Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 632: CHƯƠNG 632: BÌNH AN VỀ ĐẾN NHÀ, KỲ VỌNG TRƯỚC ĐÂY CỦA CATHERINE

Hai chiếc máy bay vận tải Ngân Hà chậm rãi lướt qua tàu biển, từ trong cái bụng bự phun ra mấy chiếc tàu chiến cỡ nhỏ.

Có những chiếc tàu chiến cỡ nhỏ này, sẽ không thể chứa hết số lượng binh sĩ ở bên trong máy bay vận tải, nhưng chứa hai trăm người thì vẫn có thể nhẹ nhõm.

Không tới 10 phút, bốn chiếc thuyền đệm khí đã được lái tới.

Sau đó đèn pha trên một chiếc thuyền đệm khí rọi tới, loa vang lên: "Đây là hải quân lục chiến Mỹ, mời người trên thuyền lập tức tỏ rõ thân phận, nếu không chúng tôi sẽ có hành động cưỡng ép tàu biển của các vị, cho rằng đó là tập kích khủng bố."

Luke liếc mắt nhìn Flag ở bên cạnh, chỉ thấy ông ta nói với một đặc vụ bên cạnh: "Dẫn theo mấy người, dây dưa nói chuyện với những người này, phải cố gắng làm chậm một chút."

Sau đó, Flag lại dặn dò một vị thủ hạ khác: "Thúc giục tổ thu thập một chút, để bọn họ tăng thêm tốc độ đi, đừng tiếp tục lề mề nữa, đám cướp chỗ tốt đã tới."

Chờ hai đặc vụ kia đi ra, Luke mới cười nói: "Đó chính là hải quân lục chiến nha, ông không sợ à?"

Flag nhếch miệng cười một tiếng: "Chính vì bọn họ nói mình là hải quân lục chiến, cho nên khẳng định là bọn họ không phải."

Luke ách một tiếng.

Flag thuận miệng giải thích: "Bình thường khi hải quân lục chiến đi ra làm việc, đều sẽ nói mình là hải quân, thậm chí còn sẽ nói là lục quân không vụ đoàn gì đó, để tiện tranh luận."

Luke lập tức hiểu ra.

Ví dụ như, vị FBI Flag trước mắt này, cùng với FBI Wales, và đám hải quân lục chiến bên kia đều không đáng tin cậy.

Luận đến vấn đề làm giả thân phận, các bộ môn ở nước Mỹ có thể xưng là rắc rối phức tạp.

Chỉ cần không bị bắt lấy chứng cứ, từng đơn vị đều thường xuyên mượn dùng thân phận của đối phương để đổ tội.

Người bên trên boong tàu đều bận rộn, Flag nghiêng đầu nhìn Luke: "Tôi đưa cậu trở về chứ?"

Luke quả đoán gật đầu: "Vậy thì vô cùng cảm ơn. Hai vị kia của nhà tôi có thể cùng trở về không?"

"Có thể." Flag không hề do dự đồng ý: "Tốt nhất là lập tức đi ngay, nếu những người này đi lên, khẳng định là các cậu không đi nổi."

"Nhiều nhất là năm phút." Luke nghe vậy lập tức đi vào bên trong khoang thuyền.

Một lát sau, ba người gia đình nhà Luke hạ xuống thuyền đệm khí của Flag, leo lên thuỷ phi cơ.

Sau khi máy bay cất cánh, Luke nhìn tàu biển phía dưới, hỏi: "Nơi này giao cho bọn họ à?"

Flag ừ một tiếng: "Bọn họ có công văn chính thức, đương nhiên là phải giao lại cho bọn họ."

Dù sao thì đồ vật cũng đã lấy được hết, người nào muốn thì tìm tới để tranh luận, tôi chỉ phụ trách giật đồ. Trong lòng của ông ta lẩm bẩm.

Ông ta là nhân viên hành động ở tuyến đầu, chỉ phụ trách hành động.

Các tay to bên trên tranh luận như thế nào, đó là việc của bọn họ, bằng không thì miệng và da mặt của các vị tay to này chỉ để trưng bày thôi sao!

Ông ta thuận tiện đưa gia đình nhà Luke đi, cũng là xuất phát từ loại cân nhắc này.

Theo lời của Luke, người trên thuyền chính mắt trông thấy con bạch tuộc biến dị khổng lồ kia chỉ có một mình hắn.

Mang Luke đi, thì đám người kia cũng không rõ đến cùng là bên Flag lấy được thứ gì.

Trực tiếp ra tay là không thể nào.

Bề ngoài thì Flag là FBI, bên kia còn không có gan sống mái với FBI, cho dù bọn họ không hề xác định được thân phận của Flag.

Bây giờ dù rằng trong lòng đang điên cuồng mắng, nhưng đối phương cũng chỉ có thể chấp nhận, ai bảo bọn họ tới chậm.

Ta to sau lưng bọn họ có bản lĩnh, tự nhiên là sẽ có thể chia được chỗ tốt từ chỗ cấp trên của Flag, không có bản lĩnh thì tự mình về nhà phụng phịu thôi.

Máy bay đón ánh mặt trời đáp xuống một căn cứ, ba người nhà Luke được Flag kêu xe đưa ra ngoài căn cứ.

Ông ta không có thời gian tự mình tiễn đưa, càng không muốn Robert bị người khác chú ý, chỉ đứng ở xa xa gật đầu tạm biệt.

Ba người nhà Luke đòn xe buýt sáng sớm thoáng đãng, chậm rãi trở về nhà.

Mở cửa vào nhà, Claire đang đi tới đi lui ở trong phòng khách lập tức quay đầu, thấy Catherine vào cửa trước nhất, hô to một tiếng bổ nhào tới: "Mẹ, mọi người trở lại rồi."

Catherine cười ôm lấy cô nàng nghịch ngợm này, hôn lên trán cô nhóc một cái: "Luke đưa chúng ta trở về."

Claire vô cùng cao hứng.

Mặc dù trước đó Robert đã gọi điện thoại cho cô nhóc, nói rõ ba người đều bình an vô sự, nhưng làm sao cô có thể hoàn toàn yên tâm được.

Giờ phút này nhìn thấy ba người đi vào nhà, tảng đá lớn trong lòng cô nhóc mới rơi xuống đất.

Luke cười nhìn cảnh tượng này, lại nháy mắt ra hiệu cho Selina bên cạnh, biểu thị xác thực là không có vấn đề gì.

Selina cũng thư giãn xuống.

Trước đó Luke đi gấp, sau đó mặc dù từng trò chuyện hai lần, nhưng dáng vẻ lòng như lửa đốt đứng ngồi không yên của Claire, làm cho cô ta cũng cảm thấy thấp thỏm.

Giờ phút này thấy tất cả mọi người bình an vô sự, cô cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chờ mọi người đều ngồi xuống ghế sofa, cô ta mới nhớ ra một việc, nhỏ giọng hỏi: "Dollar đâu?"

Luke cười nói: "Hẳn là sắp về rồi. Uhm, lần này biểu hiện của nó không tệ, tôi lại phải đổ nhiều máu a."

Selina nghe vậy nở nụ cười: "Nó cũng chỉ biết ăn, còn có thể đòi cái gì được nữa?"

Luke cười không nói.

Lần này Khối Vàng muốn lấy thù lao, còn đòi không ít, nếu ít sẽ đả kích tính tích cực của nó.

Món tiền này là không thể tiết kiệm.

Lúc mọi người nói chuyện, Khối Vàng từ lối đi bên hông chui ra.

Con chó này lúc Luke gọi Robert và Catherine, đã lặn sang thuỷ phi cơ bên kia, lặng yên không một tiếng động tiến vào trong cabin, tìm nơi hẻo lánh trốn.

Sau đó nó ở dưới sự yểm hộ của Luke, thành công xuống máy bay, chạy ra ngoài căn cứ, lại chạy theo xe buýt trở về nhà.

Lúc bọn Luke đang ở bên này trò chuyện, con chó này lại từ cửa ga-ra mà Luke đã mở sẵn chui vào.

Xoa đầu con chó bên cạnh, Luke cho nó một ánh mắt khẳng định, biểu thị chính mình sẽ không quên thù lao của nó, con chó này lập tức thỏa mãn úp sấp ở bên cạnh Selina, khe khẽ khò khè.

Khối Vàng không mệt, thế nhưng Dollar lại muốn đi ngủ.

Sau khi mấy người nói mấy câu, Luke đi rửa mặt, chút nữa hắn còn phải đi làm.

Robert, Catherine, thêm Claire đều đã không ngủ cả đêm, cũng cần phải nghỉ ngơi.

Mọi người làm việc của riêng mình, nhà rất nhanh đã yên tĩnh trở lại.

Nghe tiếng ô-tô đi xa ở bên ngoài cửa sổ, Catherine thở dài.

Robert đưa tay sang, ôm lấy bà: "Sao thế?"

Catherine cười khổ: "Em vẫn luôn hi vọng nó cứ sống bình thường, bình an thôi, cho nên mới nói anh giúp nó đi làm cảnh sát ở Shackelford thôi. Ai biết được nó vẫn..."

Robert im lặng một lát, hơi hơi ôm bà sát lại một chút: "Không sao cả, bản lĩnh của nó cũng không nhỏ. Nếu thực sự là có phiền phức, anh cũng sẽ hỗ trợ."

Catherine ừ một tiếng, nhưng trong lòng lại hiện lên hình bóng một người: Có nên tìm người kia nói một tiếng hay không?

Ý nghĩ này đến nhanh, đi cũng nhanh.

Catherine rất nhanh đã bỏ ý nghĩ này đi, con buồn ngủ dâng lên, chậm rãi thiếp đi.

Hai người bọn Luke ra ngoài đi làm.

Dù thức cả đêm, nhưng hai người đều không buồn ngủ.

Mặc kệ là Luke hay là Selina, bây giờ nhu cầu đối với giấc ngủ đều không quá cao, tinh lực cực kì dồi dào.

Lúc đến một đầu phố, Luke nhìn một chiếc xe cũng đang chờ đèn đỏ ở chếch đối diện, phát hiện ra một người quen cũ, không khỏi cười nói: "Hôm nay SWAT rảnh rỗi nhỉ, tiểu đội trưởng như Harrelson vẫn còn có thể tản bộ ở trên đường."

Selina ngẩng đầu lên nhìn: "Bây giờ toàn bộ nhân viên cảnh sát ở Los Angeles đều nhận được thông báo, đừng tiếp tục đưa người tới tòa án nữa, anh ta không nhàn rỗi thì phải làm thế nào."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!