Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 711: CHƯƠNG 711: TAO BỘI PHỤC NHẤT NHỮNG NGƯỜI XƯƠNG CỨNG

Luke trầm ngâm một lát, miệng nói: "Giải trừ White Wolf Armor."

Bên trong tiếng tạch tạch, áo giáp bọc thép trên người hắn tự động rút lại, một lần nữa biến thành trạng thái va li màu trắng bằng phẳng sau lưng hắn.

Lúc này hắn mới nhanh chóng chạy tới chỗ toà án, tham dự công việc cứu người.

Một đường tiến lên, trong lòng của hắn cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Mặc dù có rất nhiều người bị thương, nhưng Luke chỉ chọn người bị thương nặng nhất để xử lý, những người khác có thể chờ nhân viên cấp cứu của bệnh viện, hẳn là hàng loạt nhân viên cấp cứu đã lên đường rồi.

Nhìn vào hệ thống một chút, vừa rồi hắn đã đạt được hơn 2000 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, vậy hắn đã cứu được tính mạng của ít nhất hơn trăm người.

Nhưng mà, Luke từ bên trong lời tuyên án vừa rồi của toà án,Dukhovich có nhận tội hay không đều không ảnh hương tới vận mệnh chắc chắn phải nhận án chung thân.

Đây chính là sự điên cuồng cuối cùng của Dukhovich.

Bên trong tiếng ông ông, một chiếc máy bay trực thăng cấp cứu với chế phục màu đỏ bay tới.

Hiệu suất làm việc cũng không tệ, đáng giá khen ngợi! Luke ngẩng đầu nhìn một cái, trong lòng nghĩ như vậy.

Máy bay trực thăng rất nhanh đã lướt qua đỉnh đầu hắn, bay về phía tòa cao ốc trụ sở toà án.

Hắn lại nhíu mày, lại một lần nữa nhìn về phía chiếc máy bay trực thăng kia.

Cái nhìn này, hắn dường như là thấy ở trên trực thăng có người cầm súng trường, chuyện này cũng không quá thích hợp.

Hệ thống cảnh sát có máy bay trực thăng của chính mình, cũng không nên ngồi máy bay trực thăng cứu viện của bệnh viện mà đến, hơn nữa quần áo của người ở phía trên cũng không giống cảnh sát.

Quả nhiên, bên tai hắn đã nghe thấy ở trên mái nhà có một tràng tiếng súng truyền tới, rõ ràng là tiếng súng trường.

Luke đứng dậy, mấy bước vọt tới tòa cao ốc trụ sở toà án, khởi động White Wolf Armor, phi thân vọt lên, ở trên cửa sổ mượn lực nhảy lên mấy lần, đã nhảy lên tầng cao nhất của trụ sở toà án.

Nhìn máy bay trực thăng đang hạ xuống, Luke nhíu nhíu mày.

Hai người đang chạy về phía máy bay trực thăng, khuôn mặt của một người trong đó gần đây thường xuyên xuất hiện ở Châu Âu—— chính là Dukhovich.

Luke không nhanh không chậm rút súng lục bên chân ra.

Ba!

Một tên lính đánh thuê che chở cho Dukhovich ngửa mặt ngã quỵ xuống.

Ba! Ba!

Đầu của hai tên lính đánh thuê tiếp ứng ở trên trực thăng nở hoa.

Dukhovich kinh hãi, xoay người giơ súng, thấy Luke đi tới, gã không hề do dự lập tức bóp cò.

Người ngăn cản gã trốn chạy, đều phải chết.

Ba ba ba ba!

Bóng người màu trắng lắc lư hai lần, sau khi tránh đạn xong, tốc độ bỗng nhiên nhanh hơn, vọt tới trước mặt Dukhovich, nắm lấy bàn tay cầm súng của gã, xách gã lên.

Dukhovich dùng sức giãy dụa, lại không làm nên chuyện gì.

Hai chân của gã mới định đá về phía Luke, cả người đã bị đảo ngược lại, chân cũng theo đó mà đá hụt.

Luke xách Dukhovich tới biên giới sân thượng, để cả người gã treo ở bên ngoài nhà, mới lại một lần nữa lật gã trở lại, mở miệng hỏi: "Nói cho tao biết tin tức của đám ma cà rồng, mày có thể chết thoải mái một chút."

Dukhovich sửng sốt: "Cái gì cơ?"

Luke: "Mày đã đưa bao nhiêu "đồ ăn" tới cho bọn chúng, chẳng lẽ lại quên rồi?" Nói xong, tay hắn hơi dùng sức.

Dukhovich lập tức kêu thảm.

Toàn bộ tay phải bị giơ lên của gã đã bị bóp nát, mà sức nặng toàn thân gã đều ở trên cánh tay phải này.

Luke đổi một bên tay khác, xốc tay trái của Dukhovich lên: "Còn nói nhảm nữa, tao sẽ lần lượt bóp nát xương cốt trên người mày."

Dukhovich lại cắn răng, nở nụ cười: "Không, mày cần phải trưng cầu sự đồng ý của bọn họ trước đã." Ánh mắt lại nhìn ra sau lưng Luke.

Luke đều không cần quay đầu, đã biết là cảnh sát đã đi lên.

Khóe miệng bên trong mặt nạ của hắn cong lên, răng rắc!

Dukhovich lại một lần nữa hét thảm, xương tay trái cũng đã gãy vụn.

Sau đó trước mắt gã trở nên đảo lộn, lại đã bị Luke giơ chân phải lên treo ngược.

"Bây giờ, mày còn hai cái chân hoàn chỉnh. Mày nói xem trước khi bọn họ cứu mày, mày sẽ nát bao nhiêu đoạn xương đây?" Âm than điện tử lạnh lùng vang lên.

Dukhovich đau tới mức cả người ướt sũng mồ hôi, nhưng miệng lại kêu to: "Cứu tôi! Mau cứu tôi!"

Ở sau lưng Luke, cảnh sát rốt cuộc hô to: "Cảnh sát, không được nhúc nhích!"

Luke không quay đầu lại, chỉ hơi cúi đầu: "Nói đi, nếu như chết đi, tin tức của gia tộc ma cà rồng cũng không có ý nghĩa gì đối với mày cả."

Dukhovich nhìn thấu kính màu tím lam kia, cắn răng không lên tiếng.

Luke đột nhiên thở dài, gật đầu nói đến: "Được rồi, tao bội phục nhất là những người xương cứng, thôi thì thả mày đi."

Trong mắt Dukhovich lóe lên một tia sợ hãi lẫn vui mừng, lại đột nhiên cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, xuất hiện cảm giác mất trọng lượng.

Trên mặt nạ mặt sói, thấu kính màu tím lam kia dường như là lóe lên một tia đùa cợt, dần dần cách xa gã hơn.

"Không ~" Dukhovich phát ra một tiếng tuyệt vọng, dùng quỹ tích đường vòng cung rơi thẳng xuống tầng dưới cùng.

Không ít người dưới lầu đã sớm chú ý tới tình hình ở trên mái nhà.

Lúc Luke tóm lấy Dukhovich treo lơ lửng giữa trời, còn đặc biệt lựa chọn nơi đông người nhất.

Giờ phút này phía dưới tối thiểu cũng có hai, ba trăm người đang đứng xem, dù đại bộ phận người trong đó đều có thương tích trên người, nhưng cũng không tự chủ được bị chuyện xảy ra trên mái nhà hấp dẫn.

Trong đó cũng bao gồm cả đám ký giả, cùng với máy ảnh và camera trong tay bọn họ, ghi chép lại đại bộ phận tình cảnh.

Mãi đến lúc Dukhovich từ trên mái nhà rơi xuống, dưới lầu lập tức vang lên một tiếng động lớn.

Phốc phốc!

Thân thể Dukhovich rơi lên trên lan can sắt của tòa cao ốc bên cạnh, ngực bị đầu nhọn của một loạt thanh lan can sắt xuyên thủng, treo ở phía trên, miệng có lượng lớn máu tươi chảy ra.

Cảnh tượng sau cùng mà gã nhìn thấy, là đám người từ xung quanh dần dần xúm lại, và vẻ... kinh ngạc cộng thêm cui sướng trong mắt bọn họ!

"Dukhovich!"

"Dukhovich!"

"Chết rồi, Dukhovich chết rồi!"

"Tên đồ tể này đã chết rồi! Ha ha ha, ô ô ô! Cha mẹ, hai người có nhìn thấy không? Rốt cuộc gã cũng chết rồi!"

Từng tràng tiếng hô hoán càng lúc càng lớn, giống như sóng lớn càn quét qua.

Càng ngày càng có nhiều người xúm lại, nhìn tên đồ tể bị cắm ở đầu lan can sắt kia, đều vô cùng kích động.

Có người đang điên cuồng cười, có người lại khóc rống, có người đang yên lặng cầu nguyện, có người lại ném đá và rác rưởi về phía thi thể kia, nhưng bọn họ đều không ngoại lệ, đều giống như là đã trút được gánh nặng.

Tên đồ tể Dukhovich này, cuối cùng cũng không trốn khỏi sự chế tài!

Không cần bất cứ kênh TV nào tiếp sóng, thi thể của gã đang ở ngay trước mắt.

Không ít người không nhịn được nhìn lên bóng người màu trắng ở trên mái nhà, nỗ lực muốn nhìn rõ người này.

Trên mái nhà, đám cảnh sát nhìn lẫn nhau: Giờ phải làm gì đây?

Nếu như theo chức trách, bọn họ hẳn là không nên do dự nổ súng bắn chết nghi phạm giết người này.

Nhưng từ trong nội tâm, bọn họ lại không muốn ra tay với người này.

Bọn họ đã từ bên trong bộ đàm nghe thấy, người mặc bộ giáp màu trắng này vừa mới giải quyết xong xe tải mang thuốc nổ, cứu vớt tính mạng của hàng loạt dân chúng và cảnh sát.

Huống hồ, người bị giết lại còn là tên đồ tể Dukhovich trù tính vụ nổ kia.

Rốt cuộc tiểu đội trưởng cảnh sát nói: "Chú ý, cho anh hai phút để cân nhắc, tốt nhất là đầu hàng chúng tôi, nếu không sẽ phải tự gánh lấy hậu quả."

Vừa nói, anh ta vừa phất tay ra hiệu, một đám cảnh sát lại một lần nữa lui trở về lối ra sân thượng trong.

Luke cười một tiếng.

Lời này chính là đang nhắc nhở, bọn họ chỉ có thể kéo dài hai phút, Luke cần phải tranh thủ khoảng thời gian này để chạy trốn.

Hắn khẽ khom người với vị tiểu đội trưởng ở trong sân thượng kia, tay trái để ra sau lưng, tay phải để lên ngực, khoan thai cúi chào: "Cám ơn."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!