Luke nhắm mắt lại một lát, lắc đầu: "Đơn giản tổng kết lại, chính là có một nhân viên cảnh sát tên là Matt ở trong đồn cảnh sát chúng ta về quê nhà là thành phố Raccoon để nghỉ ngơi, nhưng lại vô cớ mất tích. Trong cục muốn nhúng tay vào vụ án này, với tư cách biểu thị quan tâm đối với nhân viên cảnh sát thủ hạ của mình."
Mặt mũi của Selina tràn đầy vẻ không tin: "Đồn cảnh sát của thành phố Raccoon sẽ để cho đồn cảnh sát Houston đi tới địa bàn của bọn họ chấp pháp sao? Tên ngu xuẩn nào nghĩ ra chuyện này thế?"
Luke liếc nàng một cái: "Tuyệt đối không được nói ra lời này lúc ở bên ngoài, bởi vì người nghĩ ra chuyện này là sếp lớn của chúng ta, Phó cục trưởng Thomas."
Selina le lưỡi, biết nếu mình nói lời này ở bên ngoài thì khẳng định là sẽ gặp xui xẻo.
Luke tiếp tục nói: "Nhưng mà cô nói cũng không sai. Đồn cảnh sát thành phố Raccoon đã trực tiếp từ chối đề nghị liên hợp điều tra của Đồn cảnh sát khu vực phía tây, chuyện này lập tức rơi vào thế bí. Hơn nữa bởi vì đề nghị này, Đồn cảnh sát thành phố Raccoon cũng không tích cực điều tra vụ án nhân viên cảnh sát mất tích này nữa. Tới bây giờ đều đã trôi qua một tháng rồi, nhưng bên kia vẫn không có bất cứ tiến triển gì. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, vụ án này sẽ biến thành một bản án cũ, nhét dưới đáy hòm ở trong phòng hồ sơ."
Selina nằm ở trên ghế sa lon tức giận đạp lung tung mấy lần, cặp đùi thon dài màu lúa mạnh kia rất là mê người: "Đáng chết, vậy chúng ta có thể làm gì?"
Luke không thèm che giấu trực tiếp thưởng thức đôi chân dài kia, miệng nói: "Ý tứ của Bolic rất rõ ràng, chính là để cho hai người chúng ta đi tới thành phố Raccoon trung thực đợi một tháng. Chờ tới lúc trở lại, danh tiếng mà chúng ta làm ra hôm qua cũng đã gần như không còn. Chúng ta vào đồn cảnh sát thế nhưng chính là Phó cục trưởng Thomas mở miệng, Bolic cũng không có khả năng công khai chèn ép chúng ta, chỉ có thể dùng loại thủ đoạn câu giờ này."
Selina đã hiểu sơ sơ, nhưng con ngươi cô vẫn đảo một vòng: "Thomas là người ủng hộ chúng ta? Quan hệ giữa ông ta và Robert như thế nào?"
Luke cười khẽ: "Ông ta là chiến hữu cũ của Robert. Nhưng mà, dù sao thì chúng ta cũng không phải là con cháu thân thích của người ta. Cho nên, nhiều nhất thì ông ta cũng chỉ có thể bảo vệ chúng ta không bị chèn ép ác ý, những chuyện khác thì chính chúng ta phải giải quyết thôi. Giống như vụ án này, chúng ta chỉ có thể thành thành thật thật đi tra án, nếu chúng ta đi tìm Thomas, sẽ chỉ làm cho tất cả mọi người trong tổ trọng án phản cảm với chúng ta."
Selina tò mò: "Vì sao lại phản cảm với chúng ta?"
Luke: "Cô có thích có một thủ hạ hoặc đồng sự hơi chịu thiệt thòi một chút đã lập tức vượt cấp cáo trạng không? Không muốn trở thành cái gai trong mắt tổ trọng án, tốt nhất là không nên tới chỗ Thomas thường xuyên."
Selina ồ một tiếng.
Luke lại căn dặn cô thêm một câu: "Chuyện chúng ta thảo luận hôm nay, tuyệt đối không được nói ra ngoài, kể cả Thomas và thân thích của chúng ta, nhất định phải ghi nhớ."
Selina gật đầu.
Lúc nghe Luke nói điều này, cô cũng đã thấm nhuần, bởi vì Luke luôn luôn nói đúng.
Làm đồng sự của nhau mấy tháng, cô luôn có cảm giác Luke không giống như một người mười chín tuổi, ngược lại càng giống như là một người ba mươi tuổi hơn, giống như là cô có thêm một người anh trai vậy.
"Chúng ta đi thành phố Raccoon, thực sự là cần phải tra án?" Selina hỏi.
Không đạt được đối phương cho phép, hai người đi tới đó căn bản là không có quyền chấp pháp, điều tra vụ án thậm chí còn không thuận tiện bằng thám tử tư.
Thám tử tư còn có thể dùng rất nhiều thủ đoạn không quang minh, nhưng nếu bọn họ làm như vậy, một khi bị bắt lấy nhược điểm, làm không cẩn thận thì chức vụ cũng sẽ bay màu.
Luke gật đầu: "Ngày mai sẽ đi. Dù sao thì không tra được vụ án này, đối với chúng ta cũng không có tổn thất gì, coi như là đi tới thành phố Raccoon du lịch đi, nghe nói hoàn cảnh ở bên kia cũng không tệ."
Selina nghĩ lại thì thấy cũng đúng, tâm trạng cũng khá hơn một chút.
Cô ta mới được thăng chức, trong lòng đắc ý, cũng không có cảm giác gì đối với loại thủ đoạn vặt vãnh này của Bolic.
Dù sao, cô đã làm nhân viên cảnh sát trong thị trấn bốn năm, bây giờ mới đi theo cộng tác với Luke được bốn tháng, đã thăng liên tục hai cấp, còn có cái gì mà không vừa lòng nữa.
Buổi tối Luke lại một lần nữa nấu cơm.
Ngày mai sẽ phải đi thành phố Raccoon, hơn nữa lần này chính là bị đày đi tới đó “lượn lờ”, tâm trạng của hắn cũng rất nhẹ nhàng.
Đối với việc thăng chức, hắn xem còn nhẹ hơn Selina nhiều.
Hệ thống siêu thám tử của hắn càng thích hợp cho công tác ở tuyến dưới, thăng lên thành cương vị quản lý, chỗ tốt đối với hắn cũng không lớn.
Thích hợp hạ thấp tốc độ thăng chức của bản thân xuống cũng tốt.
Cách làm của Bolic, xem như chỉ là thủ đoạn vặt ở nơi làm việc, cũng không quá phận, hắn cũng sẽ không ghi hận Bolic.
Nhưng mà, chắc chắn là Bolic sẽ không trở thành bạn của hắn, mọi người đã chú định chỉ là quan hệ công việc.
Hôm nay Luke có đầy đủ thời gian chuẩn bị, dứt khoát tự mình lái xe ra ngoài, vào siêu thị mua về một đống đồ vật, sau đó một mình ở lỳ trong phòng bếp chuẩn bị.
Đợi đến giờ ăn cơm, Selina nhìn đống đồ ăn trên bàn, khiếp sợ không gì sánh nổi: ". . . Sẽ không phải là cậu đã thực sự học nấu ăn đấy chứ?"
Tối hôm qua Luke làm cơm trộn, Selina cũng không giật mình, thứ đó nói trắng ra chính là một món thập cẩm.
Nhưng hôm nay Luke đưa ra lại là hai món ăn chính thức, cộng thêm hai bát. . . Cơm chiên trứng lớn.
Cách làm cơm chiên trứng là Luke dùng trứng gà đánh đều lên, sau đó rót đều trứng trùm lên trên hạt cơm, mà không phải là loại cơm và trứng tách rời kia.
Bởi vậy, món cơm chiên trứng này vàng óng bắt mắt, nhìn đã muốn ăn rồi.
Hai món ăn kia cũng đơn giản, ớt ngọt thịt bò cộng thêm cà chua xào trứng.
Uhm, cơm chiên trứng phối với cà chua xào trứng hình như là có chút quái dị, nhưng Luke thích hương vị cà chua xào trứng, Selina thì chắc chắn là cũng sẽ không có ý kiến.
Luke mang món ăn đặt lên bàn, bên ngoài đột nhiên lại có người gõ cửa.
Hai người liếc nhau, đều cảm thấy kỳ quái.
Hai người mới vừa chuyển tới, cũng chưa quen thuộc với đồng sự, hàng xóm thì lại càng là chưa gặp qua một người nào, làm sao lại có người đến thăm?
Selina chủ động đi ra mở cửa, dù sao thì Luke cũng chỉ mới làm xong cơm.
Sau khi mở cửa, Selina kinh hãi hô lên một tiếng: "Là cô à? Cô tới đây làm gì thế?"
Luke nghiêng đầu nhìn lại, trông thấy một cô gái trên tay đang cầm một chiếc mũ lưỡi trai, trên mặt nở nụ cười xấu hổ: "Cậu khỏe chứ, cám ơn cậu chuyện hôm qua."
Người này, không phải là Carol thì còn là ai.
Luke phản ứng rất nhanh: "Đi vào rồi nói, đóng cửa lại đi Selina."
Một lát sau, hai người bọn Luke nhìn Carol ở trước mặt, trong lúc nhất thời ba người đều giữ im lặng.
Một luồng mùi thơm của thức ăn bay đến, bụng Carol ùng ục ục vang lên, cô ta lúng túng cúi đầu.
Luke im lặng một lát: "Cùng ăn chút chứ?" Đây chính là thói quen của người Trung Quốc, nhiều khi lời này chỉ là lời khách sáo.
Nhưng Carol lại lập tức gật đầu như bổ củi, trong miệng đã thấy đang nuốt nước miếng.
Selina hãi hùng khiếp vía: Mình sẽ không bị cướp hết thức ăn đấy chứ?
Luke lại đi lấy thêm một cái bát, một cái nĩa, một cái thìa, chia bát cơm chiên trứng của mình ra hai phần, lại gọi hai người tới: "Ăn cơm trước đi, ăn xong rồi nói."
Sau đó. . . Luke ăn không no.
Vốn chính là dựa theo sức ăn của hai người làm bữa tối hơi nhỉnh lên một chút, bây giờ lại thêm ra Carol đang bụng đói kêu vang, hoàn toàn là không đủ ăn.
Sức ăn của Carol lớn cỡ nào? Chỉ cần nghĩ tới năng lực tự lành sơ cấp của cô ta, là có thể suy đoán được đại khái.
Loại năng lực thân thể này, trừ khi có phương thức cung cấp năng lượng nào khác, nếu không đại bộ phận đều phải thông qua đồ ăn để thu hoạch được năng lượng.
Ví dụ như lúc Luke cộng điểm, sẽ tiêu hao lượng lớn đồ ăn.
Carol mới khởi tử hoàn sinh ngày hôm qua, cũng không biết đến cùng là cô ta đã bị đói bao lâu rồi.
Cuối cùng, Luke không thể không lấy một đống lớn sô cô la giàu ca lo mà mình mua lúc trước ra, để cho cô ta ngồi ở trên ghế sa lon ăn, xem như là điểm tâm ngọt sau bữa ăn.
Người dịch: thichthanhtu