Nhưng lại có vấn đề xảy ra.
Người tiếp nhận vụ án này ở bên trong tổ trọng án chính là Luke và Selina.
Sau đó, hai người cũng ở trong kho hàng này bắn nhau với đám xã hội đen, cũng cứu ra một tên đặc vụ FBI. Chuyện này cũng có thể để cho Đồn cảnh sát khu vực phía tây có thể danh chính ngôn thuận phong tỏa, điều tra kho hàng này, tìm thấy kho quân dụng bí mật kia.
Mặc kệ là tình hay lý, hay là từ phương diện thủ tục mà nói, Luke và Selina tuyệt đối là công thần đứng đầu trong việc phá án và bắt giam án buôn lậu vũ khí này.
Dù là lúc vũ khí bị tìm ra, hai người đều đang nằm ở nhà ngáy o o.
Giấy tờ thăng chức cũng là dùng lý do này để phát xuống.
Phá án + cứu người = thăng chức, logic này không hề có một chút sơ hở nào.
Thomas quan sát biểu lộ của hai người, trong lòng càng thêm coi trọng Luke hơn.
Selina thì sao, vừa nhìn đã biết chính là nhân vật phụ trợ, nhưng có thể phối hợp ăn ý được với Luke, đó cũng là bản lĩnh.
Lúc này ông ta mới lên tiếng: "Chuyện ngày hôm qua, về sau hai người không được thảo luận với bất cứ kẻ nào, cho dù là tổ trưởng của hai người."
Luke gật đầu, nhưng trong lòng lại hơi lẩm bẩm: Chuyện này sẽ không làm cho Bolic giận nữa đấy chứ?
Vụ án dưới tay mình bị phá, thế mà ngay cả tình tiết vụ án như thế nào ông ta cũng không thể hỏi.
Thomas lại cổ vũ hai người thêm vài câu, sau đó mới để cho bọn họ trở về làm việc.
Hôm nay, hai người mới đi vào bên trong sảnh lớn của tổ trọng án, mấy thám tử ở bên trong đều nhìn lại.
Có ba người trong đó thậm chí còn lên tiếng chào, hai người còn lại cũng gật đầu mở miệng chúc một câu buổi sáng tốt lành.
Hai người đều cười trả lời, sau đó đi vào bên trong văn phòng tổ trưởng.
Bolic trông thấy hai người, sắc mặt có chút cổ quái: "Chuyện gì thế?"
Luke: "Vụ án buôn lậu vũ khí kia chắc là đã phá xong, cho nên tôi đến hỏi tổ trưởng xem, có vụ án nào khác cho chúng tôi hay không."
Bolic vẫn là loại biểu lộ khó chịu kia, một lát sau hỏi: "Hai người có quan hệ với FBI như thế nào?"
Luke: "Kỳ thật, là chúng tôi đi tới quán bán đồ ăn Mexico kia để ăn cơm, tiện thể điều tra tình huống, vừa vặn gặp phải FBI bắn nhau với đám xã hội đen ở trong nhà kho."
Bolic tắt tiếng: Móa nó chứ đây là loại vận may cứt chó gì? ! Như thế mà cũng có thể phá xong vụ án.
Trong lúc nhất thời Bolic cũng không biết là mình nên sắp xếp hai người này như thế nào.
Lại giao cho bọn họ một vụ án lớn khác? Hai người này thăng chức quá nhanh, như thế cũng không phù hợp với quy củ chèn ép người mới của ông ta.
Giao cho một vụ án nhỏ? Người tinh tường vừa nhìn đã biết được là trong lòng ông ta có quỷ. Người có năng lực tốt như vậy không dùng vào chuyện hợp lý, không phải là chèn ép thì là cái gì? Mấu chốt là, hai người bọn Luke còn là Phó cục trưởng Thomas đẩy vào, căn bản là Bolic không có cách nào chèn ép bọn họ quá đáng.
Do dự thật lâu, con ngươi của Bolic đảo một vòng, để cho hai người ngồi xuống.
Sau đó ông ta tìm một hồi lâu ở bên trong hộc tủ của mình, rốt cuộc tìm được một phần hồ sơ, ông ta mở ra nhìn một chút.
Không sai, chính là vụ án này.
Ông ta thuận miệng thổi bụi bên trên phần hồ sơ kia một cái, mặt không tỏ vẻ gì đưa cho Luke: "Hai người thử điều tra vụ án này một chút xem, hơi có chút khó giải quyết. Tôi cho hai người thời gian một tháng, nếu như trong một tháng đó không có thu hoạch gì, vậy thì từ bỏ."
Bolic tính toán rất cẩn thận.
Mặt ngoài nhìn tới, ông ta giao cho hai người đi điều tra một vụ án rất khó khăn, còn rất rộng lượng cho hai người thời gian một tháng.
Thomas cũng không thể bắt bẻ gì ông ta.
Làm như thế, sẽ có thể đuổi hai người ra ngoài, lãng phí thời gian một tháng.
Luke chỉ mở hồ sơ ra nhìn một chút, ánh mắt hơi chớp động, lập tức đứng lên: "Được rồi, sếp. Chúng tôi đi ra ngoài trước."
Bolic gật đầu, đưa mắt nhìn hai người rời đi, ánh mắt phức tạp khó hiểu.
Sau khi ra khỏi văn phòng, Luke trực tiếp đi ra bên ngoài.
Selina: "A, chúng ta đi đâu bây giờ?"
Luke: "Về nhà."
Selina ngơ ngác: "Không đi làm à?"
Luke vỗ vỗ lên hồ sơ trong tay: "Không nghe thấy Bolic nói sao, trong một tháng, chúng ta tự do hành động, đừng đi làm phiền ông ta."
Selina: "Ông ta từng nói câu "Đừng đi làm phiền tôi" kia à?"
Luke cười ha ha: "Cô cho rằng, những người khác ở bên trong tổ trọng án cũng bị ông ta ra lệnh dùng thời gian một tháng đi điều tra một vụ án sao?"
Selina quả quyết lắc đầu.
Cô ta cũng không phải là người ngoại đạo, ở bên trong tổ trọng án trong thành phố lớn còn hận không thể có một đặc vụ có thể có hiệu suất làm việc gấp đôi, thường thì một vụ án nhiều nhất chỉ điều tra mấy ngày, sau đó sẽ giảm mức độ quan trọng của nó xuống, biến thành vụ án chỉ cần chậm rãi điều tra.
Trừ khi là vụ án nào đó có tiếng vọng rất lớn ở trong xã hội, tất cả mọi người đều chú ý vào, nếu không thì trong tay mỗi tổ cộng tác ở bên trong tổ trọng án tối thiểu cũng phải có hai ba vụ án đang làm dang dở, cộng thêm vô số vụ án bị đưa vào trong phòng hồ sơ đắp chiếu.
Một tháng đi điều tra một vụ án? Nếu như tất cả thủ hạ của Bolic đều làm việc với hiệu suất này, chỉ cần hai tháng ông ta sẽ phải từ vị trí tổ trưởng tổ trọng án kia xéo đi.
Trong mắt Luke hiện lên vẻ chế nhạo: "Cho nên, chúng ta là bị ghét bỏ a."
Selina lại càng không hiểu: "Vì sao?"
Luke: "Trung Quốc có một câu ngạn ngữ cổ xưa, ý tứ đại khái nói là, người quá mức ưu tú thì kiểu gì cũng sẽ bị người bình thường khác căm thù. Chúng ta mới đi làm ngày đầu tiên, đã phá một vụ đại án, lại còn được thăng chức. Bolic sẽ nghĩ như thế nào? Ông ta cũng không phải là Robert."
Selina vẫn còn không hiểu: "Có loại thủ hạ có năng lực xuất chúng như chúng ta, không phải là chuyện tốt sao?"
Luke cười ha ha: "Nếu cô có một thủ hạ thăng chức vèo vèo, hoàn toàn không cần nhìn sắc mặt của cô, càng không cần nghe cô sai bảo, cô còn cho rằng đó là chuyện tốt không?"
Selina hơi ngẩn người, giật mình: "Thì ra là như thế, người ở thành phố lớn thật sự là quá phức tạp."
Luke: "Đây là chuyện ở trong dự liệu. Đợi đến lúc chúng ta trở thành một tổ cộng tác xuất sắc nhất ở bên trong tổ trọng án, có lẽ là sẽ còn có nhiều chuyện nhàm chán hơn đang chờ chúng ta."
Selina: "Là chuyện gì?"
Luke cười ha ha, không trả lời vấn đề này, chỉ là trong lòng thầm nhủ: Mấu chốt là, Bolic là thân tín của Cục trưởng Faraday, mà Thomas lại đang mưu cầu chuyện được thăng nhiệm thành Cục trưởng của Đồn cảnh sát khu vực phía tây, người ủng hộ của hai bên đương nhiên là phải đối đầu rồi.
Thomas nhét hai người vào trong tổ trọng án, chưa hẳn là đã không có ý tứ gì khác ở bên trong.
Sự đơn thuần vui vẻ của Selina cũng là một ưu thế, nói những chuyện này cho cô nghe, cô cũng không tò mò đi tìm hiểu, làm như thế ngược lại sẽ không duyên cớ để cho tâm trạng trở nên hỏng bét.
Hai người trực tiếp lái xe về nhà.
Sau khi Selina về nhà lập tức phàn nàn: "Nơi này thực sự là không quen, trong đồn cảnh sát cũng không có phòng huấn luyện, chẳng lẽ là chúng ta phải đi tìm một câu lạc bộ tập thể hình để tập à?"
Luke suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Xem một chút đi, nếu phù hợp thì đi tìm một câu lạc bộ võ thuật nào đó có thể đối luyện được, có phòng đơn thì càng tốt."
Mặt mày của Selina nhăn nhó: "Thế nhưng lại phải tốn tiền a."
Luke mỉm cười: "Đừng quên, hôm nay chúng ta đều đã được thăng chức tăng lương, có đủ tiền để thanh toán phí sân bãi."
Selina ngẫm lại cũng thấy đúng, vui vẻ chạy sang bên cạnh xem tivi.
Hồi còn ở nhà, sau khi cô về nhà sẽ phải làm một đống lớn việc vặt trong nhà, ví dụ như hỗ trợ giặt giũ phơi phóng quần áo đệm chăn, ví dụ như rửa chén, ví dụ như dẫn em đi chơi.
Mặc dù chỉ là ngẫu nhiên, nhưng cũng sẽ không quá thanh nhàn.
Sau khi đến nơi này, chỉ có cô và Luke, Luke cũng sẽ không quản lý gì cô cả, chỉ cần không phải là thói quen xấu gì đó, cô có thể tùy tiện ở trong nhà xem phim truyền hình, hoặc là đọc tin tức lá cải gì đó đều được.
Chính Luke ngồi xuống ghế sofa ở một bên khác, tiếp tục đọc hồ sơ trên tay.
Nửa giờ sau, Luke để hồ sơ xuống, Selina trực tiếp hỏi: "Thế nào?"
Người dịch: thichthanhtu