Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 699: CHƯƠNG 699: VỢ TƯƠNG LAI CỦA ÔNG VẪN KHỎE CHỨ?

Bọn cướp tù ở đột nhiên bị hai phe giáp công, có chút trở tay không kịp.

Trong hai người phía dưới, người dẫn đầu kia di chuyển phiêu hốt, kỹ thuật bắn tinh chuẩn mà đẹp mắt, hầu như chỉ cần một hai lần điểm xạ đã đánh ngã được một tên tội phạm.

Kỹ thuật bắn của nữ cảnh sát kia lại không được tốt như vậy, nhưng với tư cách là một người dẫn đầu, hỏa lực yểm hộ vẫn vô cùng xứng chức.

Mà một vị nào đó trốn ở trên mái nhà, từ trên cao nhìn xuống bắn lén trộm đầu người lại chuyên nghiệp tới mức quá phận.

Trong vòng ba giây hắn đã bắn trống băng đạn thứ nhất của khẩu Glock, 17 phát đạn bắn nổ đầu của 7 tên tội phạm, cùng với ngực bụng của 8 tên tội phạm khác.

Sau đó, sau khi một viên đạn sau cùng của băng đạn thứ nhất bắn ra, hắn nhấn khóa thả bang đạn ra, băng đạn đã sớm chuẩn bị kỹ càng bên tay trái trong nháy mắt được cắm vào, nhấn trở lại báng súng, trở lại vị trí cũ.

Tiếng súng lại liên tiếp vang lên.

Bọn tội phạm bên dưới cũng không phải là lính mới, mà là lính đánh thuê có kinh nghiệm phong phú.

Sau khi liên tục có đồng bạn ngã xuống, bọn chúng cũng phát giác được có vị trí tiếng súng vang lên không đúng, mấy người nâng họng súng lên quét loạn lên trên lầu.

Luke lại rất bình tĩnh.

Trước đó, vị trí đại khái của những tên tội phạm này đều đã bị hắn khóa chặt, bây giờ lại đã chết mất một nửa, những người còn lại có uy hiếp lớn còn được ưu tiên chiếu cố.

Đây chính là trò chơi so xem ai nhanh hơn.

Chỉ cần họng súng của Luke di chuyển nhanh hơn tốc độ của mỗi tên tội phạm một chút, vậy hắn sẽ có thể chiếm cứ tiên cơ trong mỗi một lần bắn nhau.

Mà một khi chiếm được tiên cơ, loại bắn nhau trong khoảng cách 20m này, hắn muốn thua cũng khó khăn.

Trong lúc sáu tên tội phạm đồng loạt giơ súng lên quét loạn, Luke đã mau chóng di động họng súng, tặng cho mỗi tên hai viên đạn.

Sáu tên tội phạm này vừa ngã xuống, tiếng súng trên đường lập tức trở nên thưa thớt hơn nhiều, phía dưới, hai người từ trong xe chở tù xông ra phá vòng vây cũng vọt vào trong con hẻm nhỏ bên cạnh.

Nhưng mà, có lẽ là người xông ra ban đầu kia quá mức huênh hoang, lúc Luke bắn một tên tội phạm ngã xuống đất, tên này vẫn không hãm cò súng, không hiểu thấu chế tạo ra một phát đạn lạc.

Nửa người của người này đều đã tiến vào trong con hẻm nhỏ, nhưng nửa bắp chân lộ ra bên ngoài vẫn trúng đạn, miệng phát ra một tiếng hét thảm, tiếp theo là một tiếng mắng to "Mother Fucker", sau đó lăn vào trong con hẻm nhỏ.

Luke ở mái nhà im lặng nhìn: Còn đen đủi tới mức thế này nữa! Còn dư lại nửa cái chân đều có thể trúng một phát súng? Còn may là không phải là đầu gối.

Nhưng người này cũng không phải là người bình thường, kéo lấy cái chân bị thương đứng lên, trở tay hướng ra ngoài điên cuồng quét một trận, đánh gục hai tên tội phạm tới gần, tư thế khập khiễng nhìn vẫn vô cùng muốn ăn đòn, quả đoán bỏ chạy.

Nữ cảnh sát kia cũng lui vào trong hẻm nhỏ theo, chạy trốn theo anh ta.

Luke vẫn không dừng lại, một hơi bắn trống băng đạn, bắn gục 4 tên tội phạm muốn tiếp cận đầu hẻm, sau đó cũng thu súng lục lại rồi đi theo.

Hắn làm việc tốt vốn ưa thích không để lại danh tiếng, để đám cảnh sát nước Anh lĩnh phần công lao này đi.

Vòng vo trong hẻm nhỏ vài vòng, đi khoảng 1km, hắn đứng ở một tòa chung cư hình chữ nhật, thoải mái mượn lực ở trên vách tường mà nhảy lên, bắt lấy cầu thang phòng cháy trên tầng 2, leo lên tầng năm.

Giẫm lên trên hai bệ cửa không tới 10 cm, Luke bắt lấy mép cửa sổ thứ ba, sau đó thò đầu ra.

Bên trong có người đang không kiên nhẫn nói: "Móa nó đừng quan tâm tới cái điện thoại chết tiệt kia nữa, Dukhovich biết rõ tuyến đường của chúng ta, chỉ có thể là ở trong nội bộ cảnh sát quốc tế của các cô có nội gian. Bây giờ tôi cần người trị liệu thương thế, cô cần phải trợ giúp. Nhớ kỹ, nhất định phải là một người ngoài cuộc."

Luke ở ngoài cửa sổ nghe trong chốc lát, cười gõ vang kính cửa sổ.

Hai người trong phòng lập tức chĩa súng sang.

Nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười xuất hiện ở bên ngoài cửa sổ, còn có một cái tay đang vẫy vẫy, mặt mũi hai người đều tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Nữ cảnh sát có chút luống cuống chân tay.

Nổ súng sẽ dễ dàng dẫn cảnh sát tới, đối phương cũng không công kích trước, cô ta theo bản năng nhìn sang người bên cạnh.

Một người khác giơ súng, mày nhăn lại, nhìn chằm chằm khuôn mặt kia một lát, mới mở miệng nói: "Honduras?"

Khuôn mặt tươi cười của Luke bên ngoài cửa sổ càng thêm xán lạn: "Vợ tương lai của ông vẫn khỏe chứ?"

Vấn đề này vừa nói ra, khóe miệng người kia đã hơi co giật, bỏ súng xuống: "Để cậu ra đi vào đi, cậu ta không phải là người của Dukhovich."

Nữ cảnh sát kinh ngạc: "Anh nghiêm túc đấy chứ? Anh biết Dukhovich tìm bao nhiêu sát thủ và lính đánh thuê tới giết anh hay không?"

Hơn nữa tên đang treo ở bên ngoài cửa sổ như tên trộm kia, nhìn rất giống sát thủ a! Trong lòng cô ta lẩm bẩm, nhưng ở dưới cái nhìn chăm chú của hai người ở trong, ngoài cửa sổ, cuối cùng vẫn rầu rĩ mở cửa sổ ra.

Sau khi mở chốt cửa sổ ra, cô ta lập tức lui lại, rời xa cửa sổ, súng trong tay dù không giơ lên, lại duy trì tư thế tùy thời có thể phát động công kích.

Luke vẫn phải tự mình kéo cửa sổ ra, chui vào trong.

Hắn đầu tiên là gật gật đầu đối với nữ cảnh sát đang cảnh giác: "Cô tốt chứ, tiểu thư xinh đẹp, xin hỏi xưng hô như thế nào?"

Nữ cảnh sát: "Anh hẳn là phải nói trước chứ?"

Luke nhún nhún vai: "Gọi tôi là Coolbirds là được."

Nữ cảnh sát: "Roussel!"

Sau đó tầm mắt của hắn lập tức chuyển hướng về phía vị đang ngồi trên ghế sofa kia: "Đã lâu không gặp, có vẻ cuộc sống của ông cũng không tốt lắm nha, Kincaid."

Giờ phút này, người trên ghế sofa đã cởi cái mũ màu đen xuống, lộ ra một cái đầu trọc đen bóng, hình xăm cây khô quạ đen phía trên vẫn như cũ.

Nghe thấy Luke báo tên, ông ta bĩu môi, lại một lần nữa xác nhận mình không nhận lầm người.

Cool birds chính là tên quán bar mà lúc trước ông ta quen vợ mình là Sonia, mà nó ở Honduras.

Hôm đầu tiên làm quen với Sonia, ngồi bên cạnh ông ta còn có một người trẻ tuổi, hai người còn hợp lực hành hung băng đảng trong quán bar một trận.

Dù không rõ ràng nội tình của người trẻ tuổi này, khuôn mặt của người trẻ tuổi kia bây giờ cũng không giống luc triowcs, nhưng Kincaid lại rõ ràng trạng thái của mình.

Bây giờ ông ta ra tay với người trẻ tuổi này, tất nhiên là chỉ có thua chứ không thể thắng.

Luke kéo một cái ghế bên cạnh tới, vỗ vỗ mặt ghế, ra hiệu.

Kincaid rất tự giác để cái chân phải bị trúng đạn của mình lên.

Luke vừa móc đồ vật từ ba lô sau lưng mình, vừa chậc chậc thành tiếng: "Di chuyển quá huênh hoang, quả nhiên là không có kết cục tốt. Nếu như ông chịu chổng mông bò mấy bước ở trên mặt đất, cũng không đến nỗi phải chịu một phát này, đúng không?"

Trong đầu Kincaid thay đổi thật nhanh, đột nhiên hiểu ra: "Vừa rồi... Là cậu?"

Lời này vừa thốt ra, nữ cảnh sát Roussel cách đó mấy mét bị dọa đến mức lập tức chĩa súng ngắn trong tay vào Luke.

Nghe thấy lời này, cô ta còn tưởng rằng Luke chính là người cho Kincaid một phát súng kia.

Luke lại không thèm nhìn cô ta, không nhanh không chậm đeo găng tay cao su vào, cười híp mắt dùng kéo cắt bỏ một cái ống quần của Kincaid: "Nhắc nhở ông một câu, không có chứng cớ thì đừng nói lung tung."

Trong lòng Kincaid lại hiểu được.

Khó trách trước đó lúc ông ta xông ra ngoài xe chở tù, lại có người đồng thời phát động công kích đối với bọn tội phạm, hơn nữa kỹ thuật bắn còn vô cùng sắc bén.

Lúc ấy ông ta vội vã phá vây chạy trốn, không rảnh đứng ở giữa đường ngẩng đầu quan sát.

Với kinh nghiệm lão luyện của mình nhưng ông ta vẫn cảm thấy sợ hãi thán phục đối với kỹ thuật bắn của người trên mái nhà kia.

Loại chuyện bóp cò là trúng này, thật sự là không hề đơn giản như trong phim ảnh.

Trong thực chiến, tay súng cần phải khống chế trạng thái của mình, đối thủ cũng không phải là bia cố định, tỉ lệ chính xác có thể đạt mức 20- 30% đã rất ưu tú rồi.

Bây giờ Luke xuất hiện, lại liên tưởng đến cảnh tượng đám tội phạm đổ xuống giống như gặt lúa mạch vừa rồi, Kincaid còn có chuyện gì không rõ nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!