Trên đường có một đống người đang bịt lỗ tai lại lắc lắc đầu, quay quanh bốn phía tìm kẻ giở trò.
Tay Luke khẽ động, đang định giơ khẩu M4A1 giấu ở dưới nách lên.
"A ~~ "
Tiếng rống lại nổi lên, đầu Luke lại lùng bùng, vô cùng khó chịu.
Cảm nhận được tin tức do khứu giác nhạy bén phản hồi, kém chút nữa hắn đã bật cười: Bọn mày vẫn còn bướng hả?
Hắn không tiếp tục để ý tới tiếng rống làm đầu choáng váng này nữa, dưới chân tăng tốc, nhào tới bên cạnh bóng người thấp bé có ý đồ cướp người kia, đưa tay ra chộp tới.
Quả nhiên, lúc hắn nhào tới bên cạnh bóng người thấp bé, tiếng rống đột nhiên dừng lại.
Tay trái người này vẫn đỡ lấy thân thể của tên đội khăn trùm đầu, tay phải giơ lên ngăn cản Luke.
Trên mặt Luke hiện lên nụ cười lạnh lùng, lập tức bắt được tay của người này, đang định phát lực bắt chéo hai tay người này ra sau lưng.
Chuyện ngoài ý muốn lại một lần nữa xảy ra.
Ầm!
Bao tay của người bị Luke bắt kia đột nhiên nổ tung, cả người hắn cũng bị vụ nổ xảy ra bất ngờ này nổ bay ngược ra, rơi xuống cách đó hơn 10m.
Lúc vẫn còn ở trên không trung, "A ~~" một tiếng rống to truyền tới, lại một lần nữa bao phủ lấy hắn, so với vừa còn ghê gớm hơn, với thể chất của hắn mà đầu vẫn bị choáng váng.
Trong lòng Luke vừa tức giận vừa buồn cười: Năng lực của bọn này, móa nó chứ thật đúng là có sáng tạo a!
Trong nháy mắt rơi xuống đất, chân hắn phát lực, cả người dùng tốc độ chạy nhanh một trăm mét xông trở lại.
Hai nắm đấm vung ra, đồng thời đấm lên trên bụng người tên đội khăn trùm đầu, cùng với bóng người thấp bé đang lôi kéo gã chạy trốn.
Lúc này, Luke mới nâng họng súng lên, ngắm chuẩn vào một chỗ cửa sổ nào đó bên đường phanh phanh phanh bắn mấy phát.
"A ~ nha~" tiếng rống to kia lập tức dừng lại.
Luke không hề ngừng lại, tăng tốc chạy nhanh, nhảy một cái, đạp một cú ở trên mặt tường, toàn bộ thân thể vọt về phía trước, bắt lấy một tên mới từ một chỗ chung cư bên đường bò lên.
Động tác của hắn linh hoạt giống như một con khỉ, kỹ năng parkour sơ cấp cộng thêm phản ứng linh hoạt mượn lực ở các nơi nhô lên và khe hở ở trên vách tường, không tới mười giây đã leo lên trên lầu ba, nhào vào trong cửa sổ mới bị hắn đập bể kính vừa rồi.
"A ~ "
Phanh!
"Ọe!"
Luke thu nắm đấm lại: "Nếu còn kêu loạn, lần sau tao sẽ đánh lên vị trí cách hai mươi cm bên trên."
Một bóng người thấp bé đang quỳ ở trên mặt đất nào còn có thể trả lời, đang ôm bụng, nằm co ro ở trên mặt đất ói.
Một đấm vừa rồi kia của Luke, kém chút đã đánh toàn bộ cơm trưa của cô ta ra ngoài.
Luke bắt máy bộ đàm: "Hondo, anh sao rồi?"
Vừa hỏi, hắn vừa lấy còng ra, còng tay bóng người thấp bé ở trên mặt đất lại, xốc phần gáy của cô ta lên rồi đi xuống dưới.
Bên trong bộ đàm, Hondo khó khăn mắng một tiếng "Mother Fucker", mới nói: "Không có việc gì, chỉ hơi khó chịu, muốn ói."
Luke cũng dở khóc dở cười.
Hắn còn bị tiếng rống to của bóng người thấp bé trên lầu này làm cho choáng váng, những người bình thường như Harrelson không khó chịu mới là chuyện lạ.
Không tới hai mươi giây, hắn đã xách bóng người thấp bé kia xuống đến lầu một, tay đưa vào trong túi móc móc, lập tức tay có thêm một món đồ chơi nhỏ nhìn giống như đèn pin.
Lúc từ cửa chính của căn nhà đi đến bên đường, nhìn một bóng người thấp bé khác đang đưa lưng về phía hắn, cố gắng giãy dụa bò dậy, Luke quả đoán đâm món đồ chơi nhỏ này lên... Trên mông cô ta.
Ai bảo nơi đó của cô ta nhô lên cao như vậy, còn vừa vặn hướng về phía hắn!
Xì xì xì.
Phù phù!
Người này mới bò lên được một nửa, cả người đã run rẩy, lại một lần nữa ngã xuống đất.
Luke bĩu môi: Ai bảo vừa rồi cô rồi nổ tôi!
Thành viên SWAT trên xe số ba ở phía sau cũng đã bò ra ngoài, đồng thời cũng báo cáo không có ai thương vong.
Việc mà bọn họ trải qua vừa rồi rất kỳ quái, chỉ có xe bị nhấc lên rồi lật nghiêng, người lại không có việc gì.
Harrelson chỉ ra lệnh cho bọn họ mau chóng lật xe lại, nhiệm vụ vừa mới mở đầu, còn chưa tới thời gian nghỉ ngơi.
Sau đó, hắn mới nhìn ra ghế sau xe.
Nơi đó đã biến thành 4 người.
Nhưng mà bây giờ Luke ngồi ở giữa, bên trái là hai bóng người thấp bé mới bị hắn ném vào, bên phải vẫn như cũ là tên đội mũ trùm đầu kia.
Nhìn thấy ánh mắt của Harrelson dời qua, Luke mở miệng nói: "Hai cô nàng này có chút phiền toái, không thể ném bọn họ ở đây được. Để Sanchez sang xe số ba đi."
Sanchez bên bgoài xe gượng cười, cũng không cần Harrelson ra lệnh: "Được, vậy thì tôi đi."
Nói xong, cô ta lắc lắc ung dung đi về phía xe số ba mới vừa lật nằm trở lại.
Một lát sau, ba chiếc xe lại một lần nữa tiến lên.
Chỉ có một đám đảng vây xem vẫn đứng ở ven đường không hiểu ra sao cả: Đây là đang làm trò gì thế? Nói sống mái với nhau thì cũng không quá giống, chẳng lẽ là đùa ác gì đó, hoặc là quay chương trình truyền hình thực tế về thuốc nổ gì đó?
Có không ít đoàn làm phim và những tên ngớ ngẩn ở Los Angeles từng làm loại chuyện này, tất cả mọi người đều từng nghe thấy.
Trên xe số hai, khẩu Glock trong tay phải của Luke chỉ vào hai người đang ngồi sát nhau ở bên trái, miệng nói: "Nể tình vừa rồi hai người không làm tổn thương đồng sự của tôi, tôi cũng không muốn đánh cho mặt hai người thành pizza cà chua. Cho nên ngoan ngoãn ngồi im, đừng có ý định giở trò."
Bên trái hắn, hai khuôn mặt giống nhau như đúc đang lườm hắn.
Đây là hai cô nhóc, thoạt nhìn cũng chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, điển hình của độ tuổi vị thành niên, rất có thể còn là sinh đôi.
Bọn họ đều có mái tóc màu vàng óng, nhưng một người búi kiểu cây nấm, một người khác là tóc ngắn ngang tai lởm chởm giống tóc nam sinh.
Bọn họ đều có một đôi mắt màu xanh thẳm, sống mũi cao, môi trên mỏng mà nhỏ nhắn cộng với môi dưới hơi nở nang, phối hợp với khuôn mặt trái xoan tương đối tiêu chuẩn, là hai cô nhóc xinh đẹp thu hút.
Đây cũng là một trong các nguyên nhân mà vừa rồi Luke không dùng súng trực tiếp headshot bọn họ.
Mỹ nữ, lại còn là mỹ nữ vị thành niên, đều có thể để cho hắn hơi nương tay một chút.
Một nguyên nhân khác là vừa rồi tuy bọn họ tập kích, mặc dù làm cho đội xe vô cùng chật vật, nhưng không có nhân viên cảnh sát nào bị thương tổn.
Trong xe số ba bị nổ lật nghiêng, các đội viên SWAT cao lắm là trên mặt có chút máu ứ đọng hoặc trầy da mà thôi, đôi chút tổn thương cũng không tính là gì cả.
Mặc dù Luke bị nổ bay hơn 10m, nhưng vụ nổ này lại tương đối kỳ quái, dường như chỉ là một loại sóng xung kích, đẩy hắn bay ra ngoài.
Mọi người trong xe số hai này của Harrelson, cũng chỉ bị hoa mắt chóng mặt, buồn nôn muốn ói mà thôi.
Bởi vậy, đây là một cặp sinh đôi siêu phàm.
Năng lực của bọn họ cũng khá thú vị.
Một người có thể chế tạo sóng xung kích kiểu nổ tung, một người kia lại có thể phát ra... Ách, sư hống công?
Chế tạo sóng xung kích là đầu cây nấm, cô nhóc cũng là người từ bên đường vọt ra, mở cửa xe cướp tên đội khăn trùm đầu đi.
Phát ra sư hống công lại là cô nàng tóc rối ngang tai kia, cô nhóc ở trong phòng trên lầu ba, từ trên cao dùng sư hống công "Viễn trình" tiếp viện người.
Nhưng mà, không ai dám xem thường hai cô nhóc này.
Chính là bọn họ, vừa rồi kém chút nữa đã mang tên khăn trùm đầu này đi rồi.
Nếu không phải là tối nay Harrelson lại một lần nữa kéo Luke đến, bây giờ bọn họ đã thành công rồi.
Hai gương mặt non nớt gần như là giống nhau như đúc đều tức giận trừng mắt nhìn Luke, nhưng lại không dám có động tác gì.
Vừa rồi, Luke thu thập bọn họ rất thảm.
Mấu chốt là, bây giờ sư hống công tóc rối ngang tai đang bị Luke dùng khăn lông bịt miệng, đồng thời dùng cô nhóc đè lên trên người đầu cây nấm có thể nổ.
Hai người hành động bất tiện còn không nói, còn bị súng bên tay phải Luke chĩa vào.
Mặc dù bọn họ có gan to bằng trời, nhưng đều rất thông minh, thậm chí thông minh đến mức hơi quá.
Buổi chiều, mấy trăm tên tội phạm dùng xe bọc thép, máy bay trực thăng gắn súng máy cùng ra trận, đều không thể chạm vào người khăn trùm đầu, nhưng bọn họ lại làm được.
Thậm chí Harrelson còn phải thầm hoài nghi: Chẳng lẽ kế hoạch hành động của mình có lỗ hổng lớn nào đó hay sao? Bằng không thì làm sao lại xuất hiện loại tình huống này!