Selina đã xuất phát từ 10 phút trước, lái xe công vụ đã đổi thành màu xám kiểm tra tình huống ở xung quanh tổng bộ, xác định không có tội phạm ẩn trốn với quy mô lớn.
Lúc này ba chiếc xe không có chế phục, không có tiêu ký, thậm chí ngay cả đèn hiệu cảnh sát cũng không có, từ bãi đậu xe dưới đất của tổng bộ đi ra.
Bọn chúng cũng không đi cùng nhau, chiếc Toyota màu đen đi trước cách 50m, chiếc Honda màu xám sau cùng thì lại tụt lại hơn 20m.
Bên trong chiếc SUV hiện đại màu lam xám, Luke vàmột đội viên SWAT ngồi ở hàng ghế sau.
Luke mới gặp vị đội viên SWAT tên là Sanchez này một lần, chính là lúc giải quyết vị trung niên mập muốn dùng hamburger Shack Shake làm mình chết no kia.
Chú ý tới ánh mắt tò mò của Luke, cô ta cũng nghiêng đầu: "Gì?"
Luke nhún nhún vai: "Tôi hơi tò mò một chút, dù sao nhiệm vụ lần này cũng rất nguy hiểm."
Không sai, vị đội viên này tên đầy đủ là Chris - Sanchez SWAT, là một cô gái gốc Mỹ Latinh.
Khác Selina, mặt mũi của cô ta lớn hơn một chút, bờ môi dày gợi cảm, bộ ngực cũng không kém hơn Selina bao nhiêu.
Nhận xét tổng thể, cô ta cũng được xem như là một đại mỹ nhân.
Đặc biệt là khóe miệng của cô ta luôn giống như là hơi nhếch lên, hơi hơi kéo ra một đường vòng cung hai bên miệng.
Để nét mặt của cô ta cũng hiện ra một loại cảm giác thoải mái mà chế nhạo.
Nghe thấy lời này của Luke, cô ta hơi hơi lườm một cái: "SWAT có bao nhiêu nhiệm vụ không nguy hiểm?"
Phối hợp với biểu lộ giống như chế nhạo này của cô, sự khinh bỉ này lại có loại một loại thu hút riêng biệt.
Luke cười khẽ: "Buổi chiều nay xe bọc thép, máy bay trực thăng và súng máy đều xuất hiện, bình thường các cô đều đối phó với loại này tội phạm này à?"
Sanchez ách một tiếng: "Được rồi, ta còn chưa từng gặp qua."
Đại đa số thời điểm, là SWAT đưa ra hai loại trang bị trước để đối phó với tội phạm, chứ không phải là tội phạm lấy chúng ra để công kích SWAT.
Thêm nữa SWAT là cảnh sát ở trong thành phố, chứ không phải là quân đội.
Ở trong thành thị dùng súng máy chiến đấu với tội phạm, bản thân chuyện này đã quá mức không hợp thói thường.
Xe bọc thép của SWAT chủ yếu là để xông phá chướng ngại vật và yểm hộ đội viên tiến lên, máy bay trực thăng cũng chỉ là bay trên không quan sát, hiệp đồng chỉ huy.
Bên trên bọn chúng cũng không được gắn súng máy, cao lắm là có mấy người ngồi bên trên dùng súng trường tiếp viện.
Harrelson ngồi trên tay lái phụ phía trước cho dù tinh thần căng cứng, nghe được cuộc đối thoại này cũng phải âm thầm lẩm bẩm: Thằng nhóc cậu, chẳng lẽ là có ưa thích đặc biệt đối với Mỹ Latinh, còn muốn tán tỉnh đội viên của tôi hả?
Hơn nữa, Sanchez cũng đã chạm trán với không ít tội phạm, cầm súng máy cũng từng gặp qua, chỉ là không đặt ở trên xe bọc thép và ở trên trực thăng mà thôi. Chẳng lẽ cô ta cũng có ý với Luke?
Nhưng ý nghĩ này cũng chỉ chợt lóe lên trong đầu Harrelson mà thôi.
SWAT và tổ trọng án cũng không phải là cùng một bộ ngành, hai người này muốn tán tỉnh chim chuột làm sao thì đều là việc tư, anh ta không có quyền cũng không hứng thú can thiệp vào.
Giữa Luke và Sanchez còn có một người mặc quần áo phổ thông, đầu đội mũ trùm đầu màu đen.
Nghe thấy hai người bọn Luke nói chuyện, gã đột nhiên lên tường: "Người Mỹ chúng mày là tham lam nhất. Chỉ cần có tiền, chuyện gì cũng dám làm."
Sắc mặt của Luke vẫn như thường, Sanchez lại không kiên nhẫn khẽ quát: "Im miệng, mày mới hại chết hai đồng sự của bọn tao đấy."
Người đội khăn trùm đầu kia cười lạnh: "Cảnh sát đều đáng chết."
Harrelson không nhịn được nói: "Skywalker, chào hỏi gã một chút đi."
Luke nở nụ cười: "Không có vấn đề, Hondo."
Nói xong hắn cong khuỷu tay lại, bịch một tiếng đánh lên trên bụng tên đội khăn trùm đầu này.
Đội khăn trùm đầu lập tức không nói lên lời nữa, vội vàng há mồm thở dốc.
Lần này Luke ra tay không nặng, nhưng lại đánh cho bụng của gã đau đớn, muốn nói chuyện cũng không thể làm được.
Sanchez nhìn Luke cười tủm tỉm, trong lòng lập tức tăng cao đẳng cấp nguy hiểm cho người này.
Nếu như Luke biểu hiện ra các loại cảm xúc như tức giận, ngược lại cô ta sẽ không thèm để ý.
Nhưng Luke dường như là không tức giận, lại không hề do dự dạy dỗ khăn trùm đầu, để trong lòng cô ta có chút dự cảm không tốt.
Luke dù bận vẫn ung dung thu khuỷu tay lại, giống như là cú đánh vừa rồi không phải là do hắn đánh ra.
Giờ phút này hắn đang đeo hai cái tai nghe, một cái tiếp thu tình huống bên chỗ Harrelson bên này, một cái khác thì lại tiếp thu tin tức từ chỗ Selina bên kia truyền về.
Bây giờ mọi người đã đi được một đoạn đường, nhưng vẫn còn luẩn quẩn bên trong khu nội thành phồn hoa nhất, đây cũng là nơi có độ nguy hiểm cao nhất.
Ở trong môi trường này, người cố ý có thể từ bất kỳ vị trí nào ở hai bên đường phố, từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, phát động công kích, rất khó để phòng ngự.
Ba chiếc xe lái đến một chỗ giao lộ, xe số một vượt qua đầu phố, vừa vặn gặp phải đèn đỏ.
Xe số hai Luke đang ngồi chỉ có thể ngừng lại cách hai chiếc xe.
Xe số một lái qua đầu phố không bao xa, cũng tìm được một chỗ trống bên đường để dừng lại, chờ đợi hai chiếc xe phía sau.
Mắt của Luke chậm rãi quét sang hai bên trái phải.
Nơi này là một khu vực hỗn loạn, các loại lưu manh đầu đường xó chợ và người lang thang đều lượn lờ trên đường vào ban đêm.
Có tên chào hàng cần và ma tóe, có người thì ăn xin, có tên chỉ yên lặng hút thuốc hoặc lật thùng rác tìm đồ ăn.
Nơi này là vết sẹo bên dưới lớp vỏ ngoài đẹp đẽ xán lạn của Los Angeles.
Bọn chúng ở dưới tình huống ánh mặt trời không còn, đêm tối buông xuống thì vô cùng dễ thấy, không thể xóa đi, không thể chữa trị.
Harrelson dùng bộ đàm nhắc nhở: "Đề cao cảnh giác, án cướp đoạt ở nơi này cũng không..."
Ầm!
Một tiếng vang rền.
Hai mắt của Luke ngưng lại, nghiêng đầu nhìn ra phía sau, ở trong tầm mắt nhìn thấy xe số ba ở cách đó hơn 20m bị nổ lật nghiêng.
Harrelson ngạc nhiên, nhưng lập tức nói: "Luke, cậu đi xem tình huống xe số ba một chút."
Mọi người của đội xe trên cơ bản đều là quần jeans, quần thể thao hoặc quần thường, cộng thêm áo sơ mi rộng, che áo chống đạn và súng ống trên người lại.
Nhưng vẫn chỉ có ngoại hình của Luke là không có tính công kích nhất, không dễ dàng làm cho người xung quanh hoài nghi.
Luke lên tiếng: "Mọi người cẩn thận."
Mặc dù loại ứng đối này dường như là rất ngu xuẩn, nhưng lại không có cách nào khác.
Ai cũng không dám bỏ lại đồng sự chưa rõ sống chết để chạy trốn, nếu để truyền đi thì nhân phẩm, danh tiếng đều sẽ mất hết.
Luke không dám, vị tiểu đội trưởng Harrelson này lại càng không dám.
Lãnh đạo mất danh tiếng, đặc biệt là lãnh đạo ở tuyến đầu, ngày nào đó bị thủ hạ ở sau lưng bắn lén đều không phải là chuyện kỳ lạ.
Luke bước nhanh đi về xe số ba, nhưng đại bộ phận lực chú ý vẫn ở trên chiếc xe số hai của Harrelson.
Nhưng mãi đến lúc hắn đi đến bên cạnh xe số ba, bắt đầu kiểm tra tình huống của mấy đội viên SWAT trong xe, tình huống xấu mới xảy ra.
"A ~~" một tiếng rống to kéo dài tiếng vang lên.
Kính xe số hai đột nhiên xuất hiện một vết rạn, không tới một giây đã nổ tung.
Luke bỗng nhiên xoay người ngẩng cao đầu, nhìn về phía một nơi nào đó ven đường, nhưng lại không nhìn thấy ai cả.
Dưới chân hắn cũng không ngừng, mấy bước đã vọt tới cách xe số hai không xa, lập tức có cảm giác đầu căng thẳng.
Một tràng tiếng rống cực lớn xông vào trong đầu, giống như là bên trong đột nhiên có thêm một cái hộp đêm ồn ào, lỗ tai ong ong ong vang lên, trước mắt hơi mơ hồ biến thành màu đen.
Nhưng tai nghe hắn đang đeo chính là loại thu âm điện tử, sẽ tự động loại bỏ tạp âm với âm lượng cao, giờ phút này lại không hề có hiệu quả.
Trong lòng của hắn hoại nghi, lui về phía sau hai bước.
Lúc này, một bóng người thấp bé đột nhiên từ bên đường vọt ra, mở cửa sau xe bên phải ra, kéo Sanchez và người đàn ông trùm đầu ở ghế sau ra.
Người này căn bản là không để ý tới Sanchez, trực tiếp kéo lấy khăn trùm đầu lên sau đó bỏ chạy.
Đồng thời với hành động của người này, tiếng rống to kia cũng đột nhiên dừng lại.