Mấy phút sau, khóe miệng của Luke co giật, nhìn Selina ngồi ở trên ghế lái phụ cười ha ha, lại nhìn cả người của Khối Vàng ở chỗ ngồi phía sau cũng không ngừng rung rung, cũng không nhịn được cười lên ha hả: "Chớ nén nhịn, thật sự là quá buồn cười á! Ha ha ~ "
Nghĩ đến dáng vẻ thất kinh cầm bộ đàm của Claire, hướng về phía tổng đài kêu to "Mau gọi bác sỹ thú y" vừa rồi, hắn có thể chịu mấy phút đã rất không dễ dàng.
"Ha ha, tên kia, ha ha, bị ngớ ngẩn à? Ha ha ha ha." Thể chất mạnh mẽ của Selina, cho phép cô đứt quãng cười mấy phút nhưng vẫn không bị hụt hơi.
Luke cũng cười nói: "Hẳn là xe mô-tô xảy ra trục trặc, chân ga bị kẹt. Nhưng mà, anh ta nhảy xe cũng được mà nhỉ."
Sau khi chuyện này xảy ra, đêm nay trong trường cảnh sát sẽ có thêm một câu truyện truyền kỳ, tên truyện đại khái là "Harris và bò cái", hoặc là "Mông trâu và đầu Harris không thể không tâm sự" .
Hơn nữa huấn luyện viên Harris còn là một tên chuyên nịnh hót, hẳn là trong trường cảnh sát cũng không có mấy người muốn bảo mật giúp anh ta, chuyện này sẽ chỉ trở thành một câu truyện truyền kỳ ở trong trường cảnh sát mà mọi người đều biết mà thôi.
Có chuyện này, nghĩ đến trải nghiệm thực tập của Claire sẽ có thêm một chút ký ức quý giá không thể lãng quên.
Hơn nữa, loại ký ức còn không phải là do chính mình bị mất mặt, mà là do huấn luyện viên bị mất mặt, tuyệt đối là một lần kiếm lớn.
10 năm 20 năm sau, còn có thể lấy ra chia sẻ với những người khác "Nhớ ngày đó tôi đi làm cảnh sát ngày đầu tiên, huấn luyện viên tôi lại blah…blah…" .
Luke suy nghĩ một chút đều cảm thấy tiếc nuối: Sớm biết như thế, chính mình cũng nên đi tới trường cảnh sát chơi đùa, nói không chừng cũng gặp được chuyện ly kỳ giống như huấn luyện viên Harris này.
Ngày hôm nay sau khi hết giờ làm, hai người bọn Luke đi đón Claire về nhà, nói là nhà có bữa tiệc lớn, xem như là thưởng cho ngày đầu tiên đi làm của cô.
Giấy chứng nhận huấn luyện viên lâm thời của Luke vẫn có chút tác dụng, dễ như trở bàn tay đưa Claire ra khỏi trường cảnh sát.
Sau khi về đến nhà, Luke rót cho Claire một cốc nước, cô bé uống hai ngụm, lại trò chuyện với hắn hai câu, rồi cứ thế mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Đây dĩ nhiên không phải là thuốc mê gì cả, chẳng qua là buông lỏng thân thể, phối hợp năng lực thôi miên cơ sở và kết nối tâm linh của Luke, để cô bé tạm thời đi vào trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh mà thôi.
Nếu như lớn tiếng dọa Claire một cái, cô sẽ lập tức bừng tỉnh ngay.
Lúc này, Selina duỗi tay ra, nhẹ nhàng đặt ở sau lưng Claire, một đoàn chất lỏng màu vàng lập tức từ trên tay cô rót vào sau lưng Claire.
Thân thể Dollar đột nhiên run rẩy.
Luke nhíu mày thấp giọng hỏi: "Sao thế?"
Phân thân Khối Vàng ở trên người Dollar chờ trrong giây lát, mới đáp: "Trong cơ thể cô ấy cũng có một loại năng lượng, có cảm giác ăn rất ngon."
Luke ngẩn người: "Cũng có?"
Khối Vàng: "Đúng vậy a, vì sao ở trên người ba người đều có năng lượng ăn ngon như vậy, ở trên người Robert và Catherine sẽ không có đấy chứ?"
Luke nhíu mày: "Năng lượng ở trên người Claire, so với chúng ta thì như thế nào?"
Khối Vàng: "uhm uhm~ để tôi cẩn thận nếm thử..."
Luke nheo mắt lại: "Quên lời tao nói rồi sao?"
Khối Vàng giật mình một cái, mới nhớ ra người mà mình chuẩn bị cộng sinh này chính là em gái của Đại Ma Vương, lập tức giải thích: "Tôi không ăn nhiều, chỉ ăn thêm một chút mà thôi."
Nhìn khuôn mặt vẫn bình tĩnh của Luke, nó vội vàng bổ sung thêm một câu: "Không cao hơn 1%."
Luke mới khẽ gật đầu.
Khối Vàng bị chuyện này làm cho giật mình, không còn dám ăn vụng nữa, im lặng cảm nhận một lát mới nói: "Loại năng lượng này tương đối giống với chủng loại ở trong cơ thể Luke, thế nhưng lượng rất ít, sẽ không phải là di truyền đấy chứ?"
Claire và Luke là anh em họ, tình huống như vậy cũng có khả năng.
Luke lại lắc đầu: "Không phải."
Hắn có hệ thống, cho nên rất xác định chính mình cũng không được di truyền bất cứ loại siêu năng lực nào cả.
Khối Vàng ăn loại năng lượng ở trên người hắn ngày trước, chẳng qua là loại năng lượng tự lành sơ cấp do hệ thống tăng cấp mang tới.
Suy nghĩ kỹ một hồi, hắn mới mở miệng nói: "Mày không nên giữ lại năng lượng ở trong cơ thể con bé, hiểu chưa! Trước tiên quan sát tình huống hai ngày rồi lại nói."
Khối Vàng có chút thất vọng, nhưng cũng hiểu rõ ý tứ của hắn.
Luke sau nhiều lần trường kỳ kiểm tra phân tích, cơ bản đã xác định được chủng loại năng lượng ở trong cơ thể Selina kia, có thể nhờ ăn uống và vật chất bổ sung dinh dưỡng dần dần khôi phục, lúc này mới cho phép nó hấp thu một chút, đồng thời thường thường làm kiểm tra cho cô.
Tình huống của Claire lại rất khó nói.
Nếu như loại năng lượng này bị Khối Vàng ăn hết lại không thể bổ sung, trong vòng một đêm cô nhóc tinh nghịch lại biến thành một người yếu ớt uể oải, Luke tuyệt đối là sẽ xử lý nó.
Bây giờ Khối Vàng cũng hiểu rõ, chuyện khác không quan trọng, cùng lắm là bị Luke trừ chút đồ ăn vặt, hoặc là trừ bữa tiệc lớn.
Nhưng liên quan đến người nhà mà Luke coi trọng nhất, nếu nó dám thèm ăn tìm đường chết, vậy khởi đầu chính là bị năng lượng massage, làm không cẩn thận chính là không còn tồn tại trên đời nữa.
Nháo một màn như thế, hai người một chó đều có chút không yên lòng.
Khối Vàng đứng trước mỹ vị, lại không thể nếm, hậm hực đi vào phòng lên mạng.
Bàn phím của nó đã đói khát khó nhịn, lập tức điên cuồng mắng nhau ở trên mạng để phát tiết.
Luke ở trong phòng bếp nấu ăn, Selina cũng đi vào theo.
Nhìn hắn bận rộn trong chốc lát, cô mới mở miệng nói: "Bằng không, để Khối Vàng lặng lẽ đi theo Claire đi."
Động tác trong tay Luke vẫn không ngừng lại, lắc đầu: "Làm chuyện gì cũng đều có nguy hiểm. Tôi cũng chỉ có thể cố gắng giảm khả năng xảy ra chuyện ngoài ý muốn cho con bé thôi, tạm thời như vậy là được rồi."
Selina cũng không nói thêm gì nữa.
Cô cùng với Luke, còn trải qua nhiều nguy hiểm hơn.
Lúc ban đầu ở Shackelford, thực lực của cô và Luke đều kém xa bây giờ, cũng gặp phải gia tộc Carlos trả thù.
Người xui xẻo, gặp phải chuyện xấu, có muốn trốn cũng trốn không xong.
Sống sót, ở rất nhiều thời điểm, cần thiết chính là vận may.
Hai mươi phút sau Claire đột nhiên tỉnh lại, nhìn phòng khách trống rỗng, cô kỳ quái gãi gãi đầu: "làm sao đột nhiên mình ngủ thiếp đi thế nhỉ, là quá mệt mỏi à?"
Lại ngửi được mùi mồ hôi trên người, cô lập tức nhảy dựng lên: "A a a, thúi chết, tắm rửa tắm rửa! Luke, lúc nào ăn cơm?"
"Nửa giờ nữa." Tiếng Luke từ phòng bếp bên kia mơ hồ truyền tới.
"Vậy vẫn còn kịp." Claire như một làn khói xông vào trong phòng tắm.
Qua 10 phút, mặt cô hiện lên vẻ nghi hoặc đi ra, trong miệng thì thào: "Sao mình có cảm giác có chỗ nào đó không thích hợp, là nơi nào nhỉ?"
Lúc này Selina từ phòng bếp bên kia đi tới, thấy cô bé ngẩn người ở cửa phòng tắm, mở miệng nói: "Em sẽ không định mặc khăn tắm đi ăn cơm đấy chứ?"
Lúc này Claire mới hồi phục tinh thần: "A, em đang suy nghĩ một chút chuyện." Nói xong chui vào trong phòng của mình.
Một lát sau, mặc áo thun lớn đi ra ôm lấy Selina: "Ha ha, hôm nay xảy ra chuyện rất khôi hài, chút nữa chúng ta đi bồn tắm lớn trò chuyện đi."
Selina liếc mắt: "Em xác định, là chuyện "Thú vị" đấy chứ?"
Nghĩ đến chút nữa sẽ ăn tối, bên trong chủ đề của Claire lại bay ra mùi phân trâu, cô... uhm, vẫn có thể tiếp nhận.
Cha của Selina chính là người làm việc ở nông trường, đối với mùi phân trâu cũng không cảm thấy có quá nhiều vấn đề.
Chỉ là, huấn luyện viên Harris vùi đầu vào "Phân" lại có chút buồn nôn.
Thời gian ăn bữa tối thật lâu, Claire không để ý lại ăn một đống lớn đồ ăn, chỉ là bởi vì miệng không ngừng nói nên cô cũng không có quá mức chú ý tới.
Cho dù lúc ban ngày hai người bọn Luke tận mắt nhìn thấy vụ "tai nạn xe " thảm thiết của huấn luyện viên Harry, nhưng nghe cô bé lại một lần nữa kể lại, cũng không nhịn được cười không ngừng.