"Cho nên. . ." Selina nhìn hắn.
Luke như có điều suy nghĩ gật gật đầu: "Cho nên, chúng ta không điều tra."
Selina: "A?"
Luke cười khẽ: "Để người móc vụ án này ra tiếp tục điều tra, chẳng phải là được rồi hay sao?"
Selina nhíu mày: "Cậu xác định?"
Luke: "Xác định."
Hôm nay hắn đã xung đột một lần với đám cảnh sát tiểu bang tay sai, nếu tiếp tục điều tra không cẩn thận sẽ phải trực tiếp xử lý mấy tên cảnh sát bẩn rồi.
Đối phó với gia tộc Ainsworth, tấn công trực diện có hiệu suất quá thấp, dễ dàng để cho đối phương đề cao cảnh giác, che giấu chứng cứ.
Mặc dù hắn không phải là quan toà, không cần chứng cứ để đưa lên toà án.
Nhưng muốn một lần hốt gọn thế lực của gia tộc Ainsworth ở Los Angeles, chỉ dựa vào một mình hắn đi chém chém giết giết là không được.
Hơn nữa hắn cũng càng ưa thích ẩn giấu ở chỗ tối, sáng tạo ra thời cơ hành động phù hợp.
. . .
Bên cạnh đường cái, hai cảnh sát tiểu bang đầy bụi đất từ bên trong khu đất hoang cách đó mấy trăm mét, tìm được chìa khoá còng tay, mở còng tay thuộc về mình ra.
Hai người liếc nhau, bộ dáng đều chưa tỉnh hồn.
"Fuxk! Đến cùng là bọn họ chọc tới người nào rồi? Hai người trẻ tuổi này tuyệt đối là không đơn giản." Cảnh sát tiểu bang gốc Mỹ Latinh cắn răng, xoa mấy nơi trên người.
Vừa rồi Selina cho gã vài cú sau lưng kia cũng không nhẹ.
Mặt của cảnh sát tiểu bang da trắng âm trầm: "Vì sao cậu không để dược phẩm vi phạm lệnh cấm vào trong quần áo tên thanh niên kia?"
Cảnh sát tiểu bang gốc Mỹ Latinh ảo não: "Không thấy. Trước đó rõ ràng là tôi để ở trong túi quần. . . Ách "
Gã ta vô ý thức mò tay vào trong túi quần, một lát sau rút ra, một túi tinh thể màu trắng nho nhỏ thình lình hiện ra ở trước mắt.
Cảnh sát tiểu bang da trắng nhìn gã ta chằm chằm, không lên tiếng.
Cảnh sát tiểu bang gốc Mỹ Latinh sững sờ trong chốc lát, liên tục lắc đầu: "Không đúng, vừa rồi thật sự là tôi không sờ thấy. Chờ một chút, thằng nhóc kia là một siêu trộm?"
Cảnh sát tiểu bang da trắng nghiến răng nghiến lợi: "Móa nó cứ sao cậu không nói là nó có siêu năng lực luôn đi? Ở ngay dưới mí mắt của hai chúng ta, nó còn có thể trộm vật này đi rồi lại trả về? Con mắt của tôi không hề rời khỏi hai tay nó một giây nào!"
Cảnh sát tiểu bang gốc Mỹ Latinh không phản bác được.
Một lát sau, gã mới nói: "Carl, nếu như vừa rồi chúng ta thực sự thả thứ này vào trong túi nó, có tác dụng gì không?"
Cảnh sát tiểu bang da trắng Carl bị hỏi khó.
Đáp án của vấn đề này, dường như là không cần suy nghĩ nhiều.
"Cậu muốn nói cái gì? Julio." Carl trầm giọng hỏi.
Cảnh sát tiểu bang gốc Mỹ Latinh Julio do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra: "Vừa rồi hai người kia hoàn toàn có thể ghi lại khẩu cung của chúng ta, nhưng bọn họ căn bản là không có ý định này. Còn có Cole đã rời chức mấy năm rồi kia, nhìn tinh thần có vẻ không được bình thường. Nếu tiếp tục lẫn vào chuyện này, sợ là chúng ta sẽ không sống tới thời điểm lĩnh tiền hưu đâu."
Carl im lặng một lát, nhấc chân đi về phía xe cảnh sát của mình.
Julio cũng âm thầm đuổi theo.
Xe cảnh sát khởi động, quay đầu, lái về hướng bắc.
Một hồi lâu, Carl mới nói: "Nhớ kỹ, hôm nay chúng ta không hề thấy mục tiêu nào, cũng không xem giấy chứng nhận của ai cả. Nếu như "những người kia" lại gọi chúng ta làm loại chuyện này, cậu biết phải làm thế nào rồi chứ?"
Julio phun ra một hơi thật dài: "Tôi tình nguyện tái phát bệnh viêm tuyến tiền liệt đi bệnh viện nằm, cũng sẽ không lẫn vào chuyện khốn kiếp này nữa, người nào thích làm thì đi mà làm! Tôi chỉ là một cảnh viên nhỏ nhoi, không phải là sát thủ của gia tộc Ainsworth."
Carl nhíu mày: "Im miệng. Đừng đề cập tên, hiểu không? Chúng ta là chúng ta, "những người kia" là "những người kia" ."
Trong xe, khôi phục im lặng.
Dưới trời chiều, một chiếc xe cảnh sát lẻ loi trơ trọi lái về hướng bắc.
. . .
Ban đêm, biên giới nội thành Los Angeles, bên trong một nhà kho cho thuê, hai người đàn ông ở cách một đống tư liệu lớn thảo luận.
Đột nhiên, cửa cuốn của nhà kho phía sau bọn họ bị mở ra.
Mặt của hai người đều biến sắc, tay của trung niên hói đầu trong đó lập tức sờ lên vỏ súng bên hông, tùy thời chuẩn bị rút súng.
Lúc này, cửa cuốn thu lên cao đến độ cao đầy đủ, hai người thấy rõ người tới, đều cảm thấy hơi sửng sốt một chút.
Vẫn là trung niên đầu hói kia hô lên một tiếng: "Batman?"
Một người đàn ông tóc dài khác lại nheo cặp mắt lại, không lên tiếng, thân thể lặng yên lui về phía sau, tay đã sờ đến khẩu shotgun giấu ở dưới mặt bàn.
"Mr Cohle, ông có thể quang minh chính đại lấy khẩu súng ra, nhưng không nên hướng họng súng vào tôi, Mr Hart cũng vậy." m thanh điện tử vang lên, bóng người cao lớn màu đen đi vào trong nhà kho, tiện tay kéo cửa cuốn xuống.
Trung niên hói tên Hart kia nhìn trung niên tóc dài, cuối cùng chính mình vẫn nói: "Cậu là ai?"
Khóe miệng của Luke ở trong mặt nạ nhếch lên: "Vừa rồi ông mới gọi mà, thế nhưng các ông cũng không tin vào thân phận này, cho nên vấn đề này cũng không quan trọng."
Nói xong, hắn ném một cái bọc lớn màu đen trong tay lên trên mặt bàn: "Thứ này, mới là thứ mà các ông cần."
Không đợi hai người đi thăm dò cái bọc lớn, hắn đã nói tiếp: "Gia tộc Ainsworth mà các ông đang điều tra, không hề đơn giản giống như trong tưởng tượng của các ông đâu."
Vẫn là Hart nói: "Đến cùng là cậu muốn nói cái gì?"
Luke trầm thấp nở nụ cười: "Tôi muốn nói là, sau lưng bọn họ cũng có những cá thể siêu phàm giống như tôi."
Hắn nhìn vẻ giật mình của Hart, còn có trung niên tóc dài Cohle vẫn im lặng không nói chuyện, tiếp tục nói: "Vụ án này cũng không phải là một trò chơi giải mã, mà là một trò chơi giết người. Một khi bị Ainsworth phát hiện ra các ông muốn điều tra rõ nội tình của bọn họ, tới tìm các ông sẽ không còn là cảnh sát nữa, mà sẽ là sát thủ diệt khẩu, mạng người đối với bọn họ là thứ không đáng giá để nhắc tới."
"Sống, vốn là một quá trình nhàm chán." Cohle trầm thấp nói một câu, giọng nói dường như là một chút chập trùng cũng không có.
Luke nhìn ông ta: "Coi như muốn chết, ông cũng có thể điều tra rõ vụ án này rồi lại chết."
Sắc mặt của Hart trầm xuống: "Cậu nói chuyện ma quỷ gì thế?"
Một đôi thấu kính tam giác đỏ như máu bên trên mặt nạ đen kịt nhìn về phía ông ta: "Ông ấy sống giống như quỷ, còn sợ tôi nói cái gì nữa."
Nói đến đây, Luke coi như là đã hoàn thành công việc, xoay người mở cửa cuốn ra, biến mất ở trong đêm tối.
Hai người đàn ông ở trong kho hàng liếc nhau, cầm súng trong tay đi tới cửa, nhìn bốn phía một lát, lại một lần nữa kéo cửa lên.
Lần này, hai người còn buộc thêm một sợi xích lên trên cửa cuốn.
Trở lại bàn, hai người đều nhìn về phía cái bọc lớn màu đen kia.
Cohle lặng yên không lên tiếng tiến lên, trực tiếp kéo khóa kéo ra, lộ ra một xấp giấy in được đóng gọn gàng bên trong.
Ông ta cầm lấy một chồng phía trên nhất, lật xem vài trang, sắc mặt trở nên chăm chú: "Quả nhiên là như vậy, phương hướng điều tra của chúng ta không sai. . ."
Hart cũng đến gần, nhìn trong chốc lát, lập tức nói: "Đây là văn kiện chính thức tìm được từ trong kho tư liệu của cảnh sát, nhìn số hiệu này đi, tư liệu của LAPD và LSPD đều có."
Cohle không trả lời, cực nhanh lật hết chồng văn kiện thứ nhất, miệng lẩm bẩm nói: "Không đủ, tình báo này không đủ." Tay cầm chồng văn kiện thứ hai lên.
Hart lại đè tay của ông ta lại: "Chờ một chút."
Cohle nhíu mày nhìn lại.
"Đừng quên, vừa rồi chúng ta mới bị "vị kia" ngăn ở trong kho hàng này." Hart nhắc nhở: "Cho dù là vì an toàn cho những tài liệu này, chúng ta cũng nên đổi chỗ."
Cohle vẫn nhíu mày, hiển nhiên là rất không tình nguyện.
Nhưng lý trí nói cho ông ta biết, vị "Batman" vừa rồi không hề giống như là đang nói láo.
Gia tộc Ainsworth mà bọn họ đang đối mặt, có lẽ sẽ thực sự phái người tới diệt khẩu.
Hai người im lặng liếc nhau, sau đó cực nhanh thu dọn.