Mặt mũi Luke tràn đầy chính khí, đường đường chính chính nói: "Loại đồ tể mất hết nhân tính như Dukhovich, nhất định phải bị chính nghĩa thẩm phán."
Roussel liếc mắt, một vị đầu hói đen ở bên cạnh đã đang thông qua điện thoại hát tình ca, luôn cảm thấy hai người này đều không quá bình thường.
Đáng tiếc, bây giờ bọn họ chỉ có 2 đồng đội, cô ta chỉ có thể mở miệng nói: "Ông ta không phải là bạn của anh à?"
Luke nhếch miệng cười một tiếng: "Phần hữu nghị này, còn chưa sâu đến mức có thể giúp ông ta đối phó với cảnh sát quốc tế. Đặc vụ Roussel, cô cũng có bạn bè, cô có sẵn lòng vì bọn họ mà cố tình vi phạm, đối kháng với cảnh sát không?"
Roussel không phản bác được.
Cô ta cũng không thể nói thẳng, bởi vì Kincaid không tuân thủ luật pháp, cho nên mới tiện thể hoài nghi vị "Cool birds" này cũng là người không tuân thủ luật pháp!
Đối với yêu cầu muốn nhập bọn của Luke, cô ta chỉ có thể ngầm thừa nhận.
Bằng không thì có thể làm được gì? Cô ta không đánh lại Kincaid, càng không có lòng tin đối phó với vị Cool birds thần bí này.
Cô ta chỉ có thể đem kỳ vọng ký thác ở trên người vị viện binh mới mời tới kia, vị kia mới có tư cách đối thoại với hai người này.
Nghĩ đến vị viện binh kia, cô ta lại không nhịn được thở dài.
Nhìn hai người trong phòng, mỗi người ngồi một xó, cô ta lại càng thêm đau đầu: Vì sao những người đàn ông có bản lĩnh, lại có nhiều tật xấu như vậy!
Hai giờ sau, cửa bị gõ vang.
Roussel nhìn Luke một cái, đạt được cái gật đầu ra hiệu của hắn.
Mở cửa phòng, một người đàn ông được thả vào.
Nhưng mà, một nam một nữ này còn chưa kịp tiến vào phòng khách, đã ở cửa ra vào bắt đầu nhỏ giọng ồn ào.
Luke ở bên cạnh nghe say sưa ngon lành.
Như thế này mới đúng! Giữa nam nữ không có chút bát quái, thì đều không thể gọi là tình yêu.
Tình yêu nào có ngọt ngào giống như Kincaid nói, loại tình huống gặp nhau là ồn ào này mới là trạng thái bình thường.
Bên kia, Kincaid cũng bị tiếng cãi vã của đôi oán lữ làm tỉnh lại.
Nhìn Luke đang ở nơi đó nghe bát quái tủm tỉm cười, ông ta lườm một cái: Quả nhiên là một tên khốn nạn.
Nghe trong chốc lát, Kincaid không kiên nhẫn, chống cây gậy lâm thời làm từ cây lau nhà đứng lên, đi ra cửa phòng khách, nhìn về phía hai người đang cãi lộn.
Giờ phút này hai người đã tranh chấp đã đến tình trạng nước đổ đầu vịt: "Biết gì không? Tuần trước bốn túi bột mì hơn 300 pound nổ ra ở cửa sau một ngân hàng, uhm, ngay ở chỗ ngồi phía sau của xe của anh. Em biết còn gì, ghế sau xe không phải là da thật, mà là vải."
"Được rồi, Michael, em không có thời gian. . ."
". . . Em có thể tưởng tượng được không, lúc anh rửa xe có cảm nhận gì. . ."
"Michael, em không có thời gian cãi nhau với anh. . ."
"Nếu có cơ hội anh nhất định phải bán chiêcs xe kia. . ."
"Đủ rồi, Michael! Em chưa từng bán rẻ anh, Em chỉ là, bỏ! Rơi! Anh!! . . ."
". . ."
"Michael, anh luôn muốn đẩy cái sai sang cho người khác. . ." Tiếng của Roussel cao vút lên trong chốc lát, sau đó lại hạ xuống, bất đắc dĩ thở dài: "Mục tiêu hộ tống lần này ở bên trong. Dựa theo ước định, anh làm tốt nhiệm vụ này, em sẽ giúp anh kiếm về bình xét cấp bậc 3A, không nên nói những lời vớ vẩn như tha thứ cho em các loại, em không cần."
Kincaid lộ ra biểu lộ đau răng, cảm thấy mình nghe không nổi nữa: "Hey, là người đưa máu đến. . . Ách "
"WTF!"
Hai người ở cửa ra vào mặt đối mặt, hầu như là trăm miệng một lời nói ra lời này, súng trong tay Kincaid lập tức giơ lên.
Người tới cũng phản ứng rất nhanh chóng, lập tức gạt tay của ông ta sang bên, đụng lên trên khung cửa.
Kincaid bị đau không tự chủ được buông súng ra, một tay khác lại từ sau thắt lưng rút một khẩu súng khác ra.
Người tới đè chặt hai tay, cũng khóa bên tay này của ông ta ở trên khung cửa, bỗng nhiên đập một cái, cũng đập rơi khẩu súng này.
Đồng thời, anh ta đưa một tay ra móc xuống bên hông mình.
Kincaid cũng phản ứng cực kỳ nhanh chóng, một đầu gối lập tưc huých lên giữa hai chân người kia.
Người tới kẹp hai chân lại, tay rút súng đè xuống cái đầu gối đòi mạng này.
Hai người ầm vang một tiếng đụng vào vách tường giữa nhà.
Tay của Kincaid lại sờ một cái ở dưới nách người này, kéo một khẩu súng lục ra, người tới cũng đổi một tay khác rút súng từ bên hông ra, họng súng của hai người gần như là đồng thời chỉ vào đầu đối phương.
Ngay sau đó, hai người đều cảm giác tay cầm súng bị siết chặt lại.
Nghiêng đầu nhìn sang, phát hiện ra Luke đang cười híp mắt đứng ở bên cạnh hai người, nắm lấy tay cầm súng của hai người: "Tôi cảm thấy là, vẫn nên truyền máu cho một người già nào đó xong trước đi, sau đó hai người lại từ từ so bì, thế nào?"
"Cậu là ai?" Người tới ngẩn ra nhìn Luke.
Kincaid thở phào nhẹ nhõm.
Ông ta cũng quên mất mình còn có một "đồng bạn", mặc dù vị "đồng bạn" này cũng không hề đáng tin cậy.
"Thật sự là có hai người làm bảo tiêu cho tên khốn ngu ngốc này à. . . Ách" Người tới trừng mắt, mắng một câu, đầu Kincaid choáng vàng, hai mắt lật một cái, lập tức ngã về phía sau.
Luke bất đắc dĩ thở dài, nhìn Kincaid.
Một cánh tay của vị này còn bị chính mình giơ lên, cả người nhũn ra treo ở trên không trung, giống như vũ nữ bị treo lúc thực hiện điệu nhảy khiêu vũ.
Hắn nhịn cơn xúc động, không buông tay ném vị này ra, mà lại kéo ông ta thả trở về ghế sofa trong phòng khách.
Nghiêng đầu nhìn người mới tới ở ngoài cửa, Luke ra hiệu: "Máu đâu? Truyền cho tên này đi, bằng không thì ông ta sẽ còn tiếp tục choáng."
Người tới chẹp chẹp miệng, rốt cuộc thu súng của mình lại, xách va li chứa máu đi đến.
Roussel trợn mắt há miệng một hồi lâu, rốt cục mới lấy lại tinh thần, nhặt mấy khẩu súng rơi ở trên mặt đất cất đi.
Cô ta cũng không biết, Kincaid lại giấu nhiều súng ở trên người như vậy.
Một lát sau, Luke có chút hăng hái ngồi ở bên cửa sổ, giả vờ như ngắm phong cảnh, nhưng trong tai lại lắng nghe một đôi nam nữ si tình lại bắt đầu tranh chấp.
". . . Cái gì? Em bảo anh hộ tống tên tội phạm giết người này á? Gã ta từng muốn xử lý anh hai mươi bảy lần, không đúng, tính đến vừa rồi, là 28 lần. . ."
"Kincaid là nhân chứng! Ngày mai toà án hình sự quốc tế mở phiên toà ở Den Haag, nếu không đưa ông ta tới làm chứng, Dukhovich sẽ được phán quyết vô tội rồi phóng thích. . ."
"Vậy nội bộ dẫn gã đi Den Haag chẳng phải là được hay sao?"
"Em không thể! Trong nội bộ cảnh sát quốc tế có nội gian, đội ngũ áp giải sáng nay gồm mười tám nhân viên hành động tinh nhuệ đều đã hi sinh, trong đó gồm cả sáu người của GIPN."
"Ha ha, em gọi bọn họ là tinh nhuệ sao? Anh cảm thấy, nói bọn họ hòa ái thì càng thích hợp hơn đấy."
Michael là một người trẻ tuổi chưa tới ba mươi tuổi, mặt mũi rất sáng sủa, nhưng miệng lại lộn xộn đầy râu mép, nhìn dáng vẻ rất luộm thuộm, hơn nữa còn rất lắm miệng nói nhăng.
Uhm, có khả năng liều mạng tranh miệng lươi với Kincaid.
Hơn nữa vừa cãi nhau với bạn gái "cũ" là đặc vụ Roussel, anh ta còn vừa dùng bài poker đập lên khuôn mặt của Kincaid đang hôn mê, lá bài đập lên mặt Kincaid kênh lạch bạch.
Luke lười nhác quản, dù sao da mặt đen xì của lão già kia cũng rất dầy.
Sau khi đôi nam nữ nói xong lời nói kích động, đi vào phòng ngủ.
Luke vốn cho rằng sẽ xuất hiện loại tình tiết cãi nhau không có tác dụng, thì dùng thân thể để quyết một trận thắng thua giống như ở trong phim.
Đáng tiếc là không tới hai phút, hai người lại từ bên trong đi ra, Roussel ngay cả áo khoác đều đã mặc xong —— cô ta đi vào là để mặc áo khoác.
". . . Anh dựa vào cái gì mà tin tưởng em? Bởi vì em chưa bao giờ lừa dối anh." Ở chỗ cánh cửa giữa nhà, giọng Roussel hơi nghẹn ngào: ". . . Hoàn thành nhiệm vụ lần này, em giúp ngươi lấy đánh giá cấp 3A về, anh sẽ có thể tiếp tục loại sinh hoạt ở tầng lớp cao như trước kia. Nhưng về sau, chúng ta sẽ không liên hệ nữa, OK?"