"Theo kỹ thuật sử dụng phi tiêu dây và chiến đấu gần người mà Batman biểu hiện ra, còn có mức độ thuần thục đối với việc sử dụng các loại trang bị, hẳn là đã được trường kỳ huấn luyện." Nhưng Flag suy nghĩ trong chốc lát, lại lắc đầu: "Nhưng tinh lực của con người là hữu hạn, muốn đồng thời tinh thông nhiều loại kỹ năng chuyên nghiệp như vậy, còn muốn có kỹ thuật bắn tốt nữa thì thật sự là cũng có chút khó khăn."
Đội viên cũng đồng ý với điều này: "Huống hồ nếu như trường kỳ huấn luyện chiến đấu tay không, sẽ ảnh hưởng tới khả năng mềm dẻo và mức độ nhanh nhẹn của đôi tay, sẽ mang đến hiệu quả mặt trái đối với việc sử dụng súng ống, đây cũng là một vấn đề lớn."
Flag thở dài: "Được rồi, gọi cho phân bộ New York bên kia, để bọn họ liên lạc với... Big Dad và Hirt Girl gì đó kia đi, hỏi cách nhìn của bọn họ đối với Batman một chút xem."
Đội viên bắt đầu cười hắc hắc: "Sếp, dù rằng có chút tương tự, nhưng anh vẫn không muốn buông tha cho vị Batman này nhỉ."
Flag: "Phong cách hành động của Batman tương đối hợp khẩu vị của tôi, kéo vào được cũng rất tốt, ít nhất thì gã ta rất giỏi đánh đấm, chính mình cũng có điểm mấu chốt."
Đội viên tắc lưỡi: "Một mình cậu ta, một buổi tối, lại có thể đánh cho hơn hai trăm người tàn phế, rất nguy hiểm nha."
Flag nhún nhún vai: "Nhưng không có một người nào chết, đại bộ phận người trong đó đều có thể khôi phục. Nếu đổi thành chúng ta đi vào, đại bộ phận người sẽ trực tiếp bị bắn chết, cậu nói nói xem bên nào có giới hạn hơn?"
Đội viên cười hắc hắc: "Chúng ta có giấy phép, cậu ta lại không được cấp cho thẩm quyền chấp pháp."
Flag vỗ vỗ lên bả vai vị đội viên kia: "Cho nên, chỉ cần cậu ta đồng ý gia nhập, tôi có thể phát giấy phép cho cậu ta, để cậu ta có thể hợp pháp đánh người."
...
Bên bờ biến phía đông xa xôi, trong tầng hầm của một căn nhà nhỏ hai tầng ở New Jersey, Mindy ngừng đánh bao cát, nghiêng đầu nhìn hình ảnh Batman đánh đám lưu manh đang được phát ở trên TV treo tường.
Cô giật hai cái găng tay ra, cầm cốc nước bên cạnh lên uống.
Lúc này cánh cửa hợp kim của tầng hầm mở ra, mặt mũi Damon nhăn nhó đi vào.
Mindy nhìn dáng vẻ của cha mình, vội vàng quan tâm hỏi: "Ba ba, có phiền phức gì à?"
Damon đóng cửa lại, nhìn thấy trên TV vẫn còn đang phát đoạn hình ảnh kia, cười khổ ra hiệu: "Còn không phải là vị thần tượng mới này của con rước lấy phiền phức cho ta hay sao."
Con ngươi của Mindy đảo một vòng: "Lại có người tới hỏi ba ba, có biết Batman hay không à?"
Damon nhìn biểu lộ của con gái mình, thở dài: "Không cần thăm dò ta, ta thật sự là chưa tưng nghe nói tới tên này, bên trong những người ta quen biết cũng không có ai phù hợp."
Mindy cắm ống hút Snoopy màu hồng vào cốc nước của mình, giống như có điều suy nghĩ thì thào: "Thế nhưng, vì sao trang phục của anh ta lại giống của ba ba như vậy?"
Loại người trầm ổn như Damon lúc này đều không khỏi phải vò đầu: "Giống chỗ nào? Chẳng phải đều là màu đen thôi hay sao?"
Nhưng nhìn đôi mắt to đang lóe sáng của con gái, ông ta nhận thua: "Được rồi, hình như là hơi giống, nhưng ta làm sao biết tại sao cậu ta phải bắt chước ta?"
Kết quả, cô nhóc Mindy loli này lại dùng hai tay ôm cốc nước, trong mắt vẫn tiếp tục lóe lên một loại tia sáng nào đó nhìn chăm chú vào ông.
Damon đột nhiên hiểu được, ngạc nhiên đưa tay chỉ chỉ vào chính mình, lại chỉ chỉ lên Batman ở trên TV, nói ra từng chữ: "Con, muốn, nói, là, ta, bắt, chước, cậu, ta?"
Ánh mắt của Mindy loli nghiêng đi: "Khụ khụ, ba ba, đây là chính ba ba nói ra nha."
Damon: ... Shxt!
Sau khi đùa xong, cuối cùng Mindy mở miệng nói: "Kỳ thật, chúng ta còn có một người quen ở Los Angeles?"
Damon ừ một tiếng.
Tròng mắt của Mindy xoay tròn: "Ba ba, có nên nhắn tin hỏi V một chút xem anh ta có biết tin tức gì về Batman hay không?"
Damon lắc đầu: "Đừng. Không phải là V chưa từng hỏi chúng ta xem có biết The Punisher hay không à?"
Đột nhiên, ông ta hiểu ra, nghiêng đầu nhìn con gái mình: "Ý của con là, V chính là Batman?"
Mindy cười hắc hắc: "Ba ba cũng biết mà, V đang ở Los Angeles, thực lực lại rất mạnh, cũng đen xì cộng thêm mặt nạ, áo choàng, còn chưa từng lộ mặt, thật sự là có chút giống."
Damon trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Con quên kỹ thuật bắn và sự hung ác của V rồi sao?"
Mindy ách một tiếng, nhưng vẫn tranh luận: "Có khi anh ta cố ý làm như thế thì sao?"
Damon nhìn cô: "Con nghiêm túc đấy chứ?"
Đầu Mindy lắc lắc, cô biết rõ cha mình hỏi như vậy, khẳng định là ý tưởng này có chỗ sơ hở nào đó.
Nhưng cô nghĩ mãi mà vẫn không nghĩ ra.
Damon nhắc nhở: "Đừng quên, đêm đó một mình V một khẩu súng, đối chiến với Bullseye và mười mấy thủ hạ của gã, sau cùng còn ép cho Bullseye phải nổ toàn bộ thủ hạ, mới có thể trốn về New York. Hơn nữa lúc V giết địch đều chưa từng nương tay, cần phải che giấu gì hay sao?"
Mindy lắc đầu.
Kỹ thuật bắn đạt đến trình độ như của V, đã là trình độ lấy một địch trăm, trong lúc chiến đấu lại từ bỏ loại sở trường này, sẽ cảm thấy vô cùng tự nhiên.
Để một người bình thường hoàn toàn không sử dụng một tay, đều sẽ cảm thấy vô cùng không được tự nhiên.
Kỹ thuật bắn ở trình độ của V, chính là hàng thường phải nổ súng tôi luyện tay trái sử dụng súng thành bản năng giống như tay phải.
Thật sự muốn cưỡng chế kiềm chế không dùng loại bản năng này, thực sự là rất khó có thể làm được.
Cho dù V thật sự muốn đóng giả thành Batman ra hoạt động, cũng không cần thiết phải làm như thế.
Rốt cuộc cô nàng loli Mindy cũng từ bỏ loại suy đoán không hợp lý kia, nhưng cô lại hoàn toàn không biết, trực giác đầu tiên nhất của mình lại chính là chân tướng.
Đương nhiên, cho dù cô đoán được thì cũng không có gì quan trọng.
Thân phận V này, đối với Luke cũng chỉ là một cái bóng, cho tới bây giờ đều chưa từng chân chính tồn tại.
Có ký ức khắc sâu đối với V, trừ cha con Damon, cũng chỉ có Bullseye từng bị V đánh cho chạy trối chết.
Mindy sau khi bị gạt bỏ đi suy đoán chính xác, lại nghĩ đến một chuyện khác: "Ba ba, chúng ta tìm V hỏi một chút, thử xem anh ta có thể chế tạo ra loại chiến giáp giống như của Batman kia hay không, con cảm giác nó vô cùng lợi hại nha!"
Damon gật đầu: "Có thể, nhưng nhớ phải hỏi rõ giá tiền trước."
Ông ta vẫn chưa quên lần trước mang theo 500.000 đi mua trang bị, vốn cho rằng đã dư xài, kết quả là mới đủ một nửa chi phí cho những trang bị đỉnh cấp kia.
Mặc dù Damon không thích huênh hoang, nhưng thực sự là cũng không muốn lại xảy ra loại tình huống giống như thế nữa, thật sự là quá xấu hổ.
...
Trong biệt thự ở bãi biển Malibu, Tony tiện tay ném Batarang trong tay xuống, sắc mặt hiện lên vẻ kỳ quái.
"Tài liệu sử dụng để chế tạo ra thứ này chỉ loại thép phổ thông, trừ tạo hình ra, không có bất kỳ chỗ nào đặc biệt. Theo vết tích gia công, thì nó và mười cây Batarang khác đều là sản phẩm thấp kém chế tạo theo phương pháp thô sơ, bất kỳ một nhà xưởng thủ công nào đều có thể phỏng chế, kỹ thuật không có bất kỳ chút độ khó nào cả." Tiếng của Jarvis vang lên.
Tony nhìn cây Batarang bị ném ở trên bàn làm việc, cầm hamburger phô mai ở bên cạnh lên gặm một cái, mơ hồ nói: "Dự cảm từ đầu của tôi không hề sai, tên này chính là cố ý làm như thế. Tất cả mọi thứ mà gã để lộ ra, đều là hình tường giả được bố trí tỉ mỉ, gã một mực che giấu thân phận chân thực của mình."
Nói đến đây, anh ta vừa gặm hamburger, vừa lẩm bẩm nói: "Mặc kệ là món chiến giáp cổ lỗ buồn cười kia, hay là áo choàng chỉ có thể lướt đi, còn có phi tiêu dây và loại phi tiêu này, bọn nó đều là những thứ dùng để ngụy trang, làm ra để cho mọi người nhìn. Bây giờ nói không chừng tên này đang dùng thân phận chân thực không bị ai chú ý, nhàn nhã xem kịch, gã ta đang đùa bỡn tất cả mọi người."
Nói đến đây, anh ta nhét toàn bộ số hamburger còn dư lại vào trong miệng: "Chờ đấy! Chờ ta làm ra Iron Suit, thì cậu cũng đừng nghĩ tới chuyện có thể chạy. Ta sẽ đích thân vạch trần mặt nạ của cậu, Batman... Không, là Mr. thần bí!"