực kỳ thoải mái, còn có thể ngồi tàu biển đi du lịch?

Cuộc sống như thế, Flag cũng không biết nói cái gì cho phải.

Cho tới bây giờ Robert vẫn luôn không phải là người lề mề, nhìn Flag, ông trực tiếp nói: "Chuyện lần này, tôi muốn cậu xóa bỏ toàn bộ thông tin liên quan tới Luke, có thể làm được không?"

Flag im lặng một lát, cuối cùng vẫn gật đầu: "Không có vấn đề gì, nhưng mà anh với cậu ấy..."

Robert: "Nó là con của tôi."

Flag nở nụ cười khổ: "Khó trách..."

Robert nhìn biểu tình kia của ông ta: "Nó còn làm chuyện gì à?"

Kết quả là Flag lộ ra vẻ xoắn xuýt, cũng không lên tiếng.

Robert cười nhạo một tiếng: "Được rồi, tôi biết cậu là người tuân thủ quy củ nhất, cho nên mới có thể sống đến bây giờ, làm việc của cậu đi."

Flag cười khổ đứng dậy: "Cám ơn trưởng quan đã thông cảm."

Robert cũng đứng lên, có chút không kiên nhẫn: "Được rồi, ra khỏi cảnh cửa này rồi thì đừng nói là biết tôi nữa, tôi đã là người về hưu rồi."

Flag lặng yên không lên tiếng, trong lòng thầm nhủ: Đúng, ở bên trong một kho tài liệu không tồn tại tên là R. E. D, hiện giờ phần hồ sơ bôi đen của anh đang hít bụi ở chỗ ấy.

Sau khi đưa tiễn Flag, Luke và Catherine cũng trở lại phòng.

Nhìn Robert, hắn hỏi một câu: "Đồng sự cũ?"

Robert bĩu môi: "Nghĩ gì thế, ta đã về hưu hơn mười năm, hơn mười năm trước cậu ta còn đang bú sữa kìa."

Luke: "Dù thế nào thì Flag cũng đã hơn ba mươi rồi chứ."

Robert: "Trông cậu ta có vẻ già, không được à?"

Luke nhún nhún vai: "Được, quá được."

Hắn cũng nhìn ra, Robert không muốn nói chuyện liên quan tới Flag.

Hắn quay đầu lại cười nói với Catherine: "Người của FBI đã đến, hai người còn muốn lữ tiếp tục cuộc hành này không?"

Catherine suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu: "Được rồi, chờ tới lúc tàu biển cập bờ, chúng ta sẽ lên trên đất liền du lịch."

Robert: ...

Luke: ...

Đột nhiên cửa bị gõ vang, Luke đi ra mở cửa, chỉ thấy một đặc vụ nhỏ giọng nói với hắn: "Đội trưởng Flag có việc, cần cậu đi một chuyến."

Luke ồ một tiếng, quay đầu nhìn Robert một cái, nhận được cái gật đầu trả lời của ông, lúc này mới đi ra ngoài cửa.

Rất nhanh đã đi lên chỗ phía sau boong tàu, Flag nhìn thấy hắn tới, chỉ chào hỏi một câu, lại hỏi: "Tôi còn phải cẩn thận hỏi những tình huống vừa rồi lại một lần, cậu hiểu chứ?"

Luke gật đầu.

Vừa rồi đều là một mình hắn nói, Flag nghe, bây giờ nên là Flag hỏi, hắn trả lời.

Việc hỏi thăm đều là loại phương thức này.

Nhưng mà, câu hỏi chủ yếu của Flag vẫn là về bọn cướp kia, người trung niên bị bọn cướp cưỡng ép, cùng với đám bộ đội đặc chủng xuất hiện lúc sau.

Đáng tiếc là những người kia đều đã nằm trong bụng con bạch tuộc khổng lồ kia, Flag rất khó trực tiếp xác nhận thân phận của bọn họ, chỉ có thể thông qua miêu tả của Luke để đại khái phán đoán ra thế lực sở thuộc của những người này.

Sau boong tàu, Flag dẫn một nhóm người mặc trang phục phòng hộ, chia cắt cái xúc tu khổng lồ kia, sau đó cất vào từng cái rương lớn.

Cái xúc tu này rất lớn, nhưng trong số người mà Flag mang tới có hơn 30 người đều ở nơi đó bận rộn, một nửa người còn lại thì lại phụ trách cảnh giới.

Hành khách và nhân viên công tác ở trên tàu biển đều bị bọn họ thông báo ở trên boong tàu có vật phẩm nguy hiểm, cần phải xử lý, đều bị hạn chế ở khu đại sảnh phía dưới.

Trừ thiểu số mấy người có lòng hiếu kỳ quá nặng bị binh sĩ bố trí canh phòng đuổi trở về, còn lại đều ở trong khống chế.

Đương nhiên, chuyện này cũng có liên quan tới danh tiếng của binh sĩ Mỹ.

Binh sĩ Mỹ cũng không phải là thần bảo vệ nhân dân, ngược lại, bọn họ ra trận chỉ là để trấn áp, ví dụ như một lần vòi rồng nào đó ở nước Mỹ vào kiếp trước, đám binh sĩ lái xe bọc thép tiến vào vùng tai họa.

Chức trách của bọn họ là duy trì trật tự, mà không phải cứu trợ nạn dân.

Tương tự, ở bên trên chiếc tàu biển này, bọn họ cũng chỉ cần duy trì trật tự, cũng không cần phụ trách an toàn tính mạng cho các du khách, bọn họ từ ngày đầu tiên làm lính đã không có loại nghĩa vụ này.

Đám người mặc trang phục phòng hộ kia vẫn còn ở trên boong tàu cẩn thận thu thập cái gì đó, có không ít người nằm trên mặt đất.

Luke biết rõ bọn họ đang tìm thứ gì—— loại vật chất thể lỏng màu đỏ không rõ kia.

Thứ này dẫn bọn cướp tới uy hiếp tàu biển, lại dẫn bộ đội đặc chủng tới để bỏ mạng cướp công, sau cùng còn dẫn quái vật bạch tuộc khổng lồ tới, nó mới là hạch tâm sự kiện.

Loại nhân sĩ chuyên nghiệp như Flag, ngay lập tức đã phát hiện ra trọng điểm.

Nhóm người mặc trang phục phòng hộ rải rác tìm kiếm chất lỏng màu đỏ ở bên trên boong tàu đều cực kỳ cẩn thận, đều chia ra thành từng khu vực nhỏ, chậm rãi từo biên giới tìm tòi vào bên trong, tìm kiểu cuốn chiếu, tuyệt đối không bỏ lỡ một chút chất lỏng nào.

Tốc độ của bọn họ cũng không nhanh nổi.

Thậm chí nhóm khác cắt xúc tu khổng lồ đóng gói đưa lên thuỷ phi cơ xong, bên này vẫn còn đang chậm rãi tìm tòi ở trên boong tàu.

Đột nhiên, bộ đàm của Flag vang lên: "Đội trưởng, có hai chiếc máy bay đang bay tới."

Đặc vụ có thể thông báo cho Flag, như vậy hai chiếc máy bay kia sẽ không ở trên độ cao 10.000m trên không trung.

Luke đã nghe được tiếng động cơ.

Bên trong tiếng ầm vang, hai chiếc máy bay cực lớn đang giảm tốc hạ xuống, tiếp cận tàu biển.

Cửa khoang sau của bọn chúng đã mở ra, sau đó mấy bóng đen không nhỏ nhảy dù xuống dưới.

Luke nhìn Flag: "Điệu bộ này, có vẻ là nhiều người hơn bên các ông a."

Flag không lên tiếng.

Móa nó chứ đây chính là hai chiếc máy bay vận tải C5 Ngân Hà, một lần có thể chở theo gần ba trăm tên lính ở trên không.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!