Nói xong, Luke đứng thẳng người, tăng tốc chạy về phía sân thượng của cao ốc bên cạnh, ở mép sân thượng nhảy lên một cái, trong miệng cũng phát ra mệnh lệnh: "Khởi động Cánh Thiên Sứ."
Bên trong một tràng tiếng tạch tạch, một đôi cánh tạo hình đơn giản nhỏ nhắn, toàn thân màu bạc trắng từ phần giáp lưng bắn ra.
Ở trong ánh mặt kinh ngạc của đông đảo người, một bóng người sau lưng mọc ra hai cánh màu trắng cứ như thế xẹt qua trên không bên trên quảng trường bên ngoài toà án, sau đó chui vào khu kiến trúc cách đó mấy trăm mét.
"Đây là cái gì?"
"Thiên Sứ!"
"Đó là thiên sứ! Anh ấy đã cứu chúng ta, lại trừng phạt tên ác ma Dukhovich kia, sau đó mới rời đi."
"Tạ ơn Thượng Đế, ban cho chúng ta lực lượng đánh bại ma quỷ..."
Trong cửa trên sân thượng, đám cảnh sát đang đứng ngay trong khung cửa ở khoảng cách gần đứng xem toàn bộ quá trình Luke rời đi, tập thể im lặng.
Một lát sau, mới có một vị cảnh sát cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Tổ trưởng, chị nói xem có phải là tên kia có ý tứ gì với chị hay không?"
Bành!
Đầu của cậu ta trực tiếp bị tiểu đội trưởng đạp dính lên trên vách tường.
Đương nhiên là anh ta đang đội mũ giáp chống đạn, cho nên không có việc gì.
Những người khác ha hả cười: Tên khờ khạo này, không biết là đội trưởng ghét nhất ai nói tới giới tính của mình hay sao!
Tâm tình của Luke lại vô cùng thư sướng.
So với áo choàng Batman, hai cánh làm bằng chất liệu đặc thù này càng thích hợp đối với việc bay lượn, đáng tiếc là cũng cần nhiều động lực hơn.
Cánh lượn không cần động lực cũng có thể bay được một đoạn, nhưng đôi Cánh Thiên Sứ này nếu như không có động lực, chỉ cần vài phút là sẽ bị rớt xuống.
Nhưng mà, cho dù bây giờ nó cần nạp điện một giờ, chỉ bay được trong năm phút, nhưng cũng đã đầy đủ để sử dụng.
Luke không có ý định dùng nó để đi đường, chẳng qua chỉ sử dụng làm thủ đoạn bổ sung trong lúc chiến đấu mà thôi.
Kỹ thuật bay chân chính của chiến giáp, còn chưa sinh ra trong đầu đại thiếu gia nào đó, hắn còn phải đợi thêm một thời gian nữa.
Không tới một phút, hắn đã bay được mấy cây số trên không, thành công biến mất ở bên trong khu kiến trúc trong thành phố.
10 phút sau, hắn ngồi lên một chiếc xe taxi: "Đi nhà ga."
Ban đêm, Luke xuất hiện ở trên đường Paris.
Suy nghĩ một lát, hắn vẫn bấm một dãy số: "Elena, là anh."
Đầu điện thoại bên kia im lặng một lát, mới mừng rỡ hô lớn: "Luke, sao anh lại nhớ đến việc gọi điện thoại cho em?"
Luke mỉm cười: "Ngẫu nhiên cũng có thể gọi cho em một lần nha. Uhm, có thể hẹn em đi uống một tách cà phê không?"
"Gì cơ?" Elena ở đầu điện thoại bên kia càng thêm giật mình: "Chờ một chút, anh đang ở Paris? !"
Luke: "Lâm thời tới một chuyến, trời tối ngày mai lại bay."
Elena: "Anh đang ở đâu? Em tới tìm anh."
Luke: "Dưới lầu nhà em."
Elena: "Chờ ở đó."
Một lát sau, một tràng tiếng bước chân dồn dập vang lên, sau đó cửa chống trộm xịch một tiếng bị đẩy ra, đập ầm ầm lên trên tường.
Luke mỉm cười, một thân thể nở nang lập tức dụi vào ngực hắn: "Anh đến thực rồi! Thượng Đế! Không phải là em đang nằm mơ đấy chứ."
Hắn ôm thân thể mềm mại kia đi vào trong nhà: "Đi thôi. Còn nhớ ngày trước em nói với anh, Paris buổi tối không quá an toàn chứ."
Elena vốn có chút xung động muốn khóc, nghe thấy lời này không nhịn được lại khẽ cười: "Anh vẫn còn nhớ rõ cơ à?"
Luke cười đóng cửa lầu lại, cõng cô lên trên lưng: "Nhớ rõ chứ. Lúc trước có một cô gái tốt bụng nhặt anh ở trên đường về, làm sao anh lại quên được."
Hai tay Elena ôm chặt lấy hắn: "Chết tiệt, có phải là anh đã tán được rất nhiều bạn gái rồi hay không? Vì sao nói lời lãng mạn lại dễ nghe như vậy!"
Luke vội vàng phủ nhận: "Làm gì có, anh chỉ biết một người già rất thú vị mà thôi, đó là đàn ông nha."
Elena: "Ông ấy là loại người gì?"
Luke: "Mặc dù dáng vẻ tương đối xấu, nhưng vợ ông ta lại là một đại mỹ nhân, từ khi ông ta biết cô ấy, đến lúc biến cô ấy thành vợ của mình, đều không dùng đến một tuần, bây giờ hai người cực kì ân ái."
Elena: "A ha, khó trách miệng anh lại ngọt như vậy, thì ra là học ông ấy?"
Luke: "Anh còn chưa được uống cà phê mà, sao em biết là ngọt?"
Elena: "Vậy để em thử một chút..."
...
Tối nay, Paris bao phủ ở bên trong màn mưa nhỏ.
Nhìn Luke bưng cà phê mới pha xong trở lại, Elena thỏa mãn thở dài một tiếng: "Còn nhớ rõ, lần trước lúc chúng ta uống cà phê, bên ngoài cũng đang đổ mưa."
Luke đặt cái bàn nhỏ ở gần hai người, không nhanh không chậm hoàn thành trình tự thêm đường thêm sữa, miệng khẽ cười: "Đúng vậy, chung cư nhỏ bên cạnh vẫn giống như lúc anh đi, ngay cả cà phê anh mua đều còn ở đó, em sẽ không coi nó thành phòng chứa đồ đấy chứ."
Elena cũng không lên tiếng.
Đương nhiên là cô sẽ không nói, từ khi Luke rời đi, cô không cho thuê chung cư nhỏ bên cạnh nữa, trên cơ bản vẫn để nó y nguyên không thay đổi như lúc trước.
Trừ việc định kỳ quét dọn vệ sinh, lúc cô không có việc gì đều ưa thích nghỉ ngơi ở bên kia, thuận tiện uống một tách cà phê nhỏ.
Nói nó là phòng chứa đồ cũng không sai, đó là nơi cô cất giữ một đoạn hồi ức tốt đẹp, kể cả số cà phê mà hắn mua về kia.
Cô lười biếng nằm trong ngực Luke, hai người trò chuyện chuyện của mỗi người trong thời gian vừa qua.
Đương nhiên, chủ yếu vẫn là Elena nói, chuyện mà Luke có thể nói cũng không ít, nhưng chuyện liên quan tới công việc hắn làm lại không thích hợp nói vào lúc này.
Nói không bao lâu, chủ đề đã chuyển dời đến trận động đất ở Los Angeles, sau đó rất tự nhiên lại chuyển tới Batman.
Luke sẽ không né tránh không nói về Batman.
Đối với chủ đề Batman này, bất kỳ người nào cố tình né tránh đều sẽ lộ ra sự kỳ quái.
Nhưng Elena đột nhiên nói một câu: "Kỳ thật, Batman có chút giống anh."
Luke ngạc nhiên, tay từ trước ngực cô giơ lên, chỉ lên mũi mình: "Giống... anh?"
Elena cười kéo tay của hắn xuống, trả về chỗ cũ: "Em cũng không biết là có chuyện gì xảy ra, nhưng sau khi thấy những video và ảnh chụp của Batman, đột nhiên lại có loại cảm giác này."
Luke im lặng một lát: "Đây là trực giác của nghệ thuật gia à?"
Elena cười khẽ: "Có lẽ vậy, lúc vẽ tranh em thường chồng hai người vào nhau. Anh có muốn xem không?"
Luke gật đầu, chỉ hơi hơi đứng dậy, vươn tay từ nơi hẻo lánh ở vách tường cách đó không xa cầm lấy một chồng phác hoạ.
Nhìn tình hình phía trên, hắn mỉm cười: "Đây chính là Batman mà! Nơi nào giống anh."
Elena ra vẻ đương nhiên gật đầu: "Đây là em dựa vào video, ảnh chụp của Batman mà vẽ ra, đương nhiên là anh ta rồi, xem tấm thứ hai từ dưới lên xem."
Luke lật đến hai tấm hình dưới cùng nhất, trong lòng hơi động.
Bức thứ nhất, là bức Thiên sứ đen dùng hắn làm nguyên mẫu, vẽ vào đêm mưa lúc trước kia.
Hắn đã sớm xem qua.
Tấm thứ hai, hẳn là sau khi Elena xem tin tức của Batman, vẽ ra Batman.
Cả hai nhân vật khác biệt, nhưng động tác tư thái nhân vật, kết cấu ánh sáng đều không hề sai biệt.
Dùng một kiểu hình dung không thích hợp, thì nó giống như là dùng Photoshop vẽ cùng một người ở hai khung cảnh khác nhau.
Cầm hai bức phác hoạ trong tay, Luke trầm ngâm.
Elena dụi ở trên người hắn: "Anh không cao hứng?"
Luke thở dài: "Lại xuất hiện một đối thủ mạnh mẽ, đến cướp đoạt lực chú ý của em, anh có thể cao hứng sao?"
Elena lập tức cười ha hả, còn không quên dùng nắm đấm nện lên ngực hắn: "Chết tiệt, có cơ hội nhất định là em phải gặp vị đại sư tình yêu mà anh nhắc tới kia, đến cùng là ông ấy đã thi triển ma pháp gì cho anh rồi!"