Luke và nhân viên trẻ tuổi đến ga-ra, nhân viên trẻ tuổi ra hiệu: "Xe của ngài ở đây."
Luke chỉ chỉ lên ghế lái: "Lái xe, đưa tôi ra ngoài."
Nhân viên trẻ tuổi: "A?"
Một lát sau, một chiếc Lincoln phiên bản dài lái ra ngoài ga-ra.
Ném cuộn đô la kia lên trên ghế lái phụ, hắn mở miệng nói: "Được rồi, dừng xe ở bãi đậu xe ngầm phía trước kia đi."
Hắn sẽ không dùng chiếc xe này, vừa rồi chỉ là vì tiết kiệm thời gian, tiêu ít tiền đẩy người quản lý kia ra mà thôi.
Sau khi đến bãi đỗ xe ngầm, đuổi vị nhân viên trẻ tuổi đã cầm được khoản thu nhập thêm sau cùng đi, hắn trực tiếp ném chìa khóa xe Lincoln vào trong ngăn chứa đồ.
Dù sao thì vị nhân viên trẻ tuổi kia cũng đã nói, đại lý thuê xe có hệ thống định vị, đến thời điểm tự nhiên là bọn họ sẽ tìm đến, với thân phận giả này của hắn thì cũng không cần phải hao tâm tốn sức đi trả xe.
Lên chiếc Polonez second-hand bên cạnh, Luke lái về hướng Đông Nam.
Nhìn con đường mà chiếc Mercedes thể thao của đại tiểu thư Beth từng đi qua ở bên trên laptop, khóe miệng của hắn nhếch lên: "Chắc chắn là một đại tiểu thư bốc đồng a."
Trên đường đi, tâm trạng của hắn vẫn tương đối nhẹ nhõm.
Hành động lần này không có mục tiêu tuyệt đối, đại tiểu thư Beth có xảy ra chuyện hay không cũng không quan trọng lắm.
Bên trong cửa sổ xe rộng mở, từng luồng gió mùa hè thổi tới, cảnh sắc Ba Lan tháng bảy cũng tương đối đẹp mắt.
Khắp nơi ven đường đều là màu xanh mướt, ngẫu nhiên có một ít kiến trúc, những nóc nhà màu đỏ cam và những bức tường màu trắng, màu vàng nhạt hiện ra, tạo hình hoặc vuông hoặc tròn đáng yêu, để bọn chúng trông giống như từng tòa lâu đài nhỏ ở trong truyện cổ tích, tràn ngập không khí như mộng ảo.
Nhưng Luke cũng chỉ có thể than thở, không có khả năng dừng lại.
Trên thực tế, phong cảnh, con người, phong cách nghệ thuật ở Warszawa, không hề kém hơn Paris, cũng là một thủ đô nghệ thuật mà rất nhiều hoạ sĩ ưa thích tìm đến.
Nếu như có thời gian, có thể chạy về đây chơi hai ngày. Trong lòng của hắn tính toán như vậy.
Buổi tối, Luke ném chiếc Polonez second-hand ở Ba Lan, lặng yên vượt qua biên giới, đi vào trong địa phận Slovakia.
Hắn từ trong không gian trữ vật lấy ra một chiếc xe máy Vespa, đây cũng là second-hand mua cùng lúc với chiếc Polonez, hắn đi sâu vào trong Slovakia hơn trăm km.
Rốt cuộc có một cây cột mốc đường xuất hiện ở cách đó không xa —— "Suối nước nóng tự nhiên, thị trấn Nolla, xin chào đón quý khách!"
Hắn quay xe, lái vào con đường nhỏ này.
Lại đi về phía trước thêm mấy chục phút nữa, xuất hiện một thị trấn nhỏ, giống như rất nhiều thị trấn nhỏ ở Châu Âu, cổ lão nhỏ nhắn, tràn ngập hơi thở văn nghệ.
Luke cưỡi xe máy, không nhanh không chậm đi ở trên đường phố, phân tích các loại mùi từ trong không khí truyền tới, chậm rãi xuyên qua trấn nhỏ này.
Ở biên giới phía đông của thị trấn, hắn tắt máy dựng xe.
Nhìn rừng cây tối tăm âm trầm trước mắt, những gốc cây cao lớn kia hoặc thẳng hoặc cong, trong ban đêm mờ mờ ảo ảo, giống như yêu ma quỷ quái dọa người.
Luke cũng không dừng lại, cất bước đi thẳng vào trong rừng cây.
Đi thêm hơn 10m, một cái hố nhỏ xử lý một đống lửa trại nhỏ đang cháy lên, ngẫu nhiên phát ra tiếng nổ lách tách, cạnh đống lửa là các loại lều nhỏ xây dựng bằng lá sắt ván gỗ, đại khái có hai ba mươi chỗ.
Luke không ngừng chân, đi tới chỗ hố nhỏ.
Tiếng ồn ào truyền ra, từ bên trong những căn lều nhỏ kia có từng đứa trẻ chui ra.
Bọn chúng có trai có gái, có lớn có nhỏ, số lượng khoảng bảy tám đứa, nhưng lớn nhất cũng chỉ khoảng mười tuổi, nhỏ nhất dường như là chỉ mới năm sáu tuổi.
Bọn chúng im lặng chăm chú nhìn Luke, không ai lên tiếng.
Luke rốt cuộc cất lời: "Anh muốn hỏi chút tin tức, ba cô gái Mỹ, tuổi chừng hai mươi, từ hôm qua cho tới hôm nay có xuất hiện ở đây không."
Xung quanh tiếp tục là một mảnh yên lặng.
Luke sờ sờ vào trong túi áo, trong tay có thêm một tập tiền mặt xanh biếc, trực tiếp ném cho một đứa trẻ trai khoảng mười tuổi: "Thù lao."
Đứa trẻ này phản ứng rất nhanh, lập tức bắt lấy cuộn đô la này, tháo dây buộc ra, cực nhanh dùng tay đếm một lần.
Lúc này nó mới ngẩng đầu: "Số tiền này còn không đủ."
Luke cười khẽ, lại ném thêm một cuộn đô la nữa sang.
Đứa trẻ này bắt lấy, lại một lần nữa đếm qua rồi mới gật đầu nói: "OK, bọn em từng gặp ba cô gái kia, hôm qua bọn họ từng tới nơi này ngâm suối nước nóng, buổi chiều lại đi về hướng đông."
Luke nhíu nhíu mày, từ trong túi lại móc ra một cuộn đô la, cầm trong tay nhẹ nhàng tung tung: "Chiều cao, dung mạo, quần áo, cách ăn mặc, chỉ cần em có thể nói đúng, chỗ này cũng là của me."
Tròng mắt đứa trẻ trai này chuyển động, gật đầu nói: "Không có vấn đề. Một người tóc đen mặt chữ điền, một người tóc vàng mặt nhọn, còn có một người khác... hơi già, nếp nhăn trên trán rất nhiều, như thế nào..."
Luke lại đột nhiên lui về đằng sau, nhét số tiền mặt trong tay vào trong túi áo, hai tay duỗi ra, tóm lấy phần gáy hai tên thiếu niên sau lưng mình xách lên.
Gậy sắt đang giơ cao trong tay hai tên này rơi xuống đất, mặt mũi tràn đầy vẻ hoảng sợ ở trên không vung vẩy tứ chi.
Luke nhếch miệng cười khẽ: "Rất tốt, ta thích nhất đám người không tuân thủ quy củ."
Tiện tay ném hai tên thiếu niên này ra, hắn móc xuống dưới nách, một khẩu P226 xuất hiện trong tay, ngắm thẳng vào thằng nhóc lấy tiền lúc trước: "Bây giờ, nói cho tao biết ba cô gái kia ở đâu, bằng không thì mày sẽ chết đầu tiên."
Nói đến đây, hắn nhìn sang hai bên một chút, hài lòng gật đầu: "Rất nhiều người nha. Một đứa không nói, thì thay đứa khác, tao nghĩ nơi này sẽ có người muốn tiếp tục sống."
Nói xong, hắn nâng ba ngón tay tay trái lên: "Tao đếm ba tiếng, không trả lời tao thì sẽ thay người khác tới hỏi!"
"Một..."
"Tôi nói." Thằng nhóc bị súng chĩa vào lập tức la lên.
"Không tệ, này còn biết cướp trả lời trước." Luke hài lòng gật đầu, tiến lên xốc nó lên lên, đi ra cách đó hơn 10m.
Nhưng, họng súng P226 trong tay hắn lại vẫn nhắm về phóa đống lửa trại bên này.
Hơn mười phút sau, cuộc hỏi thăm của Luke đã kết thúc.
Hắn duỗi tay ra, từ trong túi thằng nhóc này móc ra hai cuộn đô la cho nó trước đó, lại từ trong túi mình móc cuộn đô la ra cất vào lúc trước.
Lung lay ba cuộn đô la này ở trước mặt nó, sau đó Luke lại ném một cuộn trong đó cho nó.
"Thấy chưa, tao là một người rất coi trọng chữ tín." Khẩu súng trong tay của hắn nhắm vào đầu thằng nhóc kia: "Đã nói là trả thù lao, tao sẽ trả."
Mặc dù có nguy hiểm tới tính mạng, nhưng ánh mắt thằng nhóc kia vẫn không tự chủ được nhìn về phía hai cuộn đô la còn dư lại.
Luke thở dài: "Đây là trừng phạt. Vốn là một cuộc làm ăn 1200 đô la, bị mày làm thành 400 đô la, đau lòng không?"
Nhìn vẻ ảo não bên trong ánh mắt của nó, hắn cảm thấy rất hài lòng.
Hối hận, cũng là một loại trừng phạt, hơn nữa cảm giác kia sẽ lớn dần theo thời gian, để người ta khó có thể quên.
Hắn cầm súng khẩu gõ gõ lên đầu thằng nhóc này: "Nói không chừng, lần sau 400 đô la này sẽ thuộc về những người bạn này của mày, mày không thể dùng được."
Nói xong, hắn xoay người đi ra bên ngoài rừng cây.
Một đám nhóc chăm chú nhìn theo bóng lưng dần biến mất của hắn, mới cùng nhau nhìn về phía tiền mặt trong tay thằng nhóc cầm đầu, đều có loại cảm giác đau lòng: Vừa rồi chính là ba cuộn! Bây giờ chỉ còn một. Đây chính là đô la nha!
Đứa trẻ cầm đầu chú ý tới ánh mắt của đám bạn, thẹn quá thành giận quát: "Ngày trước không phải là chúng ta đều làm như vậy hay sao? Hơn nữa hắn hỏi chính là tin tức của nhóm người kia, vừa rồi sao bọn mày không chủ động nói cho hắn biết?"
Toàn thân đám trẻ kia run lên, cúi đầu xuống lặng yên không lên tiếng.
Đứa trẻ cầm đầu nói xong câu này, trong lòng cũng bắt đầu thấp thỏm không yên.