Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 702: CHƯƠNG 702: NGƯỜI TRẺ TUỔI KHÔNG BIẾT VỀ TÌNH YÊU, NGƯỜI GIÀ NHANH TAY

". . . Được." Michael rặn ra một câu.

". . . Thực sự là quá mất mặt ." Roussel lộ ra vẻ mặt phức tạp, đẩy cửa đi ra ngoài.

Michael nhìn cửa phòng đóng lại, đột nhiên ảo não vỗ đầu một cái: "Chết tiệt! Tại sao mình phải nói lời này."

"Good! Xem ra anh cũng không ngu quá mức." Trong phòng khách, rốt cuộc Luke cũng yếu ớt nói một câu.

Michael nghiêng đầu nhìn sang: "A?"

Luke nhún nhún vai: "Hẳn là anh không có bạn gái lâu rồi đi? Uhm, có lẽ là lúc anh có tiền, từng có một ít bạn có giới tính "nữ", nhưng người chân chính yêu anh, có lẽ là cũng chỉ có cô nàng vừa rồi."

Michael nghiêng một đôi mắt cá chết: "Cậu mới bao lớn? Biết rõ cái gì gọi là tình yêu không?"

Luke hắc hắc: "Bởi vì tôi vẫn chưa có bạn gái, cho nên không cần vì chuyện yêu đương mà phiền não a, người trẻ tuổi ạ."

Bờ môi Michael giật giật, lại phát hiện ra lời này không thể phản bác, chỉ có thể nói sang chuyện khác, chỉ chỉ sang Kincaid: "Có phải là nên thay cho bạn của cậu một bộ quần áo mới hay không?"

Hai tay Luke khoanh trước ngực, kỳ quái nhìn về phía anh ta: "Anh tới làm gì?"

Michael cũng kỳ quái nhìn về phía hắn: "Bảo vệ lão già chết tiệt này chứ làm gì nữa."

Luke nhún vai: "Cho nên ông ta là mục tiêu của nhiệm vụ của nah, không phải tôi. Còn chưa nói tôi cũng không thân quen với ông ta, dựa vào cái gì lại thay quần áo giúp ông ta?"

Đây là một ông già da đen, có quỷ mới muốn giúp ông ta thay quần áo.

Michael lại một lần nữa bị nghẹn họng, một lát sau, anh ta giờ một ngón tay cái lên: "Làm bạn với cậu, thật sự là môt điều vô cùng may mắn."

Luke không thèm để bụng.

May mắn? Đó là đương nhiên.

Rất dễ dàng có thể tìm được người giúp đỡ thay quần áo ở trên thế giới này, nhưng tìm người cứu mạng lại rất khó.

Kincaid từ trong hôn mê tỉnh lại, nhìn túi máu đang treo trên đầu mình một cái, lại nhìn một cái tay khác của mình: "Móa nó chứ đây là thứ quỷ gì?"

Michael sửa sang trang bị: "Còng tay. Ông quên mất chính mình là tù nhân à?"

Kincaid: "Không, tôi nói là, bộ quần áo "thời thượng" này là ai thay cho tôi?"

"Ông rất may mắn nha, tôi mang hai bộ quần áo để thay đổi." Michael bắt đầu mặc áo khoác.

Kincaid đánh giá bộ quần áo "Mới" của mình, đó là một bộ âu phục cộng thêm áo lót: "Bộ y phục này bốc lên mùi gay, mà cậu cũng dám mặc? Để tôi đoán một chút chút, sẽ không phải là cậu mua lúc làm bảo tiêu mấy năm trước phải không? Khi đó trông cậu xác thực là giống như một cô nàng, ha ha."

Michael bĩu môi, không để ý tới vấn đề này.

Kincaid: "Ừm, hình như tôi không mặc đồ lót? Cảm giác chim hơi mát mẻ."

Luke rốt cuộc cất lời: "Đều là anh ta chuẩn bị cho ông, không phải tôi."

Michael trợn trắng mắt: Thực sự cám ơn cậu a.

Nhưng miệng anh ta vẫn nói một câu: "Ông có mặc, bằng không thì tôi cũng không dám thay quần cho ông, OK?"

Kincaid bĩu môi: "Thật là nhàm chán."

Đột nhiên, một chiếc điện thoại bàn quay kiểu cũ trong phòng kêu vang.

Ba người đều nhíu mày.

Michael nhanh chóng đứng dậy: "Đây là phòng an toàn của cảnh sát quốc tế. Nếu không ai nhận điện thoại, hoặc sau khi nhận lại xác nhận ra thân phận có vấn đề, bọn họ sẽ phái người tới kiểm tra."

Lỗ tai của Luke giật giật: "Hình như là. . . Đã tới."

Hắn hơi vén màn cửa lên một chút, chỉ thấy ở trên đường cách đó không xa, mấy chiếc xe cảnh sát đang lấp lóe đèn hiệu cảnh sát, kéo còi lao đến.

Mà hai chiếc SUV màu đen dưới lầu cũng vừa vặn dừng lại, tám người cầm súng bước xuống lập tức vọt vào, vừa nhìn đã biết đây không phải là cách thức hành động của cảnh sát.

Quả nhiên là bên trong cảnh sát quốc tế có nội gian, thế mà còn tới phòng an toàn trước cả cảnh sát.

Michael cực nhanh mở còng tay ra cho Kincaid.

Kincaid lại bình chân như vại: "Cô nàng cảnh sát xinh đẹp đâu? Uhm, Hình như tên là Roussel đúng không?"

Luke: "Đi."

"Gặp quỷ, tôi thật sự thích cô nàng kia. . . Ách" Kincaid lập tức nhìn thấy ánh mắt có chút hăng hái của Luke: "Rất có sức sống, về sau tôi mà có con gái cũng muốn nó giống cô ấy."

Luke tiếc nuối thở dài: "Tôi còn tưởng rằng mục tiêu tình yêu của ông đã thay đổi rồi chứ."

Kincaid lau lau mồ hôi lạnh không hề tồn tại: "Tôi vĩnh viễn chỉ thích Sonia của tôi."

Luke đứng dậy, vác balo của mình lên: "Đi thôi, trừ khi ông muốn đánh chết mười mấy vị cảnh sát phía dưới."

Kincaid cũng đứng dậy theo: "Mười mấy người, nhiều như vậy cơ à?"

Luke: "Đúng vậy, trong đó chí ít cũng có hai mươi cảnh sát đặc nhiệm."

Michael đã đứng ở cửa ra vào vẫy tay: "Nếu ông dám động vào bọn họ, có tin là lần sau sẽ thành SAS tới hay không."

Lần này ngay cả Kincaid đều không lên tiếng.

SAS cũng không dễ chọc.

Nếu là một hai người thì Kincaid còn có thể chọc một chút, nhưng một khi SAS ra trận, cũng sẽ không chỉ là một hai người, ít nhất đều là một tiểu đội được phối trí hoàn chỉnh, có thể đánh cho Kincaid đang bị thương ị ra sh!t.

Ba người ra khỏi phòng, Michael đang định đi sang phải, Luke lại kéo anh ta lại, dùng tay ra hiệu cho anh ta mấy động tác ngôn ngữ chiến thuật.

Hai người men đến bên cạnh cầu thang, ở chỗ cánh cửa đối diện, hai người vừa vặn đẩy cửa lao vào.

Hầu như là đồng thời, sau gáy một người lập tức ăn một cú đấm của Luke, một người khác bị Michael bóp chặt lấy yết hầu.

Đông!

Michael nhìn Luke thu hồi nắm đấm từ trên mặt phần tử xấu trong lồng ngực của mình, lại tiếp tục ra hiệu cho mình, bất đắc dĩ ném tên phần tử xấu đang hôn mê xuống, đi theo.

Hai người mới vừa đẩy cửa chỗ cầu thang ra, sau lưng đã ầm ầm vang lên hai tiếng.

Hai người hầu như cùng nhau liếc một cái, nghiêng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy vừa khác trong cửa cầu thang, Kincaid mới vừa để súng xuống: "Cảm ơn các cậu đã bảo vệ, kém chút để tôi bị hai tên này từ sau mông cho một phát súng."

Michael: ". . . Làm tốt lắm, ông đoán xem lúc này những cảnh sát ở dưới lầu sẽ làm gì đây?"

Thính lực nhạy bén của Luke đã nghe thấy dưới lầu có mấy cảnh sát đang lớn tiếng kêu gọi: "Có tiếng súng, trên lầu có tiếng súng."

Tiếng bước chân ào ào cũng từ cầu thang phía dưới truyền tới.

Luke thở dài, chỉ chỉ lên mái nhà.

Giết chút phần tử xấu thì cũng không có việc gì, nhưng phía dưới còn có mười mấy cảnh sát chính thức đang thi hành công vụ, hắn thực sự là không muốn ra tay với bọn họ.

Hướng về phía Michael ra hiệu, hắn đỡ Kincaid, ba người lập tức chạy lên trên mái nhà.

Kincaid vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý là sẽ bị đau, kết quả dường như là bị Luke nâng lên đưa lên tầng cao nhất, ông ta đang định cười nói gì đó.

Luke lại dùng tay ra hiệu cho ông ta, để ông ta tạm dừng phân đoạn nói nhăng cuội.

Phía trước, Michael mới xông qua lối ra của cầu thang trong nhà, tiếp tục chạy lên tầng cao nhất, trong cầu thang lại có hai tên phần tử xấu cầm súng lén lén lút lút chui ra.

Phanh! Ba!

Một chân đá vào bụng, một tay bạt tai, Luke hai bút cùng vẽ đánh hai tên phần tử xấu ngã ở trên mặt đất.

Giết người thì miễn đi.

Phía dưới đang có một đống cảnh sát, hắn không muốn để cảnh sát đuổi theo sát sau mông của mình.

Dù sao thì tên bị hắn đá trúng bụng kia tối thiểu phải tiểu ra máu một tuần, tên chịu một cái tát cũng bị chấn động não ở cấp độ lớn, không cẩn thận khóe mắt sẽ còn tróc màng ra nữa.

Phanh!

Michael chạy ở phía trước dừng chân, nghiêng đầu nhìn, một tên phần tử xấu mới vừa xuất hiện ở đầu bậc thang nơi xa lập tức bị bắn ngã.

Một phát này, đương nhiên lại là ông già Kincaid nhanh tay thả ra.

Luke lấy tay che trán: "Kincaid, dưới lầu còn có mười mấy cảnh sát, ông không thể khiêm tốn hơn một chút sao? Ông thấy đấy, tôi chỉ tát tai, đá bụng thôi mà."

Kincaid: "Lần sau tôi sẽ chú ý hơn một chút?"

Luke: . . . Tôi tin ông mới lạ! Đầu hói đen nhà ông cực kì không đáng tin.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!