Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 700: CHƯƠNG 700: ĐÂY CHÍNH LÀ TÌNH YÊU?

Kincaid trừng mắt nhìn Luke: "Lần trước, cậu cũng giả bộ thật giống."

Luke tiêm một mũi thuốc tê cho ông ta, khẽ cười: "Đó chính là một đám lưu manh vớ vẩn, ông cũng không nghiêm túc mà."

Vẻ nghiêm túc trên mặt Kincaid chỉ giữ được hai giây, đột nhiên bật cười thành tiếng: "Cũng đúng. Đúng, bạn gái của cậu thế nào rồi?"

Luke cũng không ngẩng đầu lên, động tác xử lý vết thương vẫn không ngừng: "Vợ tương lai của ông đâu, sẽ không bay đi mất rồi chứ?"

Kincaid ha ha khẽ cười, vô cùng đắc ý: "Bây giờ cô ấy đã gọi là Sonia – Kincaid rồi."

Luke nhíu nhíu mày: "A ha, ông ra tay thật nhanh nha, tới giờ mới được hai tháng chứ mấy?"

Kincaid nâng một ngón tay trỏ lên liên tục lắc lắc: "Không không không. Người trẻ tuổi, cậu hiểu sai rồi. Nửa tháng trước cô ấy đã có cái tên này rồi."

Luke ngạc nhiên ngẩng đầu: "Đó không phải là... chỉ trong mấy ngày thôi à?"

Ý tứ của hắn là, nửa tháng trước Kincaid chỉ mới quen cô nàng Sonia tính khí nóng nảy, thân thủ hung hãn kia ở trong quán bar được mấy ngày.

Kincaid dương dương đắc ý: "Đó chính là tình yêu. Khi cậu liếc thấy cô ấy, lập tức cảm thấy nhất định là mình sẽ hợp với cô ấy, như vậy cuộc sống mới có thể nói là viên mãn."

Luke nhún nhún vai: "Được rồi, xem ra là ông thực sự yêu cô ấy."

Đối với chuyện này, Luke không thể đánh giá.

Hắn sống hai đời, chưa từng có loại cảm giác này đối với bất kỳ người phụ nữ nào.

Hai đời, phụ nữ mà hắn tiếp xúc sâu không dưới hai mươi người, có người cảm thấy rất thưởng thức, có người cảm thấy bình thản, duy chỉ không có loại cảm giác tim đập thình thịch, bất chấp tất cả này.

Đương nhiên, hắn cảm thấy mình như vậy cũng rất tốt.

Trong cuộc sống, tỉ trọng giữa thân tình và tình yêu hữu nghị đều có khác biệt, hắn chẳng qua là loại người có tỉ trọng tình yêu rất thấp mà thôi.

Nữ cảnh sát nào đó ở bên cạnh nhìn hai người nói nói cười cười, trong lòng cảm thấy khẩn trương, chậm rãi lui vào trong phòng vệ sinh đóng cửa lại.

Đợi đến lúc cô ta đóng cửa lại, Luke mới ngẩng đầu, hướng về phía Kincaid ra hiệu, nhỏ giọng hỏi: "Đừng nói cô em này là đồng nghiệp của ông đấy nhá."

Kincaid bĩu môi: "Cảnh sát quốc tế áp giải tôi đấy."

Luke hiểu rõ: "Vậy tôi yên tâm rồi."

Kincaid ngạc nhiên: "Cái gì cơ?"

Luke: "Ta cũng không cảm thấy ông có thể làm cảnh sát. Uhm, vào lực lượng cảnh sát làm nội ứng... thì cũng không có khả năng."

Kincaid ảo não khẽ mắng một tiếng, không thể phủ nhận đối với loại luận điểm này: "Tôi là nhân chứng."

Luke: "Nhân chứng ngồi xe chở tù, nhân chứng phạm tội à?"

Kincaid: "Chút nữa để em gái kia nói với cậu, tôi mất quá nhiều máu, cần phải nghỉ ngơi."

Luke: "Đây chỉ là tác dụng của thuốc mê mà thôi, ông mất chưa tới 1000 ml náu, không chết được đâu."

Kincaid: "Tôi là một người già, 1000 ml có thể lấy nửa cái mạng già của tôi rồi."

Mấy phút sau, Luke xử lý xong vết thương trên chân Kincaid, cởi găng tay ra ném vào trong thùng rác bên cạnh, cười híp mắt nhìn Roussel: "Tìm được người tới dẫn ông ta chưa?"

Roussel hơi do dự một chút, vẫn gật đầu: "Anh ta sắp đến rồi."

Luke cũng không quan tâm là ai sắp đến, hắn quan tâm là một chuyện khác: "Có thể nói một chút xem đây là có chuyện gì không? Kincaid cũng sẽ không ngốc đến mức bị người vây quanh phục kích."

Roussel lộ ra sắc mặt cổ quái nhìn hắn một lát, mới mở miệng nói: "Anh không biết đây là chuyện gì à?"

Luke nhún nhún vai: "Chỉ là nghe thấy tiếng nổ và tiếng súng nên chạy tới, thấy Kincaid và cô ở cùng một chỗ, mới thuận tiện giúp các cô một tay. Nói đi, ai muốn giết ông ta?"

Trong lòng Roussel hoài nghi, nhưng sắc mặt lại giữ vững vẻ bình tĩnh: "Bởi vì có người không muốn Kincaid ra tòa làm chứng, tìm người tới để diệt khẩu."

Luke nghe vị nữ cảnh sát này nói rõ tình huống một lát, chính mình dứt khoát từ trong ba lô móc ra một cái bình giữ nhiệt.

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Roussel, hắn giải thích: "Tôi chỉ là tới du lịch, chính mình đã sớm pha chút hồng trà, miễn khỏi phải mua đồ uống. Cô có muốn một tách không?"

Roussel quả đoán từ chối: "Tôi không thích uống trà."

Luke ừ một tiếng: "Vừa vặn tôi cũng không có nhiều, chỉ đủ để chính tôi uống." Nói xong dùng nắp bình giữ nhiệt rót hồng trà ra uống, hoàn toàn không hề có ý tứ khách sáo.

Roussel đáng thương bị mùi trà sữa làm cho cổ họng phát khô, sau cùng lại chỉ có thể tự tìm một lon nước khoáng để chữa cháy.

Đương nhiên là cô ta thích uống hồng trà, nhưng cô ta sợ hồng trà của Luke có vấn đề!

Hai người đứt quãng nói khoảng một giờ, Luke chầm chậm uống hồng trà, rốt cuộc cũng đã cạn hết bình.

Bên cạnh lại đột nhiên có người chêm lời: "Món hồng trà này không tệ, cho tôi một tách đi."

Luke ngửa nắp bình lên, đổ nửa nắp hồng trà sau cùng vào trong miệng, ùng ục nuốt xuống: "Ừm, uống xong."

Kincaid nhìn cái bình giữ nhiệt bên cạnh hắn, Luke cầm lên lắc lắc: "Hết rồi."

Kincaid lại nhìn về phía Roussel, nữ cảnh sát này liên tục lắc đầu: "Nơi này chỉ có nước khoáng, hồng trà là của anh ta."

Kincaid tuyệt vọng: "Cậu keo kiệt quá."

Luke móc ba lô: "Cà phê hòa tan được không? Nestlé."

Kincaid: ". . . Có."

Ông ta bị thương, xác thực là cần bổ sung một ít nhiệt lượng, đương nhiên cũng cần có đồ ăn nước uống.

Luke cũng không phải là keo kiệt.

Nhưng cái nắp mình đã uống hồng trà, làm sao có thể để cho một người đàn ông khác uống, lại còn là một người đàn ông da đen xì.

Hắn đi vào phòng bếp, ở trong tủ lạnh tìm được một chút thực phẩm đun nóng lên, cho lên mâm bưng tới: "Cùng ăn một chút chứ?"

Nhìn biểu lộ xoắn xuýt kia của Roussel, Luke bất đắc dĩ thở dài: "Tôi là người tốt, OK?"

Nói xong, tay hắn móc xuống bên hông, khẩu Glock lập tức dí vào đầu Roussel.

Không chờ cô ta kịp phản ứng, khẩu Glock lại đã cắm trở lại bao súng: "Không phải là uy hiếp cô, chẳng qua là muốn nói rõ một chút, tôi và Kincaid muốn giết cô, không cần tới một giây đồng hồ."

Roussel nhìn Luke rời đi, nở nụ cười khổ.

Vừa rồi trong tay Luke còn bưng một cái mâm lớn, nhưng động tác rút súng thu súng lại không làm mâm có bất kỳ một chút lắc lư nào, dù bên trên còn có sữa bò và đồ ăn.

Loại khả năng khống chế thân thể này quả là không thể tưởng tượng.

Sau khi bị trần trụi đả kích, cô ta lại thật sự buông lỏng xuống.

Hai người trong phòng này muốn giết cô ta thì chỉ là chuyện trong mấy giây, bây giờ cô ra vẫn sống rất tốt, chuyện này chỉ có thể nói rõ nàng. . . Không có gì quan trọng.

Kincaid thế nhưng là sát thủ siêu cấp có hơn 20 đơn tố cáo mưu sát ở hơn mười quốc gia.

Người có thể giữ vẻ mặt bình tĩnh, chuyện trò vui vẻ với Kincaid, người, có thể yếu hơn ông ta hay sao?

Kincaid nhấp một hớp cà phê nóng hổi, thỏa mãn thở dài: "Sau khi trúng đạn, móa nó chứ ngay cả cà phê hòa tan đều là hưởng thụ. Có điện thoại không?"

Luke từ trong túi móc một cái điện thoại trả trước ra ném cho ông ta.

Kincaid bấm một dãy số, mặt hiện vẻ dịu dàng, cùng đối phương nói chuyện.

Luke với thính lực nhạy bén tuỳ tiện chỉ nghe thấy trong loa, truyền tới một giọng nữ cáu kỉnh: "Anh lại đã làm gì? Tên quỷ vô dụng anh. . ."

Hắn biết điều đứng dậy, đi đến phía trước cửa sổ, theo khe hở của màn cửa nhìn xuống động tĩnh bên ngoài, hướng về phía Roussel ở cách đó không xa vẫy tay.

Đợi đến lúc cô ta nghi hoặc đi tới, hắn mới hỏi: "Cô có tính toán gì?"

Roussel nhíu mày, im lặng một lát mới nói: "Đưa Kincaid tới Den Haag ở Hà Lan làm chứng."

Luke cười hắc hắc: "Tôi muốn gia nhập."

Roussel: "Cái gì cơ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!