Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 686: CHƯƠNG 686: BẮT ĐẦU ĐIỀU TRA, TIỀN MẶT MỞ ĐƯỜNG

Ví dụ như quy tắc ba bước "Giơ huy hiệu cảnh sát ra → hô LAPD→ xem băng ghi hình", bây giờ Luke cũng không có cách nào làm được.

Dù hắn vô cùng tự tin đối với thực lực của mình, nhưng nhiệm vụ tìm người lần này, ở một mức độ rất lớn thực sự là phải nhìn vận may.

Trước tiên hắn đi tìm một nơi ẩn nấp, tự hoá trang trở thành một người da đen mà khuôn mặt và vóc dáng đều rất rực rỡ.

Sau đó hắn lại đến một chợ xe cũ, mua một chiếc Polonez còn tương đối tốt, lái tới một khách sạn ba sao tên là Express Inn.

Ở quầy lễ tân của khách sạn thẩm tra trong chốc lát, hắn thuê phòng 1026, lập tức trả ba ngày tiền phòng.

Một lát sau, hắn lên tầng 10, lấy một tấm thẻ ra quét lên trên cửa một cái, trên thực tế lại là dùng điện thoại nhãn hiệu giả trong tay mở cửa phòng ra, cất bước đi vào.

Sau khi đi vào, lập tức nhìn thấy hai người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang lộ ra vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc nhìn lại, Luke tỏ ra cực kỳ giật mình: "Các anh là ai?"

Hai người mặc áo sơ mi trắng nhíu mày: "Sao cậu có thể vào đây?"

Mặt mũi Luke tràn đầy vẻ kinh ngạc nhìn xuống tấm thẻ phòng: "Đây là căn phòng tôi mới thuê mà, làm sao lại có người? ."

Hai người mặc áo sơ mi trắng sững sờ, trên mặt lộ ra vẻ nghi ngờ: "Đây là phòng 1024, sao cậu có thể đi vào?"

Luke ngạc nhiên: "Đây không phải là phòng 1026 à?"

Nói xong, hắn nghiêng đầu nhìn lên số phòng bên trên cửa phòng còn đang mở, lập tức xấu hổ cười: "Thật xin lỗi, tôi đi nhầm phòng."

Áo sơ mi trắng cau mày: "Vậy làm sao cậu vào đây được?"

Luke nhìn thẻ phòng trong tay: "Quét thẻ là cửa mở ra mà."

Hai người mặc áo sơ mi trắng đứng lên, một người trong đó đi tới, duỗi tay ra: "Có thể xem thẻ phòng của cậu không?"

Luke a một tiếng, lập tức đưa thẻ phòng cho áo sơ mi trắng.

Áo sơ mi trắng cầm lấy thẻ phòng thử một chút, kết quả là quét một cái cửa lại lập tức mở ra.

Anh ta nhíu mày, cầm thẻ phòng của Luke đi sang phòng 1026 bên cạnh thử, cửa cũng mở ra, nhưng thử phòng 1025 phía đối diện lại không thể mở được.

Nhìn thấy anh ta thử xong, Luke mới hỏi: "Vậy giờ có thể trả thẻ phòng lại cho tôi rồi chứ?"

Áo sơ mi trắng hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn trả thẻ phòng cho hắn: "Lần sau nhìn số phòng cho rõ ràng."

Luke áy náy gật đầu: "Được rồi, tôi sẽ chú ý, quấy rầy mọi người."

Nói xong, hắn mở cửa phòng 1026 bên cạnh ra chui vào.

Nằm ở trên giường, hắn kéo chăn ra đắp lên, trở mình qua lại mấy lượt, hắn vén chăn lên đứng dậy: "Giường cũng không tệ lắm."

Nói xong hắn đi ra ban công, mở cửa sổ, móc một chiếc kẹo que ra bắt đầu ăn.

Bên tai còn mơ hồ có thể nghe thấy ở bên kia, áo sơ mi trắng đang trò chuyện với một người phụ nữ nào đó: "Cửa của các cô sao thế, làm sao mà người khác cầm thẻ quét một cái lại lập tức mở ra?"

Người phụ nữ: "Thưa ngài, để tôi kiểm tra thử. . . Thật xin lỗi, đúng là hệ thống thẻ ra vào gặp trục trặc, tôi sẽ lập tức gọi nhân viên sửa chữa tới xử lý. . ."

Khóe miệng của Luke nhếch lên, quan sát hoàn cảnh bên dưới lầu, trong đầu suy nghĩ.

Phòng 1024, chính là căn phòng mà đại tiểu thư Beth thuê.

Nhưng phòng 1025 lại là hai người bạn của đại tiểu thư ở.

Đại tiểu thư Beth thuê loại phòng này, có lẽ là không muốn để lộ ra việc mình có rất nhiều tiền ở trước mặt bạn học.

Hai tên mặc áo sơ mi trắng kia cũng không phải là người xấu, mà là vệ sĩ của tùy thân của Beth.

Bọn họ chiếm cứ căn phòng trước khi mất tích của Beth, là để giữ lại hiện trường, thuận tiện để người đến sau có thể tìm ra manh mối gì đó.

Về điểm ấy, bọn họ làm không tệ, không để hiện trường cuối cùng bị phá hư.

Luke cố ý đi nhầm căn phòng, lại rảnh rỗi nói nhảm một đống lời, chính là muốn ở cự ly gần xác định mùi ở bên trong phòng 1024.

Trong đó, có thể tạm thời bài trừ mùi của đàn ông, còn dư lại mùi của sáu người phụ nữ.

Mùi rõ ràng nhất chính là bản thân đại tiểu thư Beth, nói rõ đúng là cô ta từng ở một đoạn thời gian trong phòng 1024.

Trong số năm người phụ nữ khác, cũng có mùi của hai người ở trong phòng 1025 bên cạnh, đây cũng là hai người bạn học của bị đại tiểu thư kia.

Một người xen lẫn có mùi thuốc tẩy, hẳn là nhân viên vệ sinh quét dọn phòng.

Một người có không ít mùi lưu lại ở trong phòng và hành lang, chính là người phụ nữ đang đối thoại với áo sơ mi trắng ở phòng bên cạnh, cô ta là nhân viên bộ phận quản lý phòng của khách sạn.

Mùi của người phụ nữ sau cùng này, có chút thú vị.

Nơi mà mùi của người này lưu lại nhiều nhất, thế mà lại là ở trong gian phòng 1026 này của Luke.

Hơn nữa, vị "hàng xóm lâm thời" này còn từng tới căn phòng của Beth, cùng với căn phòng của hai người bạn học của Beth, nhưng ở trong căn phòng của hai người bạn học kia tương đối lâu, căn phòng của Beth chỉ có dấu hiệu ra vào rất ngắn ngủi.

Trong lòng suy nghĩ manh mối này, mắt của Luke nheo lại.

Ăn xong kẹo que, hắn xoay người đi ra ngoài, thuận tiện treo bảng hiệu "Xin đừng quấy rầy" lên cửa phòng.

Ra ngoài khách sạn, Luke đứng ở cửa ra vào nhìn trái nhìn phải, sau đó đi về phía một kẻ lang thang ở cách đó không xa.

Nói một hồi lâu, hắn cho kẻ lang thang này mấy tờ đô la, sau đó lái xe rời đi.

Loanh quanh mấy đại lý thuê xe mà kẻ lang thang kia nói một lần, rốt cuộc Luke cũng tìm được một chút manh mối ở bên trong một đại lý cho thuê xe.

Ở bên ngoài đại lý cho thuê xe, chờ nam nhân viên trẻ tuổi của đại lý cho thuê xe đưa tới một chồng tư liệu.

Luke vừa lật xem tư liệu, vừa nghe nhân viên trẻ tuổi kia nói: "Bọn họ tới vào sáng hôm qua, nhưng người thuê xe lại không phải là bọn họ, mà là cô gái ở trên danh sách này. Cô ta thuê một chiếc Mercedes thể thao mui trần màu xanh ngọc của công ty chúng tôi, biển số xe là xxxxxx, tôi vẫn còn nhớ rõ."

Luke vừa tiếp nhận tư liệu, vừa đưa một cuộn đô la tới, miệng hỏi: "Cậu còn nhớ rõ chuyện gì khác nữa không? Ví dụ như bọn họ từng tiết lộ điểm đến, hoặc là hướng đi các loại, chính cậu suy đoán cũng được."

Nhân viên trẻ tuổi nhíu mày nghĩ trong chốc lát, lắc đầu: "Không, không có. . .?"

Trong tầm mắt của cậu ta, nhìn thấy Luke lại một lần nữa móc một cuộn đô la ra, lời nói bỗng nhiên dừng lại.

Ánh mắt lấp lóe một lát, nhân viên trẻ tuổi này sau khi nhìn trái phải xung quanh lập tức hạ giọng: "Đó là một chiếc Mercedes thể thao cấp cao, trên xe có hệ thống định vị, mà công ty của chúng tôi có thể nhận được số liệu mà hệ thống trên xe này ghi lại. . ."

Luke nở nụ cười, tiện tay ném cuộn đô la sang.

Mặt mũi của nhân viên trẻ tuổi kia tràn đầy vẻ khẩn trương và vui mừng, mới bắt được nó, đã thấy Luke lại một lần nữa móc một cuộn đô la ra: "Tôi có thể kiểm tra được vị trí của chiếc xe này chứ?"

Nhân viên trẻ tuổi nhíu mày: "Làm như thế thì cần phải dùng máy tính chuyên dụng trong văn phòng quản lý kinh doanh, không có mật mã, anh sẽ không thể truy cập vào hệ thống kia được."

Luke mỉm cười: "Vậy dẫn tôi đi gặp quản lý kinh doanh của cậu đi, chỉ cần cậu có thể đẩy ông ra ngoài năm phút, số tiền này cũng là của cậu."

Nhân viên trẻ tuổi cắn răng, phất tay ra ý bảo: "Đi thôi. Tôi sẽ nói là anh muốn thuê một chiếc xe sang trọng, đồng thời nửa đường sẽ để quản lý kinh doanh rời đi. . ."

Luke hài lòng gật đầu đuổi theo.

Không tới nửa giờ, Luke đi cùng với quản lý kinh doanh đang lộ ra vẻ mặt tươi cười, đi ra ngoài.

Quản lý kinh doanh còn luôn miệng nói: "Mr. Sam, chúc ngài lên đường vui vẻ! Có bất kỳ vấn đề gì, đều có thể gọi điện thoại cho tôi."

Luke ừ một tiếng: "Để tên này đi theo chọn xe giúp tôi đi, thái độ của cậu ta rất không tệ."

Quản lý kinh doanh đương nhiên là không có ý kiến gì, quả đoán đá việc đi, trong lòng đắc ý.

Lúc trở về văn phòng, trong miệng gã còn thì thào: "Những tên công tử có tiền này, không có chỗ tiêu tiền hay sao? Chỉ đến chơi mấy ngày lại còn muốn thuê một chiếc xe xa hoa như thế, như thế không phải là còn muốn tự mình đi tìm tài xế nữa hay sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!