Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 703: CHƯƠNG 703: CÔ ẤY PHẠM TỘI GÌ? BỞI VÌ TÌNH YÊU

Khẩu Glock trong tay hắn cũng hơi hơi nâng lên, trái phải đong đưa vài cái.

Ba! Ba!

Bệnh viện lập tức thiếu đi một con bệnh mắc chứng tiểu ra máu và một con bệnh chấn động não.

Michael trừng to mắt: "WTF!"

Luke kéo Kincaid một cái, tiếp tục chạy trốn: "Ông ta nổ súng trước."

Trong miệng nói như thế, hắn đã kéo đầu hói đen nhanh như chớp chạy lên sân thượng.

Ba người mới lên sân thượng, một tràng tiếng cánh quạt xé gió đã từ xa xa truyền tới.

"Xong, lần này không thể chạy thoát theo đường mái nhà rồi." Luke mở miệng nói.

Michael cũng theo sau, ba người liếc nhau.

Phanh!

Cửa sân thượng bị phá tan, một đội cảnh sát đặc nhiệm võ trang đầy đủ vọt vào, tìm tòi khắp bốn phía một lát, tiếng báo cáo "Clear" liên tiếp vang lên, không có bất kỳ phát hiện nào.

Dưới lầu, Luke để vị đầu hói đen trong tay xuống đất: "Hình như ông không thông minh cho lắm! Leo giàn giáo là có thể đi xuống, tại sao phải nghĩ quẩn tới việc nhảy lầu?"

Kincaid: ". . . Làm sao tôi biết cậu mang theo tôi đều có thể nhảy xuống."

Bên cạnh, Michael mượn lực bốn năm lần ở trên giàn giáo thi công, cũng rơi xuống mặt đất: "Đừng nói nhảm, chúng ta thử tìm một chiếc xe, mau chạy đi. Đừng để xảy ra án mạng nữa có được không? Tôi là bảo an chứ không phải là sát thủ, OK?"

Còn tiếp tục như vậy, anh ta cảm thấy mình không chỉ là không lấy lại được giấy chứng nhận tư cách bảo an cấp 3A, ngược lại còn sẽ phải vào ngục giam ăn cơm tù, kỳ hạn còn là cả đời.

Ba người vụng trộm đi đến chỗ một một chiếc xe đậu trên đường.

Trong nháy mắt lúc Michael mở cửa xe trước, Luke đã làm ra một quyết định mang tính quả quyết.

Hắn ném Kincaid vào chỗ ngồi phía sau xe, chính mình thì lại đặt mông ngồi lên tay lái phụ.

Michael lái xe khởi động, ba người lại một lần nữa xuất phát.

Kincaid lại bất mãn: "Hey, đây là mùi gì thế! Chỗ ghế sau này giống như một hố phân . . . chờ một chút, đây không phải là xe của cậu bây giờ đấy chứ?"

Michael không lên tiếng.

Kincaid ảo não: "Tôi nhớ trước đó không phải là cậu lái Jaguar hay sao? Cái xe nát này là sao! Nếu như trước đây, chúng ta ngay cả trộm đều chướng mắt với thứ vớ vẩn này. Ọe, thứ ở ngân hàng kia sẽ không thực sự nổ ở ghế sau này đấy chứ? Còn có thứ "đồ uống mang tính công năng" này là sao? Vì sao tôi lại ngửi được mùi khai của nước tiểu."

Luke không lên tiếng, yên lặng từ trong ba lô móc một cái khẩu trang ra đeo lên, lại kéo cửa xe xuống hé ra một khe nhỏ.

Hắn im lặng, nhưng hai người khác trên xe lại không nhàn rỗi.

Lão già Kincaid muốn ăn đòn này không ngừng trêu chọc Michael, móc sạch nội tình của anh ta ra.

Tương tự, Michael bị đả kích đến quá sức cũng moi một đống lớn nội tình của Kincaid ra.

Michael - Bryce, từng làm CIA, sau lại đổi nghề làm bảo an.

Dựa vào kinh nghiệm và quan hệ ở CIA, mấy năm trước anh ta từng lấy được đánh giá cấp 3A, chuyên môn lừa gạt người có tiền, đào nhiều tiền bảo đảm bình an.

Kết quả, anh ta thất thủ trong một nghiệp vụ lớn.

Đánh giá cấp 3A bay mất thì không nói, cuộc sống của anh ta cũng theo đó mà không gượng dậy nổi.

Kincaid có một đống lớn ký ức đen tối, cha ông ta trường kỳ say rượu vào nhà tù, ông ta lớn lên trong loại hoàn cảnh này, tuổi còn trẻ đã nhiều lần ra vào ngục giam.

Với tư cách là sát thủ và bảo an, hai người từng giao đấu nhiều lần, cơ bản là ngang tay nhau.

Nhưng ở bên trên tâm tính, gừng càng già càng cay.

Nhìn Kincaid xem, chân ăn một phát súng, còn bị cảnh sát và lính đánh thuê đuổi chạy khắp nơi, vẫn có thể chuyện trò vui vẻ.

So với Michael, chỗ ưu tú của ông ta là tâm tính. . . rất cứng rắn.

Cho dù bị hãm sâu ở trong khổ nạn, cũng không có nhăn mặt nhíu mày, mà chỉ nỗ lực để cho mình sống thoải mái hơn một chút, vui cười tức giận mắng muốn làm gì thì làm.

Không giống như Michael, mặt mũi giống như oán phụ, hận trời hận đất hận không khí.

Lái thêm một đoạn đường, Michael dừng xe ở một ngõ hẻm sau một quán bar: "Chúng ta cần phải đổi xe, bọn họ có thể từ camera giám sát chú ý tới biển số xe của tôi."

Không tới một phút, ba người lại một lần nữa thay xe.

Lần này Luke chủ động ngồi xuống chỗ ngồi phía sau.

Xe mới là Kincaid ra tay lấy, ông ta một đấm đấm nát kính xe bên ghế lái, chỉ mấy giây đã hoàn thành hành động chuẩn bị xe.

Mặc dù Luke có thể tuỳ tiện mở cửa chiếc Mercedes kiểu cũ này ra, nhưng hắn không muốn bị trừ điểm tích lũy.

Bây giờ, xe là do hai vị kia trộm, cũng là bọn họ lái, không có liên quan gì tới hắn.

Mercedes kiểu cũ cũng là Mercedes, càng chưa nổ tung ở cửa sau ngân hàng nào đó, lần này Luke lựa chọn hàng ghế sau rộng rãi và thoải mái hơn.

Một già một trẻ, một đen một trắng, hai người không để miệng ăn da non, rốt cuộc tiến đến cùng một chỗ, mở ra một cuộc biểu diễn hát kịch nước Anh.

Luke thì lại ở hàng ghế sau, nhàn nhã móc kẹo que ra ăn, làm quần chúng ăn kẹo xem kịch.

Trên chiếc xe trước đó, hắn cũng không dám làm như vậy, luôn cảm thấy kẹo que sẽ bị ảm một loại mùi thối lên.

Kincaid cũng tìm được một món hàng tồn của vị tài xế say điển hình của nước Anh—— một chai rượu inox nhỏ.

Mở ra ngửi ngửi, ông ta hài lòng gật đầu, nhấp một ngụm: "Thứ Whisky này không tệ, đáng tiếc là không có viên đá. À, làm sao cậu lại biến thành dạng này? Mấy năm trước, một đôi vớ của cậu đều đáng tiền hơn nguyên bộ trang phục bây giờ, là hộ khách bị xử lý à?"

Khóe miệng Michael co giật: "Nói tôi thì làm được gì? Ông thì sao, là một sát thủ quốc tế trứ danh, làm sao lại bị đám lính mới cảnh sát quốc tế kia bắt lại?"

"Đó đương nhiên là vì. . . Tình yêu chứ gì nữa! Nhóc con." Kincaid yếu ớt than thở một tiếng.

"Lúc ấy tôi đang làm một vụ làm ăn ở tiểu bang Arizona, kết quả là nhận được điện thoại của bệnh viện, nói vợ tôi bị xe đụng, đang hấp hối, đang cấp cứu. Bệnh viện nói, nhất định phải có người nhà kí tên, bọn họ mới có thể tiếp tục tiến hành bước giải phẫu kế tiếp, cho nên tôi chỉ dùng mấy phút, thời gian làm xong vụ làm ăn đều không có, ngồi máy bay quay về México." Nói đến đây, ông ta không lên tiếng nữa.

Michael: "Sau đó?"

Kincaid cười thành tiếng: "Kết quả, lúc tôi đầu đầy mồ hôi vọt vào phòng cấp cứu, trên hai mươi cảnh sát quốc tế dùng súng chĩa vào người tôi."

Luke lại chêm lời hỏi một câu: "Bây giờ Sonia đang ở đâu?"

Hắn cũng không cho rằng, Kincaid bị hai mươi cảnh sát quốc tế chĩa súng vào, sẽ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

Thao tác của lão già này cực kì ghê gớm, đối với ông ta, cảnh sát quốc tế cũng chỉ là hàng thông thường mà thôi.

Quả nhiên, Kincaid im lặng một lát mới đáp: "Cô ấy bị giam vào trại tạm giam của cảnh sát quốc tế ở Amsterdam."

"Cô ta phạm tội gì?" Luke kỳ quái.

Lần này Kincaid im lặng càng lâu hơn, sau cùng mới đáp: "Yêu tôi?"

Luke giơ tay cho ông ta một dấu hiệu quốc tế, nhưng trong lòng rất tán thành.

Nếu không có vợ, Kincaid làm sao có thể thành thành thật thật bị cảnh sát quốc tế bắt.

Đoán chừng là Sonia cũng không phạm tội gì, cho dù phạm tội, vậy hẳn là phải ăn cơm tù ở nước nào đó, mà không phải là bị cảnh sát quốc tế giam giữ.

Khó trách Kincaid không nhảy nhót nổi, thì ra là bị người ta bắt mất vợ.

"Vì tình mà khốn khổ a!" Đầu hói đen bào đó cười tự giễu, ngược lại cũng không tỏ ra ủ rũ: "Chuyện này giống như là để vị đặc vụ Roussel kia, để bình xét cấp bậc bảo an của cậu lại giảm tiếp, giảm đến mức thấp nhất vậy."

"Uhm, ông vẫn là một tên cuồng nghe lén." Michael lẩm bẩm mắng.

Kincaid: "Ai bảo cậu phàn nàn lớn tiếng như vậy làm gì, như một đứa trẻ đòi mẹ cho ăn kẹo vậy, tôi muốn không nghe thấy cũng khó. . ."

Michael: "Ông có trải nghiệm đối với tình yêu sâu như vậy, sao không viết một bài thơ đi? Có lẽ còn có thể đăng báo thử."

Kincaid cười ra tiếng: "Ha ha, nghe! Life is a highway and it's mighty fuxking long. . .

Nobody gets out alive nobody gets out alive~"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!