Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 705: CHƯƠNG 705: NOBODY GETS OUT ALIVE (KHÔNG AI CÓ THỂ CÒN SỐNG)

Kincaid bên kia lại cười nhạo: "Loại hiện tượng khác thường tương tự thế này đâu hiếm gặp? Uhm, đây là Zombie, hoặc là ma cà rồng gì đó."

Michael: "Hẳn là Zombie! Nó không cho chúng ta bắn trúng đầu, khẳng định là Zombie."

Phanh!

Tên lái xe mới hóa thành bóng đen, dùng tốc độ cao đi vòng ra sau lưng Luke, đầu đã lập tức bị gậy đập cho lệch ra, ngã cắm xuống mặt đất.

Thực lực của vị tài xế này, tối đa chỉ đạt trình độ khoảng sáu phần so với nữ ma cà rồng Bathory trong căn phòng kia, gặp phải hắn thì chỉ có thể tự than trách là không may mà thôi.

Một chân Luke đạp lên trên lưng tên này: "Nói đi, người nào phái mày tới? Đừng nói cho tao là Dukhovich, gã cũng không phải là đồng loại của bọn mày."

Lái xe nằm ở trên mặt đất vô lực giãy dụa, miệng la hét: "Trên cây gậy của mày... Bôi thứ gì à?"

Luke gõ đầu gậy lên gáy của gã: "Mày vẫn còn cứng đầu à! Tao sẽ đập nát đầu mày, còn tưởng rằng tao không biết bọn mày sợ vũ khí làm bằng bạc hay sao?"

Theo hắn dùng sức gõ, sau gáy tên lái xe lại xuất hiện một chút tia lửa, gã hét lên: "Mày biết mà còn dám đối nghịch với bọn tao à? Bọn tao sẽ trả thù."

Luke không kiên nhẫn, giơ khẩu Glock đã thay băng đạn mới trong tay lên.

Phanh phanh phanh phanh!

Bụng dưới tên lái xe lập tức xuất hiện một loạt lỗ thủng.

"Bây giờ là tao hỏi mày. Nói địa chỉ của đám người chúng mày cho tao biết đi, tao sẽ để bọn chúng tới báo thù giúp mày." Hắn châm biếm.

Không tới năm phút, Luke đã một gậy đâm xuyên qua đầu tên lái xe này.

Nhìn tên lái xe vẫn còn đang kêu rên giãy dụa, nổ thành một đám hoa lửa, biến mất khỏi thế gian, tổ hai người nói nhiều bên kia cũng im lặng.

Luke ngồi lên xe, ở hàng ghế phía sau nhoài ra ngoài hô: "Lên xe, thời gian đang gấp gáp nha mấy đồng chí."

Hai người kia mới như vừa tỉnh mộng, lên xe tiếp tục xuất phát.

Luke lại một lần nữa móc một cái kẹo que ra bắt đầu ăn, trong miệng lẩm nhẩm hát "Nobody gets out alive~" .

Hàng trước im lặng một lát, cuối cùng vẫn là Kincaid mặt dầy mở miệng hỏi: "Đó là thứ quỷ gì thế?"

Luke đổi kẹo que từ má trái sang má phải: "Ý nghĩ của Michael là sai. Bắn vào đầu ma cà rồng, không nhất định là chúng sẽ chết, nhưng sẽ rất đau, hơn nữa còn bị hủy dung. Cho nên, đương nhiên là gã kia không muốn bị bắn vào đầu."

Michael không nhịn được chêm lời: "Cậu đối với đám... Ma cà rồng này, biết rất rõ à?"

Luke lắc đầu: "Tôi không rõ lắm, nhưng xem qua một người tên là Daywalker, đuổi theo bọn chúng giết một đám lớn."

Michael và Kincaid đều hít sâu một hơi.

Loại quái vật chịu mười mấy phát đạn mà vẫn còn nhảy nhót tưng bừng này, mà còn có người có thể đuổi theo giết một mảng lớn?

Nói đến đây, Luke cũng đưa ra nghi vấn của mình: "Vì sao Dukhovich lại cấu kết với đám ma cà rồng? Hai người từng nghe được tin tức gì khả nghi không?"

Hai người ở hàng ghế trước im lặng một lát, Michael lắc đầu.

Kincaid lại mở miệng: "Tôi từng nghe nói, Dukhovich sẽ bí mật đưa một ít "phạm nhân" bị phán tử hình tới một vài nơi ở Đông Âu, người tiếp nhận là một ít đơn vị tư nhân."

Luke ừ một tiếng, không lên tiếng nữa.

Dukhovich cung cấp "hàng hóa" cho ma cà rồng, để đôi bên cùng có lợi, khả năng này cũng không nhỏ.

Không có ai dễ dàng vơ vét "hàng hóa" so với một người cầm quyền, nếu như người nắm quyền này tàn bạo mà không có ranh giới cuối cùng, lại càng dễ dàng vơ vét hơn.

Sau một màn náo loạn vừa rồi, tổ hai người nói nhiều cũng yên tĩnh trong chốc lát.

Nhưng Michael lại đột nhiên mở miệng hỏi: "Chỉ dựa vào camera giám sát, sao bọn chúng có thể đuổi kịp chúng ta? Đoạn đường này, tối thiểu cũng có 3, 4 ngã ba, chẳng lẽ bọn chúng đều cắt người trông coi ở mỗi lối rẽ? Tôi tình nguyện tin tưởng bọn chúng có người ở bến tàu."

Luke cũng không lên tiếng.

Hắn là không thể nào tự tiết lộ hành tung của mình, cân nhắc ưu tiên nhất của điện thoại nhãn hiệu giả chính là phản giám sát, phản định vị.

Hơn nữa hắn hoạt động ở Châu Âu rất ít, đối tượng bị hắn hoạt động trên cơ bản đều đã chết, không tồn tại khả năng bị để mắt tới.

Nhưng mà, tầm mắt của hắn lại rơi lên trên người Kincaid đang ngồi trên ghế lái phụ.

Michael cũng nhìn về phía Kincaid.

Đầu hói đen lộ ra vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc: "Gì? Tôi là người bị hại mà. Chẳng lẽ tôi lại gọi người tới giết chính tôi hay sao?"

Michael suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, không nhịn được thông quan kính chiếu hậu nhìn hàng ghế sau một cái.

Luke ho nhẹ một tiếng: "Điện thoại mà tôi dùng sẽ không bị lần theo, nhưng tôi không chắc điện thoại của hai vị."

Michael quả đoán lắc đầu: "Tôi dùng loại dùng chip “ma”, không thể truy tra nguồn gốc..."

Nói đến đây, anh ta nghi ngờ nhìn đầu hói đen: "Vừa rồi, ông lấy súng từ chỗ nào thế?"

Kincaid nhún nhún vai: "Lấy từ trên người một tên lính đánh thuê trước đó."

Michael: "... Ông sẽ không cầm điện thoại của gã luôn đấy chứ?"

Kincaid im lặng một lát, gượng cười hai tiếng: "... Thuận tay."

Ô tô trên đường đều hơi lay động một cái, Michael gầm thét: "WTF! Ông còn không ném mau chóng ném nó đi? Ông không biết là thông qua chip điện thoại sẽ có thể tuỳ tiện lần tới vị trí hay sao? Cho nên tôi mới dùng chip “ma”! Giờ là năm 2004 rồi, lão già ông còn sống ở thế kỷ trước à?"

Kincaid bất mãn: "Tôi là người già, thế nhưng tôi biết được mục tiêu sẽ lập tức ra tay, sẽ không lập kế hoạch, do dự, cân nhắc được mất giống như các cậu, OK?"

Tổ hai người nói nhiều lại bắt đầu ồn ào.

Nhưng Kincaid vừa nhao nhao, còn vừa ném điện thoại di động ra ngoài cửa sổ, dùng hành động thực tế thừa nhận sai lầm.

Luke tiếp tục móc kẹo que ra ăn, tiếp tục làm đảng ăn kẹo vây xem.

Trên người Kincaid có điện thoại, có khả năng dẫn kẻ địch tới, hắn biết rõ chuyện này.

Nhưng thì tính sao? Không phải đều là điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy tự đưa tới cửa hay sao!

Đáng tiếc Michael đã phát hiện ra điện thoại mồi nhử, Luke cũng không muốn chính mình đi cõng tiếng xấu ngu xuẩn.

Một khi ai đó bị người khác nhận định là ngu xuẩn, vậy sau này có chuyện tốt sẽ trốn tránh, có chuyện xấu lại muốn tìm người đó để đổ tội.

Đón ánh rạng đông dần dần sáng lên, ba người chạy tới một bến tàu.

Michael đoán không sai, đối phương đúng là đuổi theo điện thoại mà tới, chứ không phải là phát giác được ý đồ của anh ta.

Bến tàu này cũng không có ai nằm vùng phục kích.

Bến tàu ở nước Anh cũng không ít, phà đi sang Pháp và Amsterdam cũng không ít.

Đám lính đánh thuê truy sát Kincaid còn không thể có thế lực lớn như vậy, có thể ở trong thời gian ngắn giám sát các nơi có bến tàu.

Ngược lại là đường hầm dưới đáy biển bên kia, khẳng định là sẽ có người nhìn chằm chằm, đây cũng là nguyên nhân mà Michael không lái xe đi nước Pháp.

Ngồi lên phà, ba người áp sát lan can trên đỉnh phà, đưa mắt nhìn nước Anh dần dần rời xa.

Lúc Luke còn ở bến tàu đã vào siêu thị mini mua một bọc lớn đồ linh tinh, trước tiên kín đáo đưa cho Kincaid một lon đồ uống: "Đồ uống tăng lực! Uhm, không phải là loại giống như trong xe Michael."

Kincaid không để bụng, nhận lấy lập tức uống.

Luke lại nhét một lon cà phê cho Michael: "Anh còn trẻ, dùng thứ này nâng cao tinh thần một chút là được."

Hai người đều không để ý, lập tức mở đồ uống ra uống, còn vừa uống vừa tán gẫu.

Luke cười híp mắt ngồi ở trên lan can bên cạnh, lấy sandwich ra bắt đầu ăn.

Trong khoảng thời gian này, hắn vẫn không quên đưa đồ ăn cho tổ hai người nói nhiều đã uống xong đồ uống.

Nguyên nhân mà hắn tốt bùng như thế, đương nhiên là vì hành trình mấy tiếng này, nghe hai người châm biếm đấu khẩu với nhau cũng không tệ.

Đồ ăn bổ sung thể lực, đồ uống bổ sung nước bọt, hai vị nói nhiều này sẽ có thể một mực lải nhải tiếp.

Nghe hai người nói nhảm, Luke cũng dần dần hiểu rõ, chuyện của Kincaid là như thế nào.

Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, vị đầu hói đen này là cùng một loại người với Luke.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!