Tiếp đó đội xe lên đường vô cùng bình an, mãi đến lúc lái vào trong nhà tù của quận, đều không gặp phải bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn.
Chuyện này đã đầy đủ nói rõ tính chất tất yếu của chuyến áp giải thứ nhất vào ban ngày của Harrelson.
Người bị trùm đầu ở trên xe vừa rồi kia, mới thật sự là Alex - Montel, cũng là chính chủ treo thưởng một trăm triệu.
Buổi chiều bị đội xe cảnh sát đưa tới nhà giam, chỉ là một đội viên SWAT thế thân giả mạo mà thôi.
Dù sao thì trong lúc áp giải, khuôn mặt Alex đều sẽ bị khăn trùm đầu che kín, ai cũng không biết đó có phải là gã hay không.
Đám đội viên áp giải buổi chiều kia cũng không phải là thủ hạ lệ thuộc trực tiếp của Harrelson, tất cả thủ hạ lệ thuộc trực tiếp của anh ta đều không đi ra, mà ở lại tổng bộ giữ trạng thái tập trung chờ lệnh.
Kế hoạch này của Harrelson, chỉ có chính anh ta và một vị tay to nào đó ở tổng bộ biết rõ, những người khác đều mơ mơ màng màng.
Vị tay to ở tổng bộ kia đã sớm bố trí, nhốt người thế thân ban ngày kia vào một căn phòng cô lập, tạm thời không để cho bất cứ ai hỏi thăm và quan sát.
Sau khi củ khoai lang bỏng tay Alex này bị đưa vào trong nhà giam, nhất định phải cố gắng để bên ngoài cho rằng gã đã ở trong nhà giam, để giảm bớt áp lực cho hành động áp giải chân chính diễn ra vào buổi tối.
Bây giờ xem ra, kế hoạch này về cơ bản là đã thành công.
Đầu tiên, dù còn có tên tội phạm nào hoài nghi, nhưng theo thời gian di chuyển và trật tự ở tổng bộ đã được bình thường hóa, đều sẽ cảm thấy mình đã tới chậm rồi.
Tình huống cảnh cướp chiến đấu với quy mô lớn lúc ban ngày đã sớm lên TV, lặp đi lặp lại đưa tin cũng đã tăng cường loại cảm giác này lên rất nhiều lần.
Dù sao thì bọn tội phạm cũng không phải là cảnh sát, có hoài nghi thì cũng không thể dùng phương pháp tìm tòi để xác nhận tình huống.
Thêm nữa, sau khi tan tầm, xe không có chế phục từ tổng bộ tuôn ra có trên trăm chiếc, bọn họ cũng không có đủ năng lực để giám sát toàn bộ.
Harrelson còn khống chế tiết tấu mở cửa của bãi đỗ xe, bảo đảm hơn mười lần đều có 3, 4 chiếc xe không chế phục cùng rời đi, càng là sự đả kích nghiêm trọng đối với lòng tin của những người cố ý nhắm vào.
Nói không chừng Alex - Montel đang ở ngay bên trong một chiếc xe nào đó, đã sớm rời đi rồi.
Sau cùng, tuyến đường của lần áp giải ban đêm này cũng không đi thẳng sang phía đông giống như lần áp giải ban ngày, mà lại đi vòng vo nửa vòng.
Đội xe cũng đặc biệt lựa chọn tuyến đường, tránh quá giờ cao điểm nên tốc độ di chuyển cực nhanh, toàn bộ thời gian áp giải tốn không tới 40 phút, không lưu cho bọn tội phạm quá nhiều thời gian phản ứng.
Trừ. . . uhm, hai thiếu nữ ngồi bên cạnh Luke này, còn những tên tội phạm khác đều bị lừa dối.
Mà Luke cũng nhớ lại, đôi sinh đôi này dường như là cũng có mặt trong đám người tuổi trẻ khiêu vũ vào buổi chiều kia, còn từng tiếp cận xe cảnh sát áp giải người hiềm nghi.
Không biết là bọn họ làm như thế nào có thể đánh giá ra người bên trong xe lúc ban ngày là thế thân, nhưng lúc ấy xác thực là bọn họ không ra tay, lại lựa chọn buổi tối tới ăn một mình.
Ở trong này chỉ có một vấn đề: Bọn họ làm như thế nào có thể xác định được tuyến đường của đội xe áp giải tối nay?
Từ tình huống bây giờ mà xét, hai người bọn họ cũng không tìm những người bình thường khác tới hỗ trợ, muốn làm được điều này cũng không dễ dàng.
Đợi tới lúc những người khác xuống xe, áp giải tên đội khăn trùm đầu kia vào phòng giam, Luke ở lại trên xe mắt lớn trừng mắt nhỏ với hai thiếu nữ này.
Trên thực tế là hắn đang tán gẫu, hai đôi mắt to màu xanh lam ở cách đó không xa cứ như thế nhìn chằm chằm vào hắn không lên tiếng.
Hắn thở dài: "Nếu như hai người không nói rõ tình huống của mình, thì tôi cũng chỉ có thể chuyển giao hai người cho đơn vị chuyên nghiệp. Hẳn là hai người cũng biết đi?"
Bên trong ánh mắt của hai chị em thoáng hiện vẻ sợ hãi, nhưng vẫn không lên tiếng.
Luke bất đắc dĩ: "Thực không nói à? Nói ra thì nói không chừng tôi sẽ vụng trộm thả cho hai người đi nha."
Bên trong ánh mắt của hai chị em thoáng qua vẻ do dự, nhưng vẫn không lên tiếng.
Luke cũng đã hết hi vọng.
Không biết là do lòng đề phòng của hai cô nhóc này đối với hắn quá mạnh, hay là năng lực bản thân có kháng tính đặc thù đối với tâm linh, năng lực kết nối tâm linh ở cấp da lông của hắn hoàn toàn không có tác dụng đối với bọn họ.
Sau khi thử nhiều lần, hắn ngay cả tên của hai người đều không hỏi ra được.
Hắn cũng không muốn nghiêm hình bức cung đối với hai cô nhóc này.
Trên thực tế, hắn nghiêm túc khi nói là sẽ thả hai cô nhóc này đi.
Năng lực và hành động của bọn họ đều tương đối có chừng mực, hơn nữa còn không có khuynh hướng bạo lực giết chóc.
Điều này thì Luke rất xác định.
Một người coi thường sinh mạng, máu tươi dính đầy tay, vẫn có khác biệt rất lớn so với người bình thường.
Chính Luke đều dựa vào chiến tích bên ngoài, để che dấu đi sự khác thường của bản thân, nhưng vẫn không thể gạt được rất nhiều người giàu kinh nghiệm, ví dụ như Robert và Flag.
Hắn không cảm thấy đôi chị em này có thể giấu diếm được hắn.
Nhưng bọn họ lại không nói một lời, để hắn thấy hơi do dự.
Gọi điện thoại cho Wales hoặc Flag? Chuyện này có khả năng rất lớn là sẽ đưa bọn họ vào miệng cọp.
Chính Luke đều không muốn đi làm thủ hạ cho Wales, đây chính là một cái hố cực to.
Đơn vị của Flag cũng có rất nhiều vấn đề, chỉ nhìn những thứ mà bọn họ thu nhận, sợ rằng cũng có hạng mục nghiên cứu không thể để lộ ra ngoài ánh sáng được.
Nhíu mày suy tư một lát, hắn đột nhiên thu hồi súng: "Được rồi. Chút nữa rời khỏi nhà giam, hai người muốn làm gì đều không liên quan gì đến tôi cả."
Nhìn thấy loại cử động này của hắn, trên hai gương mặt tương tự nhau này lập tức lộ ra vẻ giật mình + không hiểu.
Quyết định xong, Luke cũng cảm thấy nhẹ nhõm cả người.
Hắn móc vào trong túi, lấy ra một cây kẹo que sô-cô-la, bóc giấy gói kẹo ra, nhét nó vào trong miệng.
Chú ý tới bốn ánh mắt kinh ngạc bên cạnh, hắn cũng không quay đầu lại, chỉ sờ một cái vào trong túi, đưa tay ra: "Hai đứa muốn ăn kẹo hả? Muốn ăn sao không nói."
Ánh mắt của hai cô nhóc đảo quanh qua lại ở giữa miệng và tay hắn, tay của tóc rối mới giật giật, đã bị đầu cây nấm giật lại.
Luke mỉm cười, đặt hai cây kẹo que vào trong lòng bàn tay bị giật lại của cô nhóc tóc rối: "Chút nữa ăn một mình đi."
Miệng của cô nhóc tóc rối này vẫn còn bị khăn lông chặn.
Hắn nghiêng đầu nhìn ra bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ, miệng vẫn không nhịn được nhắc nhở một câu: "Có năng lực, cũng đừng dùng để làm loại chuyện phạm pháp như thế này. Những người kia luôn luôn chờ các em xuất hiện, nhưng đó không phải là cảnh sát đâu."
Không bao lâu sau, nhóm Harrelson đi ra, nhanh chóng lên xe.
Nhìn ra chỗ ngồi phía sau hoàn toàn yên tĩnh, anh ta cũng không quá mức để ý, chỉ nói đội viên lái xe đi.
Xe bắt đầu lái ra ngoài nhà giam, Harrelson mới nhẹ nhàng thở ra một hơi thật dài: "Cảm ơn Thượng Đế, rốt cuộc đã giải quyết xong rồi."
Luke cười không có lên tiếng.
Harrelson lại nghiêng đầu nhìn đôi sinh đôi kia một cái, hỏi: "Bọn họ thì sao?"
Luke suy nghĩ một lát: "Đưa bọn họ tới phòng tạm giam ở tổng bộ đi. Hôm nay chúng ta đã quần nhau với bọn tội phạm như thế rồi, chúng ta cũng không cần tham gia vào việc thẩm vấn nữa chứ?"
Harrelson suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.
SWAT chỉ cần cấp trên hạ lệnh, một lời không hợp sẽ tiến tới ngay.
Nhưng loại việc như thẩm vấn phạm nhân này, bọn họ thật đúng là không chuyên nghiệp bằng thám tử của tổ trọng án.
Đương nhiên, SWAT cũng có biện pháp thẩm vấn "chuyên nghiệp".
Nhưng Harrelson từ trong kính chiếu hậu ngó ngó gương mặt non nớt của hai cô nhóc kia, lập tức từ bỏ loại ý nghĩ quá tàn bạo này.
Đàn ông ở trên thế giới này, đều luôn nhìn mặt.
Vị đầu hói đen Harrelson này cũng không ngoại lệ.
Để anh ta bắn chết mấy tên tội phạm cầm súng, anh ta sẽ không do dự.
Nhưng muốn anh ta sử dụng những kỹ xảo"thẩm vấn chuyên nghiệp" kia với hai cô nhóc vị thành niên, thì anh ta không thể xuống tay được.
Hơn nữa tất cả đội viên SWAT thi hành nhiệm vụ tối nay đều bình an, nhiệm vụ áp giải cũng đã thuận lợi hoàn thành.
Harrelson như trút được gánh nặng, cũng không muốn so đo với hai cô nhóc.
Về điều này, Luke và Harrelson đều không khác cho lắm, giờ phút này tâm trạng rất tốt, nhìn cái gì cũng thuận mắt.