Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 704: CHƯƠNG 704: VÌ SAO LẦN NÀO MÀY CŨNG CÓ THỂ BẮN TRÚNG TAO?

Luke lẳng lặng nghe bài hát này.

Ra ngoài tưởng tượng, lão già này hát bài hát này nghe cũng không tệ.

Ông ta đang cười hát, nhưng trong đó đến cùng là có bao nhiêu kinh nghiệm xương máu, chỉ có thể là tự mình thể hội.

Lão già này, làm sát thủ quá đáng tiếc! Hẳn là đi làm diễn viên Talk Show, hoặc ca sĩ gì đó thì hợp hơn! Trong lòng Luke cho ra đánh giá như vậy.

Trong đêm tối chiếc xe lái thẳng về hướng tây, trên đường đi ra bến thuyền nơi bờ biển.

Đường nông thôn ban đêm hoàn toàn yên tĩnh, Kincaid ca hát mệt mỏi cũng đã ngủ thiếp đi.

Lão già này có kiên cường hơn nữa, cũng không chống cự nổi sự mỏi mệt do mất máu mang tới.

Luke lẳng lặng ngồi ở ghế sau, đột nhiên vẻ mặt khẽ động, thân thể hơi hơi di chuyển, từ kính chiếu hậu nhìn về phía sau xe.

"Chúng ta có đồng bạn." Hắn nói.

Michael nhìn sang kính chiếu hậu bên cạnh: "Làm sao cậu biết?"

Luke: "Chớ tăng tốc đột ngột, chậm rãi giảm tốc độ xe xuống một chút, đây cũng không phải là một cuộc truy đuổi trong phim."

Michael: "Cậu xác định chứ?"

Luke rút súng dưới nách ra: "Chỉ là một chiếc SUV, nhiều nhất năm người, nơi này cũng không có cảnh sát."

Michael chỉ hơi hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn theo lời mà làm.

Anh ta không nhìn thấy Luke ra tay nhiều, nhưng mỗi lần lại rất gọn gàng, không hề kém anh ta.

Sau khi giải quyết xong nỗi lo, lại tiếp tục tiến lên mới là lựa chọn tốt nhất.

Michael lưu ý chiếc ô tô đang đuổi theo phía sau, miệng vẫn nhỏ giọng hỏi một câu: "Không gọi Kincaid?"

Không có Kincaid cũng có thể giải quyết đối thủ, nhưng anh ta sợ đầu hói đen đang ngửa đầu nằm ngáy o o sẽ bị bắn chết trong lúc bắn nhau.

Luke: "Không sao, không phải là ông ta chết thì anh sẽ thư thái hơn hay sao? Miễn khỏi ông ta phải truyền dạy cho anh 36 kế trong tình yêu."

Michael: "..."

Anh ta cảm thấy, so với việc có thể lấy lại đánh giá cấp 3A, nhịn lời nói xát muối vào lòng của đầu hói đen nào đó một chút thì vẫn có thể tiếp nhận.

Luke lặng yên không một tiếng động hạ cửa xe xuống, đồng thời hơi hơi hạ thấp thân thể một chút, chỉ dùng kính chiếu hậu quan sát chiếc xe phía sau kia.

Sau khi hắn nhắc nhở, Michael chậm rãi giảm tốc độ xe xuống để không làm cho đối phương cảnh giác.

Bọn cướp cũng không ngốc, tốc độ tiến lên chỉ nhanh hơn chiếc xe này của Michael một chút, biểu hiện ra giống như ô tô bình thường chạy ban đêm.

Luke lại chỉ có thể cười không nói.

Chiếc xe này hắn từng nhìn thấy lúc rời phòng an toàn, khí chất lính đánh thuê của người trên xe rất rõ ràng, nó còn trùng hợp ở trong đêm khuya lựa chọn di chuyển trên cùng một con đường nữa.

Luke nhẹ giọng nhắc nhở: "Anh đếm ngược, lúc đếm xong thì thắng gấp lại."

Michael lập tức hiểu, miệng đã bắt đầu đếm: "15, 14..."

Luke: ... Móa, anh không thể bắt đầu đếm ngược từ số 5 à? Dù từ số 10 cũng được.

Hắn đương nhiên là hiểu tại sao Michael đếm ngược như thế, thật ra là đợi xe của hai bên áp sát thì cần một chút thời gian.

"8, 7..."

Luke đã lại một lần nữa xác nhận biển số của chiếc xe này, chính là chiếc đậu ở bên ngoài phòng an toàn kia.

"3, 2..."

Chân Luke đạp lên chỗ tựa lưng của ghế lái, thân thể cũng hơi nhô cao về phía trước một chút.

"1!"

Két!

Một tiếng thắng xe đột ngột vang lên, tốc độ của xe Mercedes giảm mạnh, nhưng vẫn duy trì bình ổn, không bị trượt bánh, càng không lật xe.

Trình độ điều khiển xe của Michael cũng không thấp, biết rõ là phải sáng tạo điều kiện xạ kích tốt nhất cho Luke, dù phanh gấp, nhưng cũng không bất ngờ.

Luke theo quán tính đứng dậy, họng khẩu Glock hầu như không cần di chuyển, lập tức hướng về phía chiếc SUV màu đen mới xẹt qua ngoài cửa sổ bóp cò.

Bên trên ghế lái phụ và ghế sau phía bên phải chiếc SUV, ba tên cường tráng cầm súng chưa kịp có bất kỳ phản ứng gì, viên đạn đã liên tiếp từ trước bắn tới sau, đầu mỗi người cộng thêm nửa thân trên, đều trúng hai phát trở lên.

Luke lại khẽ a một tiếng: "Vị tài xế kia có gì đó không thích hợp."

Lần xạ kích vừa rồi, hắn cũng không buông tha cho mục tiêu lái xe, nhưng thân thể lái xe lại nghiêng đi trong nháy mắt, chưa trúng một phát súng nào.

Michael bình ổn ngừng xe lại: "Sao bọn chúng có thể lần theo chúng ta được? Tôi đã cố ý lựa chọn con đường ở phía tây, chính là không muốn bị bọn chúng ngăn chặn ở đường hầm phía đông."

Tiếng Kincaid uể oải vang lên: "Camera giám sát chứ gì nữa, nơi cậu trộm xe có camera giám sát."

Michael lại lắc đầu: "Không có khả năng, sau khi tôi lái xe lại đi sang hướng đông một đoạn, rồi mới vòng sang hướng tây."

Luke: "Hai vị, bây giờ là thời khắc chứng kiến kỳ tích, hai vị có thể tôn trọng Mr. lái xe bên kia một chút hay không?"

Hai người nói nhiều nhưng cũng chú ý tới ở ven đường cách đó không xa, lái xe từ trên chiếc SUV màu đen kia chui ra, đang loạng choạng đi tới.

Kincaid: "Tôi không có súng, các cậu cứ tự nhiên."

Michael: "Tôi là nhân viên bảo an, không phải là sát thủ."

Luke bĩu môi: "Mr. lái xe này cũng không phải là người nha!"

Nói xong, khẩu Glock trong tay hắn ba ba ba liên tục nổ súng.

Thân thể của lái xe đang loạng choạng đi tới từ phía đối diện kia đột nhiên tăng tốc, trong đêm tối hầu như là không thấy rõ quỹ tích hành động của gã.

"WTH! ?" Hai người nói nhiều hầu như là trăm miệng một lời mắng ra thành tiếng.

Tài xế này di chuyển đều sắp hiện ra tàn ảnh rồi, tuyệt đối không phải là tốc độ mà người bình thường có thể có được.

Luke lại không nhanh không chậm thay đổi băng đạn mới cho khẩu Glock.

Lái xe đang lấp lóe trái phải tới gần đột nhiên dừng lại, vừa dùng hai tay xoa lên trên người, vừa liên tục nhảy nhót, miệng còn kêu thảm: "A a a a! Vì sao lần nào mày cũng có thể bắn trúng tao?"

Tổ hợp hai người nói nhiều cũng chú ý thấy, nửa thân trên của tên này xuất hiện bảy tám vết đạn, đang không ngừng chảy máu.

Kỳ dị chính là, ngực bụng trúng nhiều phát đạn như vậy, vết thương vẫn còn đang ùng ục ục tràn máu ra, nhưng vị lái xe này lại vẫn còn có khí lực như thường, vừa nhảy nhót vừa kêu đau.

Nghĩ đến lời Luke nói, Michael giơ súng lên.

Ba ba ba ba!

Anh ta bắn trống băng đạn, không vội vã nhìn chiến quả của mình, lại nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh đầu mình: "WTF?!"

Trong tay Kincaid đang cầm một khẩu súng, mới áp sát đầu của anh ta.

Nhưng Michael lại che mất tầm bắn của ông ta.

Một bàn tay của Kincaid đặt lên trên mặt anh ta: "Chớ cản trở tôi! Kỹ thuật bắn nát của cậu không thể bắn trúng gã được đâu!"

Ba ba ba ba!

Kincaid cũng nhanh chóng bắn trống băng đạn.

Michael ngồi dậy, miệng đã bắt đầu châm biếm: "A ha, có vẻ như kỹ thuật bắn của ông cũng rất rối."

Kincaid: "... Tôi bắn trúng gã ba lần, cậu chỉ bắn trúng gã hai lần. Ba lần của tôi đều bắn trúng ngực bụng của gã, cậu lại có một lần bắn chỉ trúng cánh tay. Tôi nói kỹ thuật bắn của cậu nát thì có vấn đề gì hay sao?"

Luke im lặng, không thèm để ý tới hai người này, đẩy cửa xuống xe.

Giờ phút này, tên lái xe xui xẻo trên người có hơn mười vết đạn đang tỏ ra khó có thể tin: "Không có khả năng, vì cái gì bọn ày đều có thể bắn trúng tao?"

Luke không trả lời, nhưng trong lòng cười thầm.

Cho dù không tính tới mình, Kincaid và Michael cũng là những người có sức chiến đấu không tầm thường bên trong số những nhân loại bình thường, tiêu chuẩn sử dụng súng ống cũng hơn xa người thường.

Vị tài xế này ỷ vào tốc độ, muốn né tránh được tất cả viên đạn, cũng quá coi thường người khác.

Tốc độ của gã còn không tới tình trạng có thể trực tiếp tránh né viên đạn, lại khuyết thiếu loại kỹ xảo trong thuật đấu súng, cho nên ăn đạn mới là hiện tượng bình thường.

Tay phải của Luke vung lên, một cây gậy co duỗi lập tức được tung ra, đi tới chỗ tên lái xe vết đạn đầy người kia.

Lái xe nhe răng trợn mắt, kêu gào một tiếng, bổ nhào đi lên.

Tổ hai người nói nhiều bên kia cũng đẩy cửa xuống xe, Michael vội vàng nói: "Hey hey, tôi cảm thấy, không bằng mọi người ngồi xuống nói chuyện trước chút đã?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!