Giờ phút này, Mr. thần bí nào đó đang lái xe, chở Claire và Selina đi về hướng trường cảnh sát.
Trường cảnh sát bên này, hắn đã nói trước với giám sát Remick, chỉ cần thi thoảng tới một chuyến, lộ diện một chút là được.
Ước định huấn luyện lớp trước đó, sau khi "chân ngôn ba sợ " của hắn ra lò, đã không thể thực hiện được nữa.
Luke vốn cho rằng, chính mình sẽ cứ như vậy sống qua ba tháng rưỡi huấn luyện nhân viên cảnh sát, kết quả là hôm qua giám sát Remick lại một lần nữa đề xuất, để hắn đi đảm nhiệm vị trí huấn luyện viên, hơn nữa còn không phải là lâm thời.
Hắn mới nghe được, còn tưởng rằng Remick đang nói đùa, nhưng nghe trong chốc lát lại biết đúng là không phải.
Nhiệm vụ mà Remick giao cho hắn, cũng không phải là quản lý huấn luyện hằng ngày.
Công việc đôn đốc đám học viên tay mơ kia rèn luyện thân thể, học tập các loại kỹ năng và tri thức, vẫn là huấn luyện viên của trường cảnh sát phụ trách.
Luke cần làm, là từ bên trong một nhóm lớn học viên mới nhập học này, lựa ra những hạt giống tốt.
Nhiệm vụ này, giống như là nhân viên kiếm soát chất lượng trong các dây chuyền sản xuất.
Bản thân trường cảnh sát cũng là nơi chấp hành loại sàng chọn này, nhưng Luke chọn là người mới có thể làm việc ở tuyến đầu trong đồn cảnh sát, nhất định phải có chỗ hơn người.
Hắn lựa chọn hạt giống tốt ra trước, sau đó trường cảnh sát sẽ trọng điểm khảo sát và bồi dưỡng.
Thậm chí nhiệm vụ này còn có công văn chính thức được gửi đến tổ trọng án khu vực phía tây, Dustin tự mình trả lời đồng ý.
Có thể hiểu thành, đây là một lần LAPD thí điểm kế hoạch bồi dưỡng người mới, mục đích của nó là để bổ sung lực lượng cảnh sát có năng lực đang càng ngày càng khuyết thiếu.
Lúc xe tới gần địa điểm trường cảnh sát, Luke phát hiện ra số lượng xe chạy ở nơi này lớn hơn dĩ vãng rất nhiều, đủ loại kiểu dáng xe đều đang lái về hướng trường cảnh sát.
Đột nhiên có một chiếc SUV màu nâu nhạt lái qua bên cạnh Luke, bên tai Luke truyền tới một tràng tiếng mắng chửi.
Ba người đều liếc mắt nhìn sang, lập tức phát hiện ra trên nắp động cơ của chiếc SUV kia có một người phụ nữ mặc áo ngủ đi dép lê đang nằm sấp, trên đầu có đầy những cuộn tóc màu hồng.
Cô ta giữ lấy cần gạt nước ở bên trên chắn gió trước, miệng chửi ầm ĩ: "Nếu anh lại tiến lên thêm một bước nữa, sẽ chết chắc! Có nghe thấy không, tên khốn kiếp kia!"
Cho dù ba người bọn Luke đang đi với vận tốc khoảng 80 km/h, xe của đối phương vẫn vọt qua, ba người vẫn có thể nghe thấy rõ ràng tiếng hét vang trời kia.
"WTH?" Với sự trấn định của Luke, cũng phải thì thào lên tiếng.
Selina và Claire lại tràn đầy phấn khích, chậc chậc thành tiếng, nhìn sự việc kỳ hoa khó gặp này.
Suy nghĩ một chút, cuối cùng Luke vẫn không bật đèn hiệu, kéo còi cảnh sát.
Bằng không thì nếu chiếc SUV tăng tốc chạy trốn, hất văng cô gái mặc áo ngủ kia đi thì phải làm sao!
Kết quả là không tới hai phút, chiếc SUV lại dừng lại.
Luke cũng dừng xe lại, bởi vì... đã tới nơi.
Chiếc SUV thắng gấp, cô gái mặc áo ngủ trên nắp động cơ đột ngột bay ra ngoài, vẽ ra một đường vòng cung ở trên không trung, bành một tiếng rơi vào bên trong bể phun nước đằng trước xe.
Một lát sau, ba người bọn Luke nhìn cô gái mặc áo ngủ kia đứng ở bên trong bể phun nước cực kỳ dõng dạc tiếp tục mắng chửi, cân nhắc một chút, cuối cũng vẫn không đi lên tham gia vào chuyện này.
Bởi vì, trong miệng cô ta đang kêu gào đòi "ly hôn" các thứ, cho nên người lái chiếc SUV chính là... chồng của cô ta?
Nhìn người đàn ông trung niên kia cũng không trở lại mà lại tiến vào trong tòa cao ốc của trường cảnh sát, Luke cảm thấy ông ta hẳn là đã chịu đủ cuộc sống hôn nhân, mới quyết định đi làm cảnh sát.
Luke dừng xe ở khu giáo viên, Claire và Selina đi loanh quanh, hắn cất bước đi về phía cao ốc.
Trước đó hắn đã tới đây không ít lần, mặc dù mỗi lần đều có thể nhìn thấy rất nhiều học viên, nhưng đều là đang nghiêm túc huấn luyện.
Hôm nay, nơi này lại biến thành cảnh tượng phố xá sầm uất.
Đám người đủ cả nam nữ, đen trắng vàng, cao thấp mập ốm, hoặc lớn hoặc nhỏ đang không ngừng trào ra từ cổng trường cảnh sát.
Một chiếc xe thể thao mui trần đột nhiên lái đến trước mặt hắn rồi dừng lại, bốn cô gái trẻ mặc nội y mát mẻ trên xe vội vàng hôn tạm biệt một anh chàng, các loại xưng hô buồn nôn như sweet peas, cutie pie … liên tục phun ra.
4 em gái nói lời chia ly với chàng trai kia xong, ánh mắt nóng bỏng còn điên cuồng quét nhìn Luke, ý vị trêu chọc trong đó vô cùng rõ ràng.
Luke vẫn bình tĩnh, mỉm cười đối mặt.
Cậu trai trẻ giơ cái va li lên xoay người lại, vừa vặn đối mắt với Luke, cậu ta cười hắc hắc: "Chào cậu, cậu cũng tới báo danh à?"
Vẻ mặt của Luke vẫn như thường gật đầu: "Ừm, đúng thế. Đây... Đều là bạn gái của cậu à?"
Chàng trai trẻ nhìn chiếc xe hở mui đã dần dần rời xa, cười gật đầu: "Đúng thế. Cậu không cần quá giật mình đâu, chuyện này rất bình thường mà."
Luke như có điều suy nghĩ gật đầu: "Chuyện này xác thực là rất bình thường. Đúng rồi, cậu tên là gì?"
"George - Martin." Chàng trai trẻ kia cười.
Luke: "Chúc cậu có một đoạn hồi ức tốt đẹp ở nơi này."
Nói xong hắn lập tức rời đi, trong lòng âm thầm lẩm bẩm: Người được tuyển chọn đầu tiên đã xuất hiện.
Người có thể đồng thời tán 4 em gái, lại không phải là dựa vào tiền, thiên phú ngoại giao hẳn là không thấp.
Dù rằng năng lực này còn phải thêm chú thích "chỉ có tác dụng đối với giới tính nữ ", nhưng vẫn rất có ích lợi đối với công việc thám tử, dù sao thì một nửa dân số ở trên thế giới chính là giới tính nữ.
Đi được mấy bước, lại nghe thấy bên cạnh có hai mẹ con đang trò chuyện: "Tại sao con lại muốn làm cảnh sát (policeman) ?"
"Mẹ, là nữ cảnh sát (policewoman)! Bởi vì con không muốn sống giống như mẹ, quá nhàm chán. Mà làm cảnh sát sẽ có thể gặp được rất nhiều sự việc chưa từng được nghe thấy." Một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp tóc vàng lộ ra vẻ mặt tràn đầy không kiên nhẫn đáp.
Quý phụ lớn tuổi bĩu môi: "Con chắc chứ, không phải là vì nhìn thấy tin tức của Batman, mới muốn đi làm cảnh sát?"
Cô gái: "Cho nên, con lựa chọn trở thành một người chấp pháp, quang minh chính đại giúp đỡ người bình thường."
Luke đánh giá cách ăn mặc của hai người, mỉm cười tiến lên: "Chào cô, tôi là Luke - Coulson. Có thể hỏi thăm tên của cô không?"
Hai mẹ con đều kinh ngạc nghiêng đầu nhìn sang.
Kiểu bắt chuyện đơn giản thô bạo này, thật đúng là... rất lâu rồi không thấy.
Quý phụ còn chưa kịp mở miệng, cô gái kia đã rất ngay thẳng đưa tay ra: "Karen - Thompson, rất hân hạnh được biết anh, Luke."
Luke cười bắt tay cô ta: "Hi vọng cô có thể kiên trì niềm tin của mình, điều này rất quan trọng."
Nói xong, hắn buông tay ra, tiếp tục đi tiếp.
Để lại hai mẹ con nhìn lẫn nhau: Đã nói xong là tới bắt chuyện mà?
Bọn họ nhìn người này rất thuận mắt, bằng không thì cũng sẽ không thèm phản ứng lại hắn, ai biết được hắn cứ như vậy không đầu không đuôi nói một câu xong lập tức bỏ đi.
Luke đánh dấu cho cô gái tên Karen này con số hai.
Có cảm giác đạo đức và tinh thần trượng nghĩa nhất định, hơn nữa nhà còn rất có tiền.
Trừ sự đố kị không có cách nào tránh khỏi này, kỳ thật đại đa số người đều sẽ không thật sự ghét loại con ông cháu cha này, bọn họ ghét chính là những người không có tác dụng gì đối với mình.
Dù Luke không phải loại người này, nhưng cũng có chút liên quan.
Đồn cảnh sát khu vực phía tây cũng không có mấy người ghét hắn.
Bởi vì hắn chưa từng ỷ vào quan hệ để trắng trợn cướp đoạt công lao, ngược lại còn chia xẻ rất nhiều công lao cho mọi người, đồng thời quan hệ của hắn còn có thể trợ giúp cho việc phá án.
Loại người có quan hệ giống như thế này, đồng bạn bên cạnh chỉ cần không ngốc, đều sẽ không chán ghét.
Có tiền có thế, cũng là một loại tài nguyên tốt cho việc phá án.
Việc mà người khác không giải quyết được, bọn họ có thể làm được.
Việc mà người khác không gánh vách được, bọn họ lại có thể thoải mái gánh vác.
Tất cả mọi việc, đều cần phải xét tính hai mặt của nó, con ông cháu cha cũng thế.
Lúc Luke đi đến trước cửa cao ốc, bên trên một chiếc xe cảnh sát vừa vặn có hai người đi xuống.
Hắn chỉ hơi liếc qua, đã lập tức trốn xa một chút.