Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 725: CHƯƠNG 725: ĐỂ TÔI DẪN ÔNG TỚI BUỔI TRUYỀN HÌNH TRỰC TIẾP

Claire không chỉ sinh động như thật mô tả hiện trường vụ tai nạn xe của huấn luyện viên Harris, còn có đãi ngộ "vạn người kính ngưỡng" anh ta gặp phải sau khi trở lại trường cảnh sát.

Bây giờ, huấn luyện viên Harris chỉ cần nghe thấy tiếng bò kêu, cả người đều sẽ có cảm giác không được tự nhiên.

Mặc dù ở trong trường cảnh sát không có bò, nhưng chỉ cần có một chuyên gia nhái tiếng, kiểu gì tiếng bò kêu cũng sẽ ngẫu nhiên vang vọng ở bên trong sân trường.

Bữa tối cộng thêm chuyện phiếm, đến đêm khuya mới kết thúc.

Lúc Claire sắp ngủ, Luke đưa một món đồ giống như đồng hồ đeo tay cho cô.

Claire tò mò đánh giá thứ này: "Như thế nào không có nhãn hiệu?"

Luke: "Anh làm, hơn nữa nó cũng không phải là đồng hồ, mặc dù nó cũng có thể hiển thị thời gian."

Claire ồ một tiếng, đeo nó lên: "Nhìn có vẻ cũng không tệ, chính là kiểu dáng quá nam tính."

Luke bất đắc dĩ: "Nó có thể kiểm trắc và ghi chép lại số liệu thân thể của em."

Claire kỳ quái: "Cho em thứ này làm gì?"

Luke: "Xem thử xem em có thiếu dinh dưỡng hay không, nói không chừng anh còn có thể để cho em cao lớn thêm một chút."

Claire lập tức bất mãn đánh hắn một cái: "Em không thấp tới mức như thế!"

Đánh xong, cô vẫn không nhịn được hỏi một câu: "Thật sự có thể cao lớn hơn được?"

Luke: "Đây chỉ là dụng cụ giám sát, không phải dụng cụ trị liệu, bác sĩ xem bệnh cũng phải kiểm tra trước, OK?"

Claire hậm hực: "Thứ đồ lừa gạt trẻ con."

Tuy rằng nói như vậy, nhưng cô lại đàng hoàng đeo món dụng cụ giám sát này trở về đi ngủ.

Luke mỉm cười.

Mặc dù thể lực của Claire rất dồi dào, nhưng chỉ cao một mét sáu bảy, thấp hơn Selina nửa cái đầu, so với hắn càng là thấp hơn cả một cái đầu.

Cho tới bây giờ, cô luôn ao ước có được đôi chân dài giống như Selina.

Luke chỉ có thể cảm thấy may mắn là cô chưa nhìn thấy Vanessa, bằng không thì sợ là sẽ phải đố kị phát điên.

Ngày hôm sau, đi làm như thường lệ.

Nhưng cuối buổi trưa, Luke nhận được điện thoại của giáo sư Lawrence - Hayes, nói vài câu, sắc mặt của hắn lập tức trở nên nghiêm túc.

Cúp điện thoại, Selina không nhịn được hỏi: "Thực sự sẽ còn xảy ra động đất?"

Luke tiếp tục lái xe tiến lên, miệng nói: "Theo số liệu dự đoán của Lawrence là như vậy."

Selina nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, thở dài: "Thật hi vọng là lần này ông ấy dự đoán sai."

Luke không lên tiếng, chỉ gửi tin nhắn sang cho Ginny và Claire.

Ban đêm, giáo sư Lawrence - Hayes mệt mỏi trở về nhà.

Cả ngày hôm nay, ông ta đã tìm tất cả những ai có thể tìm, thậm chí vận dụng một ít quan hệ, nhưng không có một người nào dám giúp ông ta.

Bây giờ, ông ta đã tận lực rồi.

Cho dù ông ta biết rõ tai nạn đang ở ngay phía trước, lại không thể nào thông báo cho những người khác.

Đi vào nhà, ông ta cũng không bật đèn lên, trực tiếp ném túi đeo vai trong tay xuống, mờ mịt đi vào trong bếp, cầm một cái cốc, mở tủ lạnh ra.

Sau đó, ông ta cứ đứng ở nơi đó, nghĩ xem còn có biện pháp nào có thể gửi đi cảnh báo nguy hiểm sắp xảy ra hay không.

"Ông dự định đứng ở nơi đó bao lâu nữa?" Một âm thanh máy móc lạnh lẽo vang lên, dọa cho tay Lawrence run một cái, cái cốc lập tức rớt xuống.

Bóng đen lóe lên, một chân đá ra, cốc thủy tinh đang rơi xuống lập tức nhẹ nhàng vẽ ra một đường vòng cung, rơi lên trên mặt bàn bên cạnh.

Mặt mũi Lawrence tràn đầy vẻ giật mình nhìn bóng người trước mặt: "Anh là... Batman?"

Luke: "Tôi biết ông, giáo sư Lawrence - Hayes. Ngày đó ông không nên phát biểu ở trên TV như thế, bây giờ ông đã vào sổ đen của đài truyền hình rồi."

"Đúng vậy, bọn họ cũng không dám tiếp tục để cho tôi xuất hiện ở chương trình truyền hình trực tiếp nữa." Lawrence cười khổ, cũng không để ý tới người cao lớn màu đen trước mắt này, cầm lấy chai rượu trên bàn bên cạnh.

"Tôi vẫn luôn chú ý tới ông, nghe nói nghiên cứu của ông lại có thành quả mới, đúng không?" Bóng người cao lớn màu đen mở miệng hỏi.

Lawrence vặn vặn nắp chai, chán nản nói: "Chỉ trong hai ngày này mà thôi, trận động đất mà lần trước tôi nhắc tới sẽ thực sự xảy ra, nhưng không ai muốn giúp tôi."

Bóng người cao lớn màu đen: "Ông muốn thông báo tin tức này cho tất cả mọi người hay sao?"

Lawrence sững sờ, chai rượu mới giơ lên trước ngực lập tức dừng lại, rượu bên trong miệng chai để nghiêng đã sắp tuôn ra.

Luke lại là một đã, đá chai rượu trở lại trên bàn: "Tôi có thể giúp ông, thế nhưng ông có sẵn lòng trả giá đắt không?"

Lawrence: "Giá đắt là bao nhiêu? Tôi không có quá nhiều tiền, cùng lắm chỉ có thể góp nhặt được hơn 100.000 đô la mà thôi..."

"Ông từng nghe thấy chuyện tôi đòi tiền ai chưa?" Bóng người cao lớn màu đen khoát tay chặn lại: "Cái giá lớn mà tôi nói tới là: Một khi dự đoán sai lầm, ông sẽ phải ngồi tù, những người không duyên cớ gặp phải tổn thất kia sẽ điên cuồng nguyền rủa ông."

Lawrence im lặng một lát, lắc đầu: "Nếu như lần trước tôi đã dám nói, lần này cũng không sợ."

Luke: "Đó là bởi vì lần trước sau chương trình trực tiếp, động đất thực sự xảy ra, nhưng lần này động đất sẽ còn xảy ra nữa hay sao?"

Lawrence khẳng định như chém đinh chặt sắt: "Trong số liệu tôi thu tập được đã nói rõ tất cả, nó sẽ còn tiếp tục xảy ra, hơn nữa ở bên trong vòng 72 giờ tới, tôi khẳng định!"

Bóng người cao lớn màu đen im lặng một lát, thấu kính màu đỏ sậm lóe lên, rốt cuộc nói ra: "Vậy, ông định mặc quần áo gì để lên sóng trực tiếp chưa? Tôi cảm thấy, ít nhất thì ông cũng phải thay một bộ quần áo sạch, như thế mọi người sẽ càng dễ dàng tin tưởng ông hơn."

Lawrence cúi đầu, nhìn áo sơ mi bẩn thỉu đầy nếp nhăn, còn tỏa ra mùi mồ hôi ở trên người mình, lập tức quýnh lên: "Chờ tôi 10 phút."

...

15 phút sau, Lawrence cố gắng hóp bụng, khắc chế cơn buồn tiểu của mình, cố gắng vươn cổ rống to: "Tôi nói này, chúng ta không thể ngồi lên cái xe nào đó hay sao?"

Luke lại một lần nữa nhảy lên một cái, hai tay cầm chặt móc khoá trên người hắn, ở trong trời đêm lướt về phía tòa cao ốc của đài truyền hình ABC ở cách đó không xa: "Ông cho rằng tôi đã mặc thành dạng này rồi, lại có thể ngồi taxi chạy tới đài truyền hình sao?"

Lawrence cố gắng không nhìn đường phố và kiến trúc nhanh chóng xẹt qua trước mắt, miệng rống to: "Tôi cảm thấy, nếu cậu muốn gọi điện thoại sớm, đài truyền hình sẽ hoả tốc phái xe chuyên dùng, đón chúng ta vào trong phòng phát thanh ngay thôi."

Luke yên lặng một lát, mới nói: "Batman cũng không phải là vạn năng. Nếu lần sau có ai ăn mặc thành như vậy, chạy đi tuyên bố tin tức giả, ông nói xem mọi người còm tin tưởng được nữa hay không?"

Lawrence cũng không ngốc, đồ đần cũng không thể làm giáo sư ở Học Viện Công nghệ California đỉnh cấp thế giới được.

Chỉ là ông ta chưa từng cân nhắc tới loại tình huống "làm thế nào để Batman chứng minh mình là Batman" này mà thôi.

Nhưng Batman nhắc tới, ông ta chỉ đơn giản phân tích logic một chút, đã biết vì sao người hẳn là Batman chân chính này, không muốn dùng thân phận Batman để tuyên bố cảnh báo động đất.

Mặc dù như thế càng đơn giản hơn so với việc để Lawrence ra mặt, cũng càng dễ dàng lấy được tín nhiệm của người khác.

Rất nhanh, hai người đã đi tới tầng cao nhất của tòa cao ốc trụ sở đài truyền hình ABC.

Lawrence: "Làm sao bây giờ?"

Luke: "Xuống, tìm phòng phát thanh, phát chương trình trực tiếp cho ông."

Lawrence: "A?"

Phát chương trình trực tiếp đơn giản như vậy sao? Cậu sẽ không nói đùa đấy chứ! Trong lòng vị giáo sư nào đó oán thầm, nhưng vẫn đàng hoàng rảo bước đuổi theo.

Luke không hề chần chờ, đi thẳng đến sảnh của một căn phòng truyền hình.

Nơi này đang làm một Talk Show trực tiếp vào 9 giờ tối, người chủ trì là một trung niên da trắng, mặt mũi có vẻ đứng đắn, nhưng nói tới nói lui lại rất ít lời đứng đắn.

Người chủ trì tên là Fallon này là một người chủ trì Talk Show trứ danh của nước Mỹ.

Talk Show dùng tên của anh ta mà gọi này, cũng là Talk Show nổi tiếng có tỉ lệ người xem lớn nhất trên khắp Los Angeles thậm chí là trên khắp nước Mỹ.

Dù mỗi lần nó chỉ diễn ra trong 10 phút ngắn ngủi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!