Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 676: CHƯƠNG 676: SẾP TỚI, NGƯỜI KHÔNG PHẬN SỰ NÊN NÉ TRÁNH

Trên người hai người này đều mặc đồng phục cảnh sát, mà vị dẫn đầu kia chính là Cảnh sát trưởng (Chief of Department, bốn sao), sếp trực tiếp của tất cả cảnh sát ở Los Angeles.

Nếu hắn tiếp tục tiến lên, sẽ phải đứng nghiêm chào vị đại nhân vật này, cần gì chứ!

Hai người rõ ràng là học viên lại hai mắt tỏa sáng xẹt tới: "Học viên Kyle - Blankes (Chad - Copeland) hướng ngài báo cáo, sir!"

Cảnh sát trưởng lộ ra vẻ mặt không vui: "Cút ra xa một chút, ngớ ngẩn."

"Yes, sir!" Hai tên kia chào một câu, xám xịt xéo đi.

Luke hắc hắc cười thầm, cho nên mình không đi lên tìm xui xẻo là quyết định quá chính xác!

Đừng tưởng rằng loại đại nhân vật như Cảnh sát trưởng sẽ không chửi bậy, người ta chính là xuất thân từ cảnh viên tuyến đầu nha.

Nhìn khuôn mặt của Cảnh sát trưởng đại nhân, giống như là vừa mới bị người ta cưỡng ép banh miệng nhét shit vào, mà còn phải cố nuốt xuống, lao đi lên bị mắng là chuyện quá bình thường.

Người được tuyển chọn thứ ba, thứ bốn đã xuất hiện!

Hai vị học viên kia. . . Uhm, có ý thức tự quản lý tương đối mạnh.

Bất cứ lúc nào, người nghe lời vẫn cần thiết phải tồn tại, cho dù là bọn họ không quá được đồng sự chào đón.

Mấy phút sau, hắn tiến vào trong văn phòng của Remick.

Nhìn vị kia, Luke bất đắc dĩ nói: "Giám sát Remick, ông muốn bẫy tôi đúng không? Học viên khóa vừa rồi tổng cộng lại chỉ có 233 người, cho nên tôi đồng ý sàng chọn một lần. Nhưng ông lại không nói cho tôi biết, năm nay trường cảnh sát lại liên tục chiêu thu hai nhóm học viên. Ông nói rõ cho tôi biết đi, lần này còn muốn chiêu thu thêm bao nhiêu người nữa thês?"

Remick cười khổ đưa tay chỉ ra bên ngoài cửa sổ vẽ một vòng tròn lớn: "Toàn bộ."

Luke: ". . . Ông đang nói đùa đấy à? Như thế sẽ phải xài bao nhiêu tiền huấn luyện, làm sao trong cục có thể đồng ý?"

"Gần đây trong cục nhận được rất nhiều tiền quyên góp, vốn đã có ý tứ muốn mở rộng chiêu thu." Remick giải thích: "Hơn nữa gần đây tình hình trị an ở Los Angeles có chút ác liệt, cậu cũng biết rõ mà?"

Luke gật đầu.

Nếu như hắn không rõ ràng, toàn bộ Los Angeles cũng không có ai rõ ràng hơn được nữa.

Remick: "Cho nên, thị trưởng đã ra nghiêm lệnh cho chuyên viên, nhất định phải làm cho tình hình chuyển biến tốt đẹp lên, bằng không thì chuyên viên đại nhân có thể xéo đi."

Luke dở khóc dở cười: "Chiêu những học viên này vào, cũng không thể thấy được hiệu quả nhanh như vậy đi? Nửa năm sau nói không chừng phần mông của chuyên viên đại nhân đều lạnh hết đi."

Remick: "Dựa theo lệ cũ, học viên cần phải tiến hành huấn luyện chuyên nghiệp trong vòng 8 đến 12 tuần, mới có thể vào trong nội thành thực tập làm nhiệm vụ, nhưng lần này bọn họ chỉ huấn luyện bốn tuần, sau đó sẽ bắt đầu vào cương vị thực tập."

Luke tắc lưỡi: "Đây là không có điều kiện, cũng phải sáng tạo ra điều kiện à."

Remick cười khổ: "Đúng vậy, cho nên dù tôi biết cậu rất bận rộn, nhưng cũng phải tìm cậu nhờ hỗ trợ."

Nhìn biểu lộ của Luke, Remick lập tức mở miệng nói: "Tôi sẽ để cho các huấn luyện viên ghi chép ba điểm kinh nghiệm kia của cậu lên trên tư liệu, phát cho đám người mới này học tập, không cần cậu phải tự mình đi truyền dạy nữa."

Luke im lặng gật đầu, lần này thật sự là mình không nghĩ tới chuyện chỉ ứng phó qua loa cho xong việc, lão già này lại ra vẻ nghiêm túc cẩn thận làm gì thế.

Remick: "Luke, cậu cố gắng ở trong thời gian ngắn nhất, sàng chọn ra danh sách các học viên tốt nhất rồi giao cho tôi, để chúng tôi càng có tính nhắm vào huấn luyện bọn họ."

Luke suy nghĩ một lát, gật đầu nói: "Remick, tôi sẽ mau chóng giao danh sách cho ông, nhưng có hợp với suy nghĩ của ông hay không thì tôi không thể nào bảo đảm."

Remick lập tức đồng ý: "Được rồi."

Thám tử được phái tới hỗ trợ sàng chọn cũng không phải chỉ có một mình Luke, lần này đồn cảnh sát điều không ít thám tử có kinh nghiệm đến, chính là vì tung lưới rộng hơn.

Sau cùng so sánh danh sách mà những thám tử này nộp lên, sẽ không bỏ lỡ những hạt giống tốt.

Trong lúc hai người đang trò chuyện, trong văn phòng trên lầu, cũng có một cuộc nói chuyện đang được tiến hành.

Cảnh sát trưởng đại nhân đang đứng ở trước cửa sổ, nhìn xuống tình hình rối bời ở trên bãi tập, miệng lẩm bẩm nói: "Nhìn xem, đây đều là những thứ rác rưởi gì? Bọn họ cho rằng tới trường cảnh sát lượn lờ một vòng, là có thể mặc đồng phục cảnh sát lên người rồi hay sao?"

Hai người một đứng một ngồi ở trong văn phòng đều lặng yên không lên tiếng.

Cảnh sát trưởng tiếp tục nói: "Biết rõ tại sao tôi tới đây hay không? Hiệu trưởng Lassard."

Ông lão tóc bạc đang ngồi hỏi dò: "Phát biểu cho nhóm tân sinh này?"

Cảnh sát trưởng bật cười thành tiếng: "Không, Lassard. Ông nhìn đám cặn bã phía dưới kia một chút xem, bọn họ làm cho trường cảnh sát biến thành một bãi rác rồi, tràn ngập mùi hôi thối của cần, dược phẩm và dịch thể, tôi sẽ không phát biểu cho đám rác rưởi này đâu."

Nhìn biểu lộ của Lassard, Cảnh sát trưởng hừ một tiếng: "Nới lỏng tiêu chuẩn, chiêu mộ học viên với quy mô lớn là ý tứ của nghị viên Thompson. Bà ta muốn chúng ta tăng cường cảnh lực, bởi vậy nhóm học viên này, mặc kệ là nam nữ già trẻ, hoặc là "Màu da", đều muốn đối xử giống như nhau, như vậy mới có thể làm cho Los Angeles tốt đẹp hơn. Ông thấy thế nào?"

Hiệu trưởng Lassard im lặng một lát: "Con bitch kia?"

Cảnh sát trưởng thỏa mãn gật đầu: "Là bà ta muốn làm thị trưởng. Chuyên viên còn chuyên môn gọi điện thoại tới, nói chúng ta nhất định phải thu nhóm học viên này. Ông biết nên làm cái gì chứ?"

Hiệu trưởng Lassard nhíu mày: "Nỗ lực dạy bảo bọn họ cho giỏi?"

Cảnh sát trưởng đập bàn tay lên trên bàn làm việc, hai tay chống đỡ thân thể, nhìn xuống hiệu trưởng Lassard: "Không, tôi muốn ông làm mọi cách để đuổi những người này đi. Một khi để những khối u ác tính này vào trong đồn cảnh sát, cảnh sát Los Angeles sẽ xong đời. Tôi không muốn để nhân viên cảnh sát ở Los Angeles lại một lần nữa trở thành cảnh sát bẩn trong miệng mọi người, cho nên tuyệt đối là không thể để cho những người này trà trộn vào trong đội ngũ của chúng ta, rõ chưa?"

Lassard để lộ ra khuôn mặt tươi cười, liên tục gật đầu: "Rõ, Cảnh sát trưởng."

Cảnh sát trưởng hài lòng gật đầu, cầm lấy mũ của mình đội lên: "Cố lên, tôi rất xem trọng các ông."

"Rõ, Cảnh sát trưởng!" Người đứng bên kia cũng lớn tiếng trả lời.

Cảnh sát trưởng ngoài cười nhưng trong không cười nhìn người này một cái, phất phất tay ra hiệu cho ông ta chớ cản đường mình: "Rõ là được, huấn luyện viên Harry."

Nói xong, vị đại nhân vật này lập tức mở cửa rời đi, mặt mũi huấn luyện viên Harris tràn đầy nụ cười nịnh nọt, đi theo phía sau Cảnh sát trưởng đại nhân rời đi.

Nụ cười giả vờ trên mặt hiệu trưởng Lassard chỉ duy trì vài giây đồng hồ, lập tức xụ xuống, nhanh chóng đứng dậy đi qua, đóng cửa phòng làm việc lại.

Đi tới trước cửa sổ, ông lão này nhìn đám học viên mới đang rộn rộn ràng ràng ở bên dưới, đám "cặn bã rác rưởi" trong miệng Cảnh sát trưởng này đang bị huấn luyện viên vội vàng xếp hàng.

Trên mặt ông lão này hiện ra một nụ cười nhạt.

Miệng nhẹ giọng thì thào: "Mệnh lệnh do nghị viên Thompson và chuyên viên của đồn cảnh sát đưa xuống, chính cậu không đưa ra ý kiến phản đối, chạy tới bảo tôi giúp cậu làm loạn, cậu cho rằng ai cũng là kẻ ngu haysao? Muốn làm chuyên viên, cậu còn chưa đủ dũng khí nha, người trẻ tuổi."

Lúc này, đám học viên dưới lầu mới bị đám giảng viên giống như đuổi gà con, xua tới bãi tập rộng rãi để xếp hàng.

Remick cầm lấy đồng phục và mũ cảnh sát của mình, mở miệng nói: "Được rồi, phải phát biểu cho tân sinh, tôi phải đi đây."

Luke nhún nhún vai: "Cần tôi đi cùng không?"

Remick trợn mắt một cái: "Bài phát biểu vào ngày học viên nhập học của cậu đã kết thúc rất nhiều ngày rồi mà."

Luke hắc hắc.

Ý tứ này chính là hắn đi chỗ nào hóng mát thì đi đi.

Hắn biết nghe lời phải, đứng ngay ở trước một cánh cửa sổ của cao ốc mà xem.

Chỉ thấy một ông lão tóc bạc, vẻ mặt tươi cười đứng ở trước hàng học viên, mở miệng nói: "Tôi là hiệu trưởng Lassard, hoan nghênh mọi người tới trường cảnh sát."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!