Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 729: CHƯƠNG 729: CỨU VIỆN TRÊN TUYẾN ĐẦU, 3 QUY TẮC CẦN PHẢI NHỚ KỸ

Mặc dù nhân số trong đồn cảnh sát Los Angeles có hơn mười ngàn, nhưng trong đó còn có lượng lớn nhân viên bàn giấy không thể ra ngoài, nhân viên cảnh sát hoạt động ở tuyến đầu cũng chỉ có bảy, tám ngàn người.

Trường cảnh sát một lần thả 1000 học viên thực tập ra mặt, họ đã trải qua huấn luyện cơ sở mấy ngày, ở mức độ lớn làm dịu cảnh giật gấu vá vai của cảnh lực.

Các học viên vẫn còn không thể ứng phó với cảnh tượng xung đột vũ lực, nhưng phụ trợ nhân viên cảnh sát chính thức khai thông giao thông, duy trì trật tự lại đã đầy đủ.

Đáng tiếc, Los Angeles là một thành phố có được "truyền thống quang vinh".

Sau khi lượng lớn cư dân rời bỏ nơi ở, đi tới những địa phương khác tị nạn, rối loạn xảy ra là việc không thể tránh.

Bên trong hệ thống radio vô tuyến của đồn cảnh sát, các loại tin tức phá phách cướp bóc truyền tới nối liền không dứt.

Hai người bọn Luke trực tiếp bỏ qua những vụ náo loạn nhỏ kia, chỉ chọn ra tay với những tên cầm vũ khí chống đối nhân viên cảnh sát.

Lúc giữa trưa, hai người dừng xe ở bên ngoài một nhà hàng IN N OUT, yên lặng ngồi ở trước mui xe ăn hamburger mới vừa mua được.

Luke ngẩng đầu nhìn sắc trời một chút, thầm thở dài: Đáng tiếc bây giờ là giữa ban ngày a!

Một nhóm lưu manh mới cướp tiệm tạp hóa chạy qua bên cạnh bọn họ, hai người chỉ hơi liếc nhìn qua, vẫn tiếp tục yên lặng ăn cơm trưa.

Loại tình huống này xuất hiện quá nhiều.

Cho tới trưa hai người đã chính mắt trông thấy trên 50 vụ trộm cắp cướp đoạt, đánh nhau ẩu đả bình thường, căn bản là không quản được.

Chỉ cần không động tới súng, cũng chỉ có thể buông tha những hành vi này, bằng không thì bắt được những người này, còn phải thông báo cho tuần cảnh đến tiếp nhận nữa.

Bây giờ tuần cảnh cũng đang vô cùng bận rộn, trời mới biết phải chờ bao lâu mới có thể chạy tới, hơn nữa đồn cảnh sát cũng không có nhiều chỗ nhốt người như vậy.

Đột nhiên, điện thoại của Luke kêu vang.

Hắn cực nhanh nhận cuộc gọi: "Chuyện gì thế?"

Một tràng tiếng ba ba ba từ trong loa vang lên, Claire lớn tiếng kêu lên: "Bọn em đang ở bên ngoài đại học Nam California, một đám cầm súng đang bắn nhau với bọn em, bọn chúng có rất nhiều người."

Luke: "Em trốn cho kỹ, năm phút nữa anh sẽ chạy đến."

Nói xong hắn cúp điện thoại, từ cốp sau lấy ra một chiếc xe: "Tôi sang đó trước, cô lái xe đi sau nhé."

Selina: "OK."

Lúc Luke đang nói chuyện, dưới chân đạp một cái, thứ đang ngồi đột nhiên tăng tốc, rất nhanh đã biến mất ở trên đường phố chen chúc.

Thứ hắn đang ngồi, rõ ràng là một chiếc xe đạp.

Ở dưới tình huống giao thông hỗn loạn, xe máy đều không dùng được, xe đạp lại có đất dụng võ.

Với thể lực và sức chịu đựng của hắn, dù phải áp chế đến trạng thái của người bình thường, đạp qua khoảng cách hai ba mươi km cũng chỉ tốn mười tới hai mươi phút mà thôi.

Gặp phải nơi không có khả năng đi qua, hắn sẽ phi thân xuống xe, vác xe lên trên vai, mấy bước chạy ra khỏi phạm vi hỗn loạn, lại tiếp tục cưỡi xe chạy đi.

Vị trí của Claire cách hắn cũng không xa, khoảng cách đường chim bay cũng không tới năm km.

Luke từ một ít con đường tắt, khiêng xe đạp không tới 10 kg vượt qua, trong vòng năm phút đã chạy tới hiện trường.

Hắn xuất hiện ở sau lưng đám tội phạm, không hề dừng lại cưỡi xe đạp từ trong hẻm nhỏ xông ra, hai chân chia hai bên trái phải, đạp cho hai tên tội phạm đứng ở đầu hẻm nhỏ dính ở trên tường.

Mượn lực phản chấn sau khi đạp người, thân thể của hắn thẳng lên, hai tay đẩy, xe đạp đi vào hình thức không người điều khiển, tiến lên lao vào bên trong một lùm hoa cỏ ở cách đó không xa.

Đây chính là phương tiện giao thông khẩn cấp hôm nay của hắn, không thể ném đi hoặc làm hỏng được.

Phi thân xuống xe, hai tay của hắn cũng đồng thời giao nhau móc xuống hai bên nách trái phải, Glock và súng ngắn ổ quay M686 đồng thời bị giơ lên.

Ba ba ba ba ba!

Hai chân của Luke ở trên mặt đất vọt tới phía trước bảy tám mét, tiếng hai khẩu súng lục vang lên giòn giã liên tục giống như rang đậu, rốt cuộc tan mất thế xông, hai tay lại một lần nữa giao nhau, hai súng trở về bao.

Xung quanh đầu hẻm nhỏ, ngực bụng của đám tội phạm ở đằng sau bảy tám chiếc ô tô, góc tường, thùng rác, bậc thang đều nở hoa, ngã xuống đất không dậy nổi.

"LAPD!" Hắn hô to một tiếng.

Đây không phải là cảnh cáo đám tội phạm, mà là để sau nhân viên cảnh sát trên hai chiếc xe cảnh sát cách đó hơn 10m chú ý, chớ coi hắn thành tội phạm mà nổ súng.

Nhưng mà, rõ ràng là hắn đã nghĩ quá nhiều.

Bên kia tiếng của Claire vang lên: "Ha ha, là anh của tôi, là anh tôi đến rồi, chúng ta không sao rồi."

Luke còn thấy cô bé thu hồi một tấm gương nhỏ, sau đó mới thò ra nửa cái đầu nhỏ.

Cử động của cô vẫn tương đối cẩn thận, Robert dạy bảo nhiều năm, cùng với công lao huấn luyện của Selina gần đây cũng không thể bỏ qua.

Luke nở nụ cười: "Clear!"

Lúc này Claire mới chậm rãi đứng lên, súng trong tay cũng duy trì tư thế có thể giơ lên công kích vào bất cứ lúc nào, kêu gọi đồng bạn nhích lại gần: "Chớ khinh thường, hai người một tổ, lần lượt kiểm tra súng ống trên người đám tội phạm, người nào loạn động trực tiếp nổ súng bắn chết."

Luke cũng không nhúng tay vào.

Huấn luyện như thế nào cũng không bằng thực chiến chân chính, đây mới là sự thực tập tốt nhất.

Nhìn 4 học viên trường cảnh sát bên trên vành mũ có viền màu lam đi ra, Luke nhẹ nhàng thở ra: Ít nhất thì đám tay mơ này cũng không có ai trúng đạn.

Claire nhìn chằm chằm vào đồng bạn đi dọn dẹp súng ống của những tên tội phạm kia, miệng lại báo cáo một tin tức xấu: "Luke, hai cảnh sát dẫn đội bọn em đều bị trúng đạn."

Luke ừ một tiếng: "Để anh xem một chút."

Đằng sau xe cảnh sát, hai tên tuần cảnh một nam một nữ dựa sát ở bên cạnh cửa xe, đau đớn rên rỉ.

Luke nhanh chóng kiểm tra, gật đầu an ủi: "Tổn thương do bị xuyên qua, không thương tổn tới động mạch chủ và xương cốt, vấn đề không lớn. Gọi xe cứu thương chưa?"

Claire: "Gọi rồi."

Luke: "Vậy là được, trên xe cảnh sát của bọn em có vật dụng cấp cứu gì không?"

Claire cực nhanh tìm ra một cái hộp cấp cứu.

Luke từ bên trong tìm được một đôi găng tay cao su, mỗi người một cái đeo lên cho hai vị tuần cảnh, để chính bọn họ dùng găng tay tạm thời đè động mạch chủ ở gần vết thương lại: "Như vậy có thể giảm bớt lượng máu chảy một chút, nếu như xe cứu thương tới trễ, có thể trực tiếp dùng ôm ghì mang đi."

Về phần chuyện băng bó, hắn cũng lười nhác làm.

Thương thế của hai vị tuần cảnh này còn xa không tới tình trạng cần cấp cứu, chờ xe cứu thương đến, nhân viên y tế tự nhiênlà sẽ làm những việc này.

Các đồng bạn của Claire đã hoàn thành việc dọn dẹp hiện trường, cô cũng buông lỏng xuống, trong miệng oa oa không ngừng, ở phía trước Luke không ngừng nhảy nhót: "Em nhìn thấy, vừa rồi anh rất đẹp trai nha! Luke."

Cô bày ra tư thế hai tay giao nhau rút súng, giao nhau thu súng vừa rồi của Luke, ra hiệu là chính mình đang nói tới cái gì.

Luke mỉm cười, vỗ vỗ đầu của cô: "Đương nhiên. Anh đã sớm nói với em rồi còn gì, bên trong lực lượng cảnh sát ở Los Angeles, anh chính là một người trong nhóm biết đánh nhau nhất kia."

Claire hắc hắc: "Em còn tưởng là khoác lác, kỹ thuật bắn lúc anh học trung học còn kém xa em mà."

Luke: "Anh đã tốt nghiệp trung học một năm rồi, tiến bộ rất lớn rồi biết không!"

"Này, Luke." Một giọng nói khác chêm lời đi vào.

Luke nghiêng đầu, mỉm cười gật đầu: "Cô khỏe chứ, Ms Thompson."

"Lần trước không phải đã nói rồi hay sao, gọi tôi là Karen là được." Ms Karen - Thompson tóc vàng chủ động duỗi tay ra, nắm chặt tay hắn.

Luke nhẹ nhàng nắm một cái rồi định buông ra, kết quả là khí lực trên tay Karen không nhỏ, quả thực là mất hai giây mới chịu buông ra.

Sắc mặt hắn không đổi, miệng cười nói: "Xem ra, thành quả huấn luyện của mọi người đều không tệ."

Karen: "Nhờ có Claire, vừa rồi xảy ra bắn nhau, lập tức để bọn em thi hành quy tắc an toàn."

Luke ừ một tiếng, ánh mắt nhìn sang Claire: Chẳng lẽ con nhóc này đã công khai quy tắc an toàn mà mình dạy nó ra ngoài rồi?

Claire chú ý tới ánh mắt của hắn, giải thích: "Ba quy tắc an toàn lớn trong học viên a, rất đơn giản."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!